Mr Ra^u's Blog

Film as dream, film as music. No form of art goes beyond ordinary consciousness as film does, straight to our emotions, deep into the twilight room of the soul.

- Ingmar Bergman

Friday, November 05, 2010

Viết gì cho tháng 11 ?

Chưa hết thất vọng và lại đến hi vọng. Chúng cứ vây quanh và đuổi bắt tôi.

Một ngày. Sáng nào cũng thèm ngủ đến 10 giờ. Lại nằm nhấm nháp một chút không khí lạnh toát của cánh quạt, và căn phòng trọ một mình nhiều khi lắm cô đơn.

Buổi sáng. Mình thức dậy vào khỏang 10 giờ 15 phút. Lần nào cũng vậy, mình sẽ bước chân đầu tiên ra cánh cửa sổ và nhìn ra bên ngoài, nhìn xuống phía dưới nơi có con đường bé tí xíu mà sáng nào mình cũng vất vả dắt xe ra vào ra vào.

Cánh cửa sổ ở gần ngay chân căn gác, nơi mình sẽ tiếp tục bước xuống phía dưới. Vệ sinh cá nhân. Lại bước chân lên căn gác. Quần áo vội vã. Lại bước chân xống căn gác.

Chúng bạn mình bảo căn gác của mày nguy hiểm quá, đi lên đi xuống không quen có ngày trượt chân té như chơi. Mình chỉ cười, nói với chúng rằng mình đã quen rồi. Ngay từ ngày đầu dọn đến, mình đã quen rồi.

Dắt được chiếc xe ra khỏi cánh cửa sắt kẽo kẹt là một cực hình tương đối da mãn vào mỗi sáng, với riêng mình. Chạy xe đến chỗ làm, dù có khá gần cũng là một hành trình không hề bằng phẳng.

Nào là ổ gà, hố hom...rồi thì nghẹt xe, những kẻ chạy ẩu...Ôi đời tôi là thế, gập ghềnh bấp bênh quá đi mất. Mà thôi kệ, ai cũng thế, có riêng gì mình đâu. Mình quen rồi. Từ trong giấc mơ kia kìa, chứ chẳng phải đợi tỉnh giấc ngủ dài mới nhận ra đâu.

Đi làm. Tự do giờ giấc cũng thích. Về lúc nào cũng được. Có hôm 8 giờ 30 phút tối, bảo vệ đã lên nhắc tôi về sớm. Ở lại lúc ấy cũng chẳng làm được gì, nhưng tôi không muốn về nhà. Về một mình và ở một mình, đôi khi cũng buồn. Dẫu một mình đã quen rồi.

Nhiều lần tôi đã đánh mất phương hướng. Giống như việc đã từng đi trên con đường đó, chẳng may rẽ vào một nơi trú ngự nào đấy ngược hướng là y như rằng. Một lát dắt xe ra, mình chẳng biết rẽ hướng nào để về nhà...

Bây giờ về nhà, là về với mẹ với ba, với áp lực của tuổi già. Ở Sài Gòn thì khác, về nhà tôi chỉ thấy mình già đi mà chưa làm được gì. Ở đấy, tôi cảm nhận thời gian trôi rất chậm mà không hiểu vì sao tự thấy mình đang già đi, cũ kĩ và chậm đi.

Sao thế nhỉ ?

Mau với chứ, vội vàng lên với chứ !

Và thế là, chỉ có thời gian vội vàng. Tháng 11.

Sắp hết những ngày ghi lại 2010.

Còn bao nhiêu niềm vui và thành quả mà tôi đạt được. Mình chỉ đếm thật nhanh vì chúng ít và hết thật nhanh.

1 comments:

NHACF.COM said...

Thêm chức năng nghe nhạc cho blog: cho code này vào gadget để blog của bạn có thêm chức năng nghe nhạc pro..