Mr Ra^u's Blog

Film as dream, film as music. No form of art goes beyond ordinary consciousness as film does, straight to our emotions, deep into the twilight room of the soul.

- Ingmar Bergman

Wednesday, October 27, 2010

Những ngày mãi trôi

15 tháng 4 mà đến nay đã là 27 tháng 10 rồi nhỉ. Trôi nhanh, thời gian trôi thật nhanh. Làm mình nhung nhớ, những ngày đã cũ, không còn quay lại nữa.

Mình quay lại cái nền đen xì, cái background cổ điển mà tăm tối mình đã chọn lựa. Quay về để rúc mình ngủ vùi trong cô độc, sau những mối liên hệ chênh vênh và đứt đoạn. Mình quay trở lại và sau những ngày tháng có hừng hực niềm vui nỗi buồn ấy, mình vẫn lạc lõng và cô độc.

Trong lòng thành phố người ta ôm nhau, chạy trên yên xe. Trong con hẻm thành phố, người ta ôm và hôn nhau. Người ta lặng lẽ và tình tự. Người ta có đôi có cặp và chẳng cần phải gào thét lên: "Tôi thì tự do đến cô độc"

Nước rồi cũng tràn bờ. Mình chạy lên bờ vực suy sụp của tinh thần. Nơi mà một nhúm cát và hơi thở của gió còn làm mình phát sợ.

Vậy là quay về với blog, viết những dòng ngổn ngang không được thịnh soạn.

Trở lại, chẳng biết còn có ai trên mạng, còn có ai hoang mang mà nhớ đến mình hay không nữa.

Bấy nhiêu đó thôi cũng khiến đôi bàn tay gầy gò, nhỏ bé chùn những phím gõ lạch cạch.

Đôi bàn tay tôi đánh phím đàn, bàn tay tôi lắm lem bụi đời để kiếm tiền mà sống. Bàn tay tôi ôm người tôi yêu mà không đặng, bàn tay níu vào những điệu trần tục mà không còn hân hoan vui mừng. Bàn tay tôi trơ trọi sờ vào không gian đặc quánh mà không thể tựa vào, ngã đầu vào hay ngủ vùi.

Ôi thôi mừng mừng vui vui. Dẫu chỉ có một ngày dìm thân vào những lời ai nói. Có đắng cay như nỗi niềm tôi đang trao thân gởi phận, cũng bằng tro bụi.

Ở đây sẽ có những ngày vui, vào những ngày mới. Ở đây sẽ còn tôi và niềm vui đang tới.

Mẹ ơi con muốn được trẻ dại, mẹ ơi...

0 comments: