
Có phải 2010 đã kết thúc và kịp đánh dấu một số đột phá nho nhỏ trên thị trường nhạc Việt ? Có phải đây là lúc cần để chúng ta mạnh dạn bày tỏ quan điểm của bản thân trước khi bước vào một cuộc xung đột mới mang tính cách mạng ? Đã từ khoảng 10 năm trở lại đây, việc đưa các ca từ tiếng Anh lẫn chuyển ngữ vào nhạc Việt đã không còn xa lạ...
Thử lửa…
Nhiều người bảo họ thích nghe Thảo Trang hát live, bởi khi đó cô rất máu lửa, giọng ca nội lực được phô bày một cách dứt khoát hơn hẳn những bản ghi âm tương đối thú vị cho “The New Me”, một sản phẩm hợp tác giữa - mô hình kiểu mới vừa xuất hiện tại Việt Nam trong năm qua. Nhưng chớ vộ choáng ngợp trước sự mới mẻ cũ kĩ trên, bởi sản phẩm của Thảo Trang vẫn đầy đặn sạn. Rõ nhất ở đây vẫn chính là cái thần của “xấu lạ”, Trang hát studio và kiềm chế những khát khao từng lời, khiến cho tất cả những ca khúc dù vui tươi hay ưu buồn, đều có cảm giác đè nén và ức chế. Những bản nhạc ngoại dành cho Trang, may mắn thay đều dễ nghe và dễ “thông” trong khi phần ca khúc Việt còn lại là một bước chênh trong tổng thể album. Sự làm mới cho sự nghiệp lẫn ngoại hình bắt mắt là điều Trang làm đúng, nhưng có lẽ Trang nên hiểu rằng cô hát live bao giờ cũng hay hơn hẳn studio. Suboi với “Walk” chỉ như là một bước dạo chơi bởi Suboi còn khá trẻ trên con đường chuyên nghiệp và album của cô bé, trên hết chưa đủ sức tạo nên một hiện tượng nào đó đặc biệt. Phát âm tiếng Anh khá chuẩn cộn g với tài nghệ đọc rap, “Walk” đan xen một số ca khúc tiếng Việt với phần hòa âm đậm màu sắc hip-hop đương đại. Hi vọng Suboi có thể đi đường dài, tránh vết xe đổ của Kim - một ca sĩ trẻ hát tiếng Anh ổn nhưng lại không thể vụt sang thành sao.
Nhiều ngôi sao hàng Top cũng lao xao hội nhập, như Hồ Ngọc Hà từng bày tỏ sẽ ra mắt album tiếng Anh nhưng với phần trình diễn Dance with me tại lễ trao giải Cống hiến năm 2007, rõ ràng chính Hà lẫn người chuyên môn đều lo lắng cho dự án hơi quá sức với người đẹp một con này. Kể cả với hit My Apology, Hà cũng chỉ mới thăm dò và “làm mới chút đỉnh” trong chiến lược khuyếch trương tên tuổi, và đủ tỉnh táo để chưa thể theo một album Tây hóa 100% như những cái tên kể trên. Trường hợp của Phương Vy cũng thế, vốn tiếng Anh tốt và phát âm chuẩn, Vy là đại diện mới cho hình mẫu ca sĩ trẻ với tâm tư tình cảm và cách thể hiện phù hợp với lứa tuổi 8x, dễ thuyết phục trong Leave me Alone hay Secret Crush, hai ca khúc tiếng Anh chia đều trong hai album của Vy và Music Faces đều cho thấy ưu thế nghe nhìn của Vy nhưng có vẻ cô gái trẻ này cũng chưa thật sự hào hứng và đủ can đảm để làm một album tiếng Anh hoàn chỉnh. Có chút tham vọng nhưng chưa bày tỏ được gì, là Mai Khôi và “Made in Mai Khoi” ra mắt theo một trình tự hai phiên bản gồm cả ca khúc tiếng Việt kèm version tiếng Anh sau đó, đều do Khôi viết nhạc và lời. Nếu không dễ dãi thì hẳn đây phải là một thất bại của Khôi ở khâu biên tập, các bản nhạc đều kém chiều sâu và ngôn ngữ âm nhạc của Khôi vẫn còn khá thô vụng khi cô chuyển ngữ và hát bằng tiếng Anh. Mỹ Tâm là một trường hợp khác biệt hơn, Hàn hóa các sản phẩm âm nhạc từ việc sang ghi âm, tập vũ đạo đến việc hát tiếng Hàn trong album “Vút bay” của mình. Tuy nhiên cô thể nhận thấy rõ hầu hết các tên tuổi nói trên đều chọn ngôn ngữ quốc tế như một cuộc thử sức, làm mới tai nghe người hâm mộ chứ chưa thật sự mạo hiểm bước vào cuộc chơi.
Sáng tạo và tái tạo
Sản phẩm âm nhạc được mong chờ nhất từ Đoan Trang - “The Unmake-Up”, là sự đầu tư nghiêm túc dẫu tổng thể album chỉ là phiên bản tiếng Anh của những bài hát làm nên tên tuổi Đoan Trang như 20 (My 20s), Dạ khúc (Nocturnal), Tóc hát (Flowing Hair)… Được sự hậu thuẫn cực kì tốt từ bàn tay của chuyên gia Quốc Bảo, tất cả bài hát trong album của Trang đều mang một màu sắc mới, liêu trai và đồng điệu với âm nhạc Châu Âu. Mặc cho nhiều khi cách phát âm của Trang vẫn còn hơi“quê” và “chật chội” trong phần chuyển ngữ còn đôi chỗ khập khiễng, song chọn lựa của Trang cho album tiếng Anh đầu tay này khiến nhiều người nghe hi vọng vào những sản phẩm new 100% sắp tới của Đoan Trang.
Cùng ra mắt mùa album cuối năm, Hà Anh Tuấn - chàng ca sĩ được gắn mác tri thức kèm hai chữ thông minh mà anh chưa bao giờ tự thừa nhận cũng giới thiệu “Cooktail”như một loại “thức uống” mới dành cho tai nghẹ nhạc Việt. Album của Tuấn ra mắt vào thời điểm mà người ta đang phân vân, liệu anh đã đủ thông minh ? Rõ ràng đây là sản phẩm của sự đầu tư chỉn chu và sáng tạo: 7 ca khúc mới được xếp theo thứ tự của một câu chuyện tình giữa chàng Bartender và một cô gái nào đó trong quán bar. Nhưng vẫn phải tiếc nuối để nói rằng những bản nhạc trong CD đều nhạt, và hoàn toàn kém hấp dẫn về giai điệu, ca từ đôi khi còn vụng về, chưa kể giọng hát vốn ít nội lực của Tuấn bộc lộ nhược điểm trong album này với cách hát một màu, xứ lí thiếu sang tạo. Chắc chắn ê-kíp của Tuấn và nhạc sĩ Dương Khắc Linh đã tính toán kĩ cho từng track, song nếu họ muốn khẳng định thành tích rõ rệt hơn, họ cần phải chắc chắn hơn nữa trong từng ca khúc. Xem như Hà Anh Tuấn đã trình làng một diện mạo mới, như một ca sĩ trẻ với album đầu tay bằng tiếng Anh tấn công làng nhạc Việt. Cơ hội cho Tuấn và ê-kíp của anh vẫn còn. Đoan Trang hay Hà Anh Tuấn chỉ với bước đi toàn diện đầu tiên họ, cũng nên tin tưởng và khích lệ cho những sự mạnh dạn và cải thiện hơn về sau.
Minh Đức (bài đã đăng trên báo Thời Nay)


0 comments:
Post a Comment