
Mùa LHP cuối năm bắt đầu bận rộn với LHP Venice đón đầu mùa Thu, nơi gặt hái những thành quả lâu đời nhất của hầu hết các tên tuổi lớn của Ảnh đàn Quốc tế. Kế đó là hai LHP rậm rồ nhất nước Mĩ: LHP Toronto và LHP New York, tại đây các tác phẩm danh giá với những ngôi sao hàng đầu sẽ được trình chiếu. Rất nhiều minh chứng đã cho thấy những kẻ thắng giải thuộc ba LHP này, sau đó, đều gặt hái không ít thành tích ở giải Oscar thường niên. Vì vậy, mỗi năm cứ vào độ Thu về, giới chuyên môn đều hướng đến một mục tiêu duy nhất: Oscar trong khi đó với vị trí khán giả, người ta mong chờ được xem những tác phẩm để đời!
Kẻ tiên tri già nua
Venice không chỉ là thành phố của nét đẹp cổ xưa đầy hoài niệm mà ngay cả LHP Quốc tế lấy cùng một cái tên, cũng trở thành LHP Quốc tế lâu đời nhất Thế giới. Có một dạo, sau khi bị sức trẻ của LHP Berlin và độ hào nhoáng của LHP Cannes áp đảo, thì giờ đây Venice đã trở lại đúng với vị thế của nó: không tràn trề sức sống mới (ám chỉ các đạo diễn trẻ ở LHP Berlin) và sức xa xỉ của thời trang, thảm đỏ và ngôi sao (ám chỉ Cannes phồn hoa) nhưng vẫn là sân chơi không thể thiếu của những tài năng chín muồi, giàu tư duy và sức sáng tạo. Ở Venice, người ta thường tìm thấy mối dung hòa bất tận giữa nghệ thuật và công chúng, vì thế nên không ít phim sau khi đăng quang tại Venice, sau đó đều có giải Oscar! Năm năm trở lại đây, ta có thể điểm mặt Brokeback Mountain của Lý An, The Wrestler của Darren Aronofsky hay Somewhere của Sofia Coppola… Thậm chí kể cả diễn viên cũng có cơ hội tỏa sáng lần nữa. Năm 2006, “bà hoàng” Helen Mirren xuất sắc càn quét tất cả các giải thưởng diễn xuất trong năm với vai trong The Queen, lúa ấy chị đã ngoài 50 tuổi. Còn Colin Firth, kém máy mắn hơn chỉ để vụt mất giải thưởng Oscar với vai diễn trong A Single Man, hay như Julianne Moore hóa th6an xuất sắc vai người vợ vụt mất tình yêu trong Far From Heaven, Cate Blanchett cải nam trang trong I'm Not There… Tất cả những ví dụ trên cho hay Venice vẫn là “mảnh đất tốt” để “gieo trồng” tài năng.
Venice năm nay, tròn 68 lần tổ chức, người ta đón chờ một loạt các nhà làm phim gạo cội gây tranh cãi. Từ Roman Polanski với bộ phim gia đình gồm toàn sao Carnage (Kate Winslet, Jodie Foster) cho đến Wuthering heights của nữ đạo diễn người Anh thích “gây hấn” Andrea Arnold, hay như tác phẩm mở màn The Ides of March gây ấn tượng bởi dàn diễn viên trẻ đẹp từ Ryan Gosling đến Evan Rachel Wood của chàng diễn viên đa tài George Clooney. Hay sự trở lại của Philippe Garrel trong bộ phim A Burning Hot Summer làm lại từ tác phẩm kinh điển Contempt của Jean Luc-Godard với diễn xuất của cậu con trai Louis Garrel và mỹ nhân luống tuổi Monica Bellucci. Sáu năm trước, Philippe Garrel hoàn toàn thuyết phục trước người xem bằng sự tinh tế hiếm thấy, sự kiên trì cần mẫn với dòng phim đen trắng dường như là “của hiếm” trước kĩ nghệ làm phim cách tân hiện nay. Âm thanh mono, dựng phim đơn giản với phần kĩ thuật khá thô song Regular Lovers lại mang hơi thở của Điện ảnh nguyên bản, tạo được sức sống lâu bền. Hoặc Shame của Steve McQueen, cuốn phim thứ hai từ sau “tinh thần độc lập” mà anh có được thành công tại Cannes với Hunger. Shame dự tính chiếu tận đầu năm sau, với hai diễn viên Michael Fassbender và Carey Mulligan. Hai ngôi sao nữ Kate Winslet và Jodie Foster (Carnage) đang được cư dân trên mạng hết sức quan tâm bởi họ tin chắc giữa Kate và Jodie sẽ có sự cạnh tranh khốc liệt trên trường đua giành giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất. Jodie chiếm ưu thế với sự trở lại bằng bộ phim do chị đạo diễn, The Beaver trước đó song trên thực tế, nhiều người mong chờ một Oscar thứ hai cho Kate Winslet hơn là tượng vàng lần thứ ba cho Jodie Foster. Kate Winslet cũng là ngôi sao duy nhất có ba phim trình chiếu ở LHP Venice năm nay, ngoài Carnage tranh giải, cô còn xuất hiện trong cuốn phim công chiếu toàn cầu Contagion và một ngày chiếu phim dài hơn 5 giờ Mildred Pierce. Trong khi đó, kiều nữ mảnh mai Keira Knightley, dù chỉ xuất hiện ngắn ngủi trên đoạn trailer của bộ phim The Dangerous Method, vẫn là đề tài bàn tán về việc cô sẽ nhận đề cử Oscar hay đề cử Mâm xôi vàng. Chưa hết, Venice cũng chọn W.E của Madonna để trình chiếu trong khuôn khổ không chấm giải, đây là tác phẩm đáng trông chờ của bà hoàng nhạc Pop khi buổi chiếu thử tại Los Angeles đã nhận được rất nhiều lời tán thưởng. Theo dự đoán, W.E sẽ không có số phận bi thảm như Filth and Wisdom, cuốn phim công bằng mà nói, không phải là tệ của Madonna. Venice sẽ chào đón du khách của mình từ ngày 31 tháng 8 và kéo dài đến ngày 10 tháng 9. Với một danh sách dài những nhà làm phim giỏi nhất châu Âu, Venice năm nay báo hiệu một sự phục hồi đáng kể cho ông lão hồi xuân có tên là Venice!
Bàn thắng quyết định?
Năm ngoái The King’s Speech, giành được giải thưởng cao nhất trên sân khấu của đêm Hội Oscar. Trước đó, tại LHP Toronto, nó cũng đã nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình của khán giả để mang về giải bình chọn. Thực tế mà nói, Toronto hay Sundance (diễn ra đầu năm) là nơi sản sinh nhiều tác phẩm Điện ảnh được cả công chúng và giới phê bình đón nhận. Thông thường các tác phẩm được chọn trình chiếu trong các LHP này có kết cấu chặt chẽ, phong cách dàn dựng chuẩn mực và dễ hiểu nên nhận được sự đồng cảm của số đông lớn. Thay vì những LHP Quốc tế chỉ tập trung chủ yếu vào sáng tạo và cái tôi cá nhân thì phim ở Toronto hay Sundance mang tính xã hội, nhân văn cao… vì thế chuyện nó nhận được tượng vàng Oscar là điều dễ hiểu. Chỉ tính LHP Toronto, giải thưởng People’s Choice đã là một phép ẩn dụ đáng nể tại Lễ trao giải Oscar. Trong quá khứ người ta đã chọn American Beauty (1999), Ngọa Hổ Tàng Long (2000), Amélie (2001), Tsotsi (2005), Eastern Promises (2007), Slumdog Millionaire (2008)… là người chiến thắng và hầu như trong số đó đều tạo tiếng vang lớn tại giải Oscar. Lần này người ta đặt kì vọng vào The Dangerous Method của đạo diễn chuyên trị phim bạo lực David Cronenberg, khoảng sáu năm trước ông đã từng đem A History Violence và Eastern Promises trình chiếu tại Toronto và cả hai tác phẩm này đều gây được tiếng vang lớn. The Dangerous Method đánh vào một đề tài nhạy cảm và khó trình bày: mối quan hệ xung đột giữa nhà phân tâm học Sigmund Freud và nhà tâm lý học phân tích Carl Jung. Toronto năm nay cũng được cho là bàn đẩy thứ hai sau LHP Cannes hồi tháng 5, khi Martha Marcy May Marlene, một lần nữa được trình chiếu. Cuốn phim độc lập có kinh phí vài triệu USD với dàn diễn viên ít tiếng tăm của đạo diễn Sean Durkin gây được sức hấp dẫn mạnh mẹ nhờ vào tình tiết kịch bản xuất sắc. Ngoài ra, một vài vai diễn xuất sắc trong năm cũng sẽ xuất hiện tại Toronto như bộ phim hài Albert Nobbs với diễn viên gạo cội Glenn Close, Take this Waltz của cô diễn viên trẻ Sarah Polley hay We Need to Talk About Kevin tỏa sáng với diễn xuất của Tilda Swinton. Bên cạnh đó, LHP New York năm nay cũng là địa điểm thích hợp để “cho ra mắt” chân dung huyền thoại Marilyn Monroe qua bộ phim My Week With Marilyn của đạo diễn Simon Curtis, ngôi sao tóc vàng Michelle Williams đảm nhận vai nữ chính. Trái với Toronto và Venice đều có trao giải thì LHP New York không có bất kì giải thưởng nào được trao nhưng sẽ là nơi để các phim có được quyền “ban phát” khen chê từ các nhà phê bình thế lực tại Hollywood, hiện diện ở LHP này. Và dù muốn hay không, tất cả những bộ phim tham gia vào những LHP cuối năm, đều được đặt vào vị trí hướng đến mùa giải Oscar chỉ chớm bắt đầu. Giờ đây, người ta đến Venice hay Toronto không chỉ để xem phim mà còn đi để dự đoán sớm tượng vàng Oscar. Dĩ nhiên, nhiều khán giả vẫn thích mùa giải thưởng nhiều bất ngờ hơn là những dự đoán chính xác 100%. Đấy là cách để giảm bớt sự nhàm chán khi kẻ chiến thắng nhìn đi nhìn lại vẫn là những cái tên, gương mặt đó. Mà bây giờ thì cuộc chơi chỉ vừa mới bắt đầu, chúng ta cần một bàn thắng quyết định, ở Venice hay Toronto?
Chu Trần Minh Đức (bài đã đăng trên Tạp chí Nhịp sống Sài Gòn)









