<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006</id><updated>2011-10-03T17:44:16.887Z</updated><category term='Michael Hanake'/><category term='Jean-Pierre Dardenne'/><category term='nhảm'/><category term='Song Kang-ho'/><category term='Top ten'/><category term='Palme D&apos;Or'/><category term='Review'/><category term='Woody Allen'/><category term='Fatih Akin'/><category term='Sam Mendes'/><category term='Vincent Cassel'/><category term='Hong Sang-soo'/><category term='coprau'/><category term='Olivier Assayas'/><category term='David Cronenberg'/><category term='Mỹ Tâm'/><category term='Marion Cotillard'/><category term='Isabel Coixet'/><category term='Vietnam Idol'/><category term='Phương Vy'/><category term='Park Chan-wook'/><category term='Year'/><category term='Viggo Mortensen'/><category term='Bong Jong-ho'/><category term='Music Faces'/><category term='Mother'/><category term='Shu Qi'/><category term='Amélie Nothomb'/><category term='Celine de France'/><category term='James Gray'/><category term='Mike Leigh'/><category term='Scarlett Johansson'/><category term='Lee Chang-dong'/><category term='Michael Winterbottom'/><category term='Hồ Ngọc Hà'/><category term='họ đã nói'/><category term='báo'/><category term='Robert Bresson'/><category term='Francois Ozon'/><category term='Sam Raimi'/><category term='Wong Kar-wai'/><category term='grade'/><category term='Images'/><category term='IndieWire'/><category term='đạo diễn'/><category term='Jean-Pierre and Luc Dardenne'/><category term='Pedro Almodóvar'/><category term='Anne Hathway'/><category term='âm nhạc'/><category term='isabelle huppert'/><category term='Tsai Ming-liang'/><category term='Jim Jarmusch'/><category term='Chloë Sevigny'/><category term='Venice'/><category term='Cate Blanchett'/><category term='Cannes Film Festival'/><category term='Duffy'/><category term='Julianne Moore'/><category term='Ken Loach'/><category term='Chơi vơi'/><category term='Mưa'/><category term='Snapshots'/><category term='Yasujiro Ozu'/><category term='điện ảnh'/><category term='Penelope Cruz'/><category term='Ha Jung-woo'/><category term='Maggie Gyllenhaal'/><category term='phim ngắn'/><category term='Jane Campion'/><category term='mr rau'/><category term='Nicole Kidman'/><category term='Fashion'/><category term='Awards 2009'/><category term='tuongvehuu'/><category term='Angelina Jolie'/><category term='CD'/><category term='Hou Hsiao-hsien'/><category term='Oscar'/><category term='Lee Khang-sheng'/><category term='Sách'/><category term='Pen-Ek Ratanaruang'/><category term='TGDA'/><category term='Woody Harrelson'/><category term='Naomi Watts'/><category term='OST'/><title type='text'>Cinematic as HéroÏnes</title><subtitle type='html'>Lang thang độc hành</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>202</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-8695462876859331340</id><published>2011-09-30T09:31:00.001Z</published><updated>2011-09-30T09:33:02.591Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điện ảnh'/><title type='text'>Hướng đến Oscar!</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-gN3lljgpPQM/ToWMpwqAN8I/AAAAAAAACuk/D2gsivTmypQ/s1600/Carnage.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 294px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-gN3lljgpPQM/ToWMpwqAN8I/AAAAAAAACuk/D2gsivTmypQ/s400/Carnage.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5658083155924498370" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !mso]&gt;&lt;object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id="ieooui"&gt;&lt;/object&gt; &lt;style&gt; st1\:*{behavior:url(#ieooui) } &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i style=""&gt;Mùa LHP cuối năm bắt đầu bận rộn với LHP Venice đón đầu mùa Thu, nơi gặt hái những thành quả lâu đời nhất của hầu hết các tên tuổi lớn của Ảnh đàn Quốc tế. Kế đó là hai LHP rậm rồ nhất nước Mĩ: LHP Toronto và LHP New York, tại đây các tác phẩm danh giá với những ngôi sao hàng đầu sẽ được trình chiếu. Rất nhiều minh chứng đã cho thấy những kẻ thắng giải thuộc ba LHP này, sau đó, đều gặt hái không ít thành tích ở giải Oscar thường niên. Vì vậy, mỗi năm cứ vào độ Thu về, giới chuyên môn đều hướng đến một mục tiêu duy nhất: Oscar trong khi đó với vị trí khán giả, người ta mong chờ được xem những tác phẩm để đời!&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Kẻ tiên tri già nua&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Venice không chỉ là thành phố của nét đẹp cổ xưa đầy hoài niệm mà ngay cả LHP Quốc tế lấy cùng một cái tên, cũng trở thành LHP Quốc tế lâu đời nhất Thế giới. Có một dạo, sau khi bị sức trẻ của LHP Berlin và độ hào nhoáng của LHP Cannes áp đảo, thì giờ đây Venice đã trở lại đúng với vị thế của nó: không tràn trề sức sống mới (ám chỉ các đạo diễn trẻ ở LHP Berlin) và sức xa xỉ của thời trang, thảm đỏ và ngôi sao (ám chỉ Cannes phồn hoa) nhưng vẫn là sân chơi không thể thiếu của những tài năng chín muồi, giàu tư duy và sức sáng tạo. Ở Venice, người ta thường tìm thấy mối dung hòa bất tận giữa nghệ thuật và công chúng, vì thế nên không ít phim sau khi đăng quang tại Venice, sau đó đều có giải Oscar! Năm năm trở lại đây, ta có thể điểm mặt &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Brokeback&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt; Mountain&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; của Lý An, &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;The Wrestler&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; của Darren Aronofsky hay &lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;Somewhere&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; của Sofia Coppola… Thậm chí kể cả diễn viên cũng có cơ hội tỏa sáng lần nữa. Năm 2006, “bà hoàng” Helen Mirren xuất sắc càn quét tất cả các giải thưởng diễn xuất trong năm với vai trong &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;The Queen&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, lúa ấy chị đã ngoài 50 tuổi. Còn Colin Firth, kém máy mắn hơn chỉ để vụt mất giải thưởng Oscar với vai diễn trong &lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;A Single Man&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, hay như Julianne Moore hóa th6an xuất sắc vai người vợ vụt mất tình yêu trong &lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;Far From Heaven&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, Cate Blanchett cải nam trang trong &lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;I'm Not There&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;… Tất cả những ví dụ trên cho hay Venice vẫn là “mảnh đất tốt” để “gieo trồng” tài năng. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Venice năm nay, tròn 68 lần tổ chức, người ta đón chờ một loạt các nhà làm phim gạo cội gây tranh cãi. Từ Roman Polanski với bộ phim gia đình gồm toàn sao &lt;em&gt;&lt;b style=""&gt;Carnage&lt;/b&gt;&lt;/em&gt; (Kate Winslet, Jodie Foster) cho đến &lt;em&gt;&lt;b style=""&gt;Wuthering heights&lt;/b&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-style: normal;"&gt; của nữ đạo diễn người Anh thích “gây hấn” Andrea Arnold, hay như tác phẩm mở màn &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;span class="sorttext"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;The Ides of March&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt; gây ấn tượng bởi dàn diễn viên trẻ đẹp từ Ryan Gosling đến Evan Rachel Wood của chàng diễn viên đa tài George Clooney. Hay sự trở lại của Philippe Garrel&lt;span class="sorttext"&gt;&lt;i&gt; &lt;/i&gt;&lt;span style=""&gt;trong bộ phim&lt;i&gt; &lt;b style=""&gt;A Burning Hot Summer&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; làm lại từ tác phẩm kinh điển &lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;Contempt&lt;/i&gt; &lt;/b&gt;của Jean Luc-Godard với diễn xuất của cậu con trai Louis Garrel và mỹ nhân luống tuổi Monica Bellucci. Sáu năm trước, Philippe Garrel hoàn toàn thuyết phục trước người xem bằng sự tinh tế hiếm thấy, sự kiên trì cần mẫn với dòng phim đen trắng dường như là “của hiếm” trước kĩ nghệ làm phim cách tân hiện nay. Âm thanh mono, dựng phim đơn giản với phần kĩ thuật khá thô song &lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;Regular Lovers&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; lại mang hơi thở của Điện ảnh nguyên bản, tạo được sức sống lâu bền. Hoặc &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Shame &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;của Steve McQueen, cuốn phim thứ hai từ sau “tinh thần độc lập” mà anh có được thành công tại Cannes với Hunger. &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Shame&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; dự tính chiếu tận đầu năm sau, với hai diễn viên Michael Fassbender và Carey Mulligan. Hai ngôi sao nữ Kate Winslet và Jodie Foster (&lt;em&gt;&lt;b style=""&gt;Carnage&lt;/b&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-style: normal;"&gt;) đang được cư dân trên mạng hết sức quan tâm bởi họ tin chắc giữa Kate và Jodie sẽ có sự cạnh tranh khốc liệt trên trường đua giành giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất. Jodie chiếm ưu thế với sự trở lại bằng bộ phim do chị đạo diễn, &lt;/span&gt;&lt;b style=""&gt;The Beaver&lt;/b&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-style: normal;"&gt; trước đó song trên thực tế, nhiều người mong chờ một Oscar thứ hai cho Kate Winslet hơn là tượng vàng lần thứ ba cho Jodie Foster. Kate Winslet cũng là ngôi sao duy nhất có ba phim trình chiếu ở LHP Venice năm nay, ngoài &lt;/span&gt;&lt;b style=""&gt;Carnage&lt;/b&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-style: normal;"&gt; tranh giải, cô còn xuất hiện trong cuốn phim công chiếu toàn cầu &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Contagion&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; và một ngày chiếu phim dài hơn 5 giờ &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Mildred Pierce&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;. &lt;em&gt;&lt;span style="font-style: normal;"&gt;Trong khi đó, kiều nữ mảnh mai Keira Knightley, dù chỉ xuất hiện ngắn ngủi trên đoạn trailer của bộ phim &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;The Dangerous Method&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-style: normal;"&gt;, vẫn là đề tài bàn tán về việc cô sẽ nhận đề cử Oscar hay đề cử Mâm xôi vàng. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;Chưa hết, Venice cũng chọn &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;W.E&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; của Madonna để trình chiếu trong khuôn khổ không chấm giải, đây là tác phẩm đáng trông chờ của bà hoàng nhạc Pop khi buổi chiếu thử tại Los Angeles đã nhận được rất nhiều lời tán thưởng. Theo dự đoán, &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;W.E&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; sẽ không có số phận bi thảm như &lt;b&gt;&lt;i style=""&gt;Filth and Wisdom&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, cuốn phim công bằng mà nói, không phải là tệ của Madonna. Venice sẽ chào đón du khách của mình từ ngày 31 tháng 8 và kéo dài đến ngày 10 tháng 9. Với một danh sách dài những nhà làm phim giỏi nhất châu Âu, Venice năm nay báo hiệu một sự phục hồi đáng kể cho ông lão hồi xuân có tên là Venice!&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Bàn thắng quyết định?&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Năm ngoái &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;The King’s Speech&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, giành được giải thưởng cao nhất trên sân khấu của đêm Hội Oscar. Trước đó, tại LHP Toronto, nó cũng đã nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình của khán giả để mang về giải bình chọn. Thực tế mà nói, Toronto hay Sundance (diễn ra đầu năm) là nơi sản sinh nhiều tác phẩm Điện ảnh được cả công chúng và giới phê bình đón nhận. Thông thường các tác phẩm được chọn trình chiếu trong các LHP này có kết cấu chặt chẽ, phong cách dàn dựng chuẩn mực và dễ hiểu nên nhận được sự đồng cảm của số đông lớn. Thay vì những LHP Quốc tế chỉ tập trung chủ yếu vào sáng tạo và cái tôi cá nhân thì phim ở Toronto hay Sundance mang tính xã hội, nhân văn cao… vì thế chuyện nó nhận được tượng vàng Oscar là điều dễ hiểu. Chỉ tính LHP Toronto, giải thưởng &lt;i style=""&gt;People’s Choice&lt;/i&gt; đã là một phép ẩn dụ đáng nể tại Lễ trao giải Oscar. Trong quá khứ người ta đã chọn &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;American Beauty&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; (1999), &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Ngọa Hổ Tàng Long&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; (2000), &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Amélie &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;(2001), &lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;Tsotsi&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; (2005), &lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;Eastern Promises&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; (2007), &lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;Slumdog Millionaire&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; (2008)… là người chiến thắng và hầu như trong số đó đều tạo tiếng vang lớn tại giải Oscar. Lần này người ta đặt kì vọng vào &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;The Dangerous Method&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; của đạo diễn chuyên trị phim bạo lực David Cronenberg, khoảng sáu năm trước ông đã từng đem &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;A History Violence&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; và &lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;Eastern Promises&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; trình chiếu tại Toronto và cả hai tác phẩm này đều gây được tiếng vang lớn. &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;The Dangerous Method&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; đánh vào một đề tài nhạy cảm và khó trình bày: mối quan hệ xung đột giữa nhà phân tâm học Sigmund Freud và nhà tâm lý học phân tích Carl Jung. Toronto năm nay cũng được cho là bàn đẩy thứ hai sau LHP Cannes hồi tháng 5, khi &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Martha Marcy May Marlene&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, một lần nữa được trình chiếu. Cuốn phim độc lập có kinh phí vài triệu USD với dàn diễn viên ít tiếng tăm của đạo diễn Sean Durkin gây được sức hấp dẫn mạnh mẹ nhờ vào tình tiết kịch bản xuất sắc. Ngoài ra, một vài vai diễn xuất sắc trong năm cũng sẽ xuất hiện tại Toronto như bộ phim hài &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Albert Nobbs&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; với diễn viên gạo cội Glenn Close, &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Take this Waltz&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; của cô diễn viên trẻ Sarah Polley hay &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;We Need to Talk About Kevin&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; tỏa sáng với diễn xuất của Tilda Swinton. Bên cạnh đó, LHP New York năm nay cũng là địa điểm thích hợp để “cho ra mắt” chân dung huyền thoại Marilyn Monroe qua bộ phim &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;My Week With Marilyn&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; của đạo diễn Simon Curtis, ngôi sao tóc vàng Michelle Williams đảm nhận vai nữ chính. Trái với Toronto và Venice đều có trao giải thì LHP New York không có bất kì giải thưởng nào được trao nhưng sẽ là nơi để các phim có được quyền “ban phát” khen chê từ các nhà phê bình thế lực tại Hollywood, hiện diện ở LHP này. Và dù muốn hay không, tất cả những bộ phim tham gia vào những LHP cuối năm, đều được đặt vào vị trí hướng đến mùa giải Oscar chỉ chớm bắt đầu. Giờ đây, người ta đến Venice hay Toronto không chỉ để xem phim mà còn đi để dự đoán sớm tượng vàng Oscar. Dĩ nhiên, nhiều khán giả vẫn thích mùa giải thưởng nhiều bất ngờ hơn là những dự đoán chính xác 100%. Đấy là cách để giảm bớt sự nhàm chán khi kẻ chiến thắng nhìn đi nhìn lại vẫn là những cái tên, gương mặt đó. Mà bây giờ thì cuộc chơi chỉ vừa mới bắt đầu, chúng ta cần một bàn thắng quyết định, ở Venice hay Toronto?&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Chu&lt;/b&gt;&lt;b style=""&gt; Trần Minh Đức&lt;/b&gt; (&lt;span style="font-style: italic;"&gt;bài đã đăng trên Tạp chí &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nhịp sống Sài Gòn&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;)&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-8695462876859331340?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/8695462876859331340/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=8695462876859331340' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/8695462876859331340'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/8695462876859331340'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2011/09/huong-en-oscar.html' title='Hướng đến Oscar!'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-gN3lljgpPQM/ToWMpwqAN8I/AAAAAAAACuk/D2gsivTmypQ/s72-c/Carnage.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-7288057318964484244</id><published>2011-09-30T09:28:00.002Z</published><updated>2011-09-30T09:31:04.074Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điện ảnh'/><title type='text'>Thời kì đỉnh cao ở Cannes</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-ow2lcLE0Mqo/ToWMPZi0VrI/AAAAAAAACuc/i8Y7c7mwMqQ/s1600/cannes%2B2011%2Bposter.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-ow2lcLE0Mqo/ToWMPZi0VrI/AAAAAAAACuc/i8Y7c7mwMqQ/s400/cannes%2B2011%2Bposter.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5658082703043745458" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !mso]&gt;&lt;object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id="ieooui"&gt;&lt;/object&gt; &lt;style&gt; st1\:*{behavior:url(#ieooui) } &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i style=""&gt;Không ngoa, kì tổ chức lần thứ 64 đã mở ra một diện mạo đầy kiêu hãnh cho Cannes, một trong ba LHP Quốc tế hàng đầu Thế giới. Năm nay, cuộc hội ngộ anh tài ở bảng tranh giải Cành cọ vàng gây sóng gió hơn bao giờ hết, thậm chí vượt qua cả “Thời vàng bóng chưa xa” của năm 2009. Rất nhiều tác phẩm lớn với sự hưởng ứng đầy nhiệt tình của các nhà phê bình trên khắp mọi nơi, kể những phim nghệ thuật thâm sâu nhất cho đến cả những thước phim đặc trưng Hollywood với kinh phí khổng lồ…&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Cannes&lt;/b&gt;&lt;b style=""&gt; bốc đồng nhưng tinh tế&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Hầu như đã trở thành dấu ấn, mỗi kì Cannes diễn ra, dân tình lại bàn tán xôn xao về một số tác phẩm nghệ thuật. Không phải chỉ vì đó là các phim hấp dẫn và độc đáo nhất, mà còn là vì chúng thường mang đến những luồng ý kiến phê bình gay gắt cùng sự phẫn nộ của đám đông khán giả. Cần phải nhắc lại rằng mỗi năm ở Cannes, số lượng người xem bị shock và rời khỏi rạp chiếu giữa chừng là chuyện bình thường. Năm 2002 là &lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;Irréversible&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, 2005 là &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Battle in Heaven&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, 2006 là &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Shortbus&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; và năm 2009 là &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Antichrist&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; hay &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Kinatay&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;. Lần này, vẻ đẹp bốc đồng ở Cannes tiếp tục xảy đến với tác phẩm mới của đạo diễn Đan Mạch Lars Von Trier. Mặc dù &lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;Melancholia&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;không có nhiều cảnh sởn gai óc như &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Antichrist&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, nhưng những phát ngôn bừa bãi của vị đạo diễn tài năng này, đã khiến cho dân chúng kịch liệt phản đối. Khoan hãy nói đến “Chủ nghĩa tự sướng” của Von Trier khi tuyên bố về tài nghệ của ông hoặc những suy nghĩ lạc quan về thế hệ của Hitler, tác phẩm &lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;Melancholia&lt;/i&gt;&lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=""&gt;bản chất đã dễ gây tranh cãi. &lt;/span&gt;Khi ăn mừng đám cưới của chính mình cũng là lúc Justine cảm thấy cuộc sống đang bị đảo lộn. Hành tinh sầu muộn đang tiến dần đến Trái đất, Justine bị cuốn vào ảo giác và tự vấn về bản thân cùng những mối quan hệ xung quanh. Lars Von Trier một lần nữa đưa siêu nhiên vào phim ảnh, một cách gieo vào lòng người ta cảm giác “ngày tận thế đang đến gần…”. Còn &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;The Skin I Live In&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; của Pedro Almodóvar đánh dấu lần đầu tiên ông làm thể loại phim kinh dị, khá thách thức về một mối tình sâu đậm. Không thể vượt qua được ám ảnh bởi làn da người vợ bị phá hủy sau một tai nạn ôtô, bác sĩ chuyên gia thẩm mỹ Robert Ledgard tìm cách chế tạo một loại da người đặc biệt có thể chống lại mọi tác động từ bên ngoài. Không chỉ có những nàh làm phim nam giới thích “gây hấn”, đạo diễn nữ như Julia Leigh cũng cho thấy khả năng “nổi loạn” của mình qua bộ phim đậm mùi tính dục &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Sleeping Beauty&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, kể về Lucy, cô sinh viên trẻ đi làm thêm để trang trải chi phí học tập, muốn được biết điều gì đã xảy ra với mình khi cô say giấc trong vai trò &lt;span style=""&gt;“&lt;/span&gt;Người đẹp ngủ” cho những quý ông lớn tuổi thỏa mãn. &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Bốc đồng nhưng tinh tế, Cannes lần thứ 64 cũng đánh dấu sự trở lại của Kim Ki-duk sau ba năm ngừng hoạt động làm phim. &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Ariang&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, phim thứ 13 của ông chủ yếu quay chính ông cùng một số nhân vật khác (giấu mặt, chỉ nghe thoại) trong hành trình thiền hóa cuộc sống của tác giả. Còn với Hong Sang-soo, “người quen của Âu châu” thì &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;The Day He Arrvies&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;vẫn tập trung khai thác những mẩu chuyện không đầu không đuôi, một tầng lớp trẻ (thường là nghệ sỹ) hay sầu muộn và đôi khi bi quan tìm cách giải khuây bằng rượu, tình dục và những cuộc hội thoại triền miên. Tuy nhiên, dấu ấn tinh tế ở Cannes năm nay lại thuộc về &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;La Harve&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;The Artist&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; và &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;The Tree of Life&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;. Với bộ phim đầu, đạo diễn người Phần Lan đã hoàn thành kiệt tác chân thực về một cảng biển Le Havre bi đát và bần cùng của nạn nhập cư, tình trạng người nghèo gia tăng tại các nước phát triển. Riêng &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;The Artist&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, người xem được quay trở về với thế giới chân thực và sống động. Chỉ hai mảng màu sáng tối (phim đen trắng), bộ phim đã phác họa chân dung của một ngôi sao màn bạc thời phim câm, và sự đi xuống dẫn đến mất hút của dòng phim này. Trì hoãn và làm nức lòng người hâm mộ, &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;The Tree of Life&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; của &lt;span class="osl"&gt;&lt;span style="color:black;"&gt;Terrence Malick&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; cuối cùng cũng lộ diện và không làm người ta thất vọng. Thuộc thể loại tâm linh, chuyện phim bám theo cuộc sống của một gia đình vào những năm 1950, những tương quan của một đời người khi phải “vật lộn” với cuộc sống hiện đại.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Cannes&lt;/b&gt;&lt;b style=""&gt; xa xỉ và hào nhoáng&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Tất nhiên, vẻ đẹp ở Cannes đã được dân tình bàn tán khá nhiều đến mức nghĩ về Cannes, người ta sẽ mơ tưởng đến một cung điện &lt;em&gt;&lt;span style="font-style: normal;"&gt;Palais&lt;/span&gt;&lt;/em&gt; trải thảm đỏ dài bất tận, một vùng trời &lt;span style="color: rgb(3, 3, 3);" lang="EN"&gt;Côte d’Azur&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(3, 3, 3);" lang="EN"&gt; đầy đam mê và cuồng nhiệt&lt;/span&gt;. Vẻ hào nhoáng óng ánh từ trang sức, phụ kiện đắt tiền của những siêu sao. Hay những ánh đèn flash chớp nháy liên tục, báo hiệu một cuộc “thi thố” giữa các phóng viên, nhiếp ảnh hàng đầu…hòng độc quyền hình ảnh ngôi sao mà họ yêu thích. Nhưng đó là chuyện bên lề, chuyện hậu trường sân khấu. Cái chính và trọng tâm vẫn là những bộ phim được đem hoặc mời đến Cannes trình chiếu. Ngay từ đêm khai mạc, Cannes đã chọn “đùng người, đúng phim”, &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Midnight in Paris&lt;/i&gt; &lt;/b&gt;như lời tự tình của Woody Allen dành cho thành phố, con người nước Pháp mà ông hằng yêu mến, đáp trả lại tình cảm của nơi này (cụ thể là Cannes) dành cho ông trong nhiều năm qua. Trong đêm khai mạc, dàn diễn viên ngôi sao của phim đã làm bừng sáng thảm đỏ Cannes trong tích tắc. Có một điều không thể chối cãi, đó là trong danh sách phim tranh giải Cành cọ vàng, luôn luôn “lọt” vào đó những tác phẩm mang hơi hướng giải trí đến từ Hollywood. Đạo diễn Quentin Tarantino (Chủ tịch BGK năm 2004) là tác giả có nhiều phim ăn khách lọt vào đề cử ở Cannes. Năm 2004 là &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Kill Bill&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; (2), Năm 2007 là &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Death Proof&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, gần đây nhất là &lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;Inglourious Basterds&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;. Kì này Cannes có &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Drive&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, được đánh giá là đỉnh cao của phim bạo lực, phần thiết kế âm thanh xuất sắc cộng với những màn đổ máu đến kinh người, bộ phim này nuôi hi vọng sẽ lập thành tích bất ngờ trong tháng Chín tới. Cùng trong hạng mục Tranh giải, xuất phẩm 3D “máu đổ đầu rơi” của tay đạo chuyên trị dòng phim chết chóc Takashi Miike cũng kịp làm thỏa mãn những khán giả có thần kinh thép với &lt;b&gt;&lt;i&gt;Hara-Kiri: Death of a Samurai&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=""&gt; gồm nhiều cảnh sát hại tàn bạo. Như những tác phẩm thuần giải trí trước đây, các phim của Miike luôn “tra tấn” người xem bởi vẻ đẹp bạo lực và những cái chết đáng sợ nhưng luôn luôn là một cái đó hấp dẫn và dễ dàng hút khách đến rạp. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Người ta nói Cannes luôn tìm cách dung hòa với thị trường Hollywood đồ sộ, bởi tuy vang danh là LHP xa hoa phù phiếm, Cannes vẫn muốn mời mọc càng nhiều phim bom tấn ăn khách đến với mình càng tốt, bởi qua đó, thảm đỏ mới sực nức mùi hương các sao và Cannes lại càng thêm uy tín và hấp dẫn du khách. So với LHP Berlin đầu năm và LHP Venice mùa Thu, ở Cannes bao giờ cũng náo nhiệt và sôi động hơn hẳn. Bạn không thích xem phim nghệ thuật…nhức đầu ư? Chớ hề gì, các hạng mục bên ngoài Tranh giải sẽ là cuộc hội ngộ của nhiều ngôi sao thị trường sáng giá. Năm nay, &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Kungfu Panda&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; (2), &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Pirates of the Caribbean: On Stranger Tides&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; và &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Swordsmen&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; là ba cái tên bạc triệu đáng chú ý. Thông tin về những tác phẩm này không còn gì là xa lạ với người hâm mộ, bởi đa phần nhà sản xuất thường tiết lộ các thông tin, chuyện hậu trường, hình ảnh + clip…để quảng bá cho chiến dịch chiếu phim diễn ra đầu Hè 2011.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Chu&lt;/b&gt;&lt;b style=""&gt; Trần Minh Đức&lt;/b&gt; (&lt;span style="font-style: italic;"&gt;bài đã đăng trên Tạp chí &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nhịp sống Sài Gòn&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;)&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-7288057318964484244?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/7288057318964484244/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=7288057318964484244' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/7288057318964484244'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/7288057318964484244'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2011/09/thoi-ki-inh-cao-o-cannes.html' title='Thời kì đỉnh cao ở Cannes'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-ow2lcLE0Mqo/ToWMPZi0VrI/AAAAAAAACuc/i8Y7c7mwMqQ/s72-c/cannes%2B2011%2Bposter.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-7458641734777099562</id><published>2011-09-30T09:27:00.002Z</published><updated>2011-09-30T09:28:34.108Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điện ảnh'/><title type='text'>Điểm sáng khác từ LHP Berlin</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-oF_7tMKxJ4U/ToWLrgZRTeI/AAAAAAAACuU/5plVk62HM-E/s1600/Late%2BAutumn.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 280px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-oF_7tMKxJ4U/ToWLrgZRTeI/AAAAAAAACuU/5plVk62HM-E/s400/Late%2BAutumn.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5658082086407458274" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !mso]&gt;&lt;object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id="ieooui"&gt;&lt;/object&gt; &lt;style&gt; st1\:*{behavior:url(#ieooui) } &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;      &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i style=""&gt;Trái ngược lại với suy đoán của nhiều người về các LHP Quốc tế, không phải lúc nào người ta cũng tìm kiếm một tài năng Điện ảnh sáng tạo và độc đáo nào đó. Hãy nhìn vào LHP Berlin, nơi mà người ta vẫn tôn vinh dòng phim nghệ thuật, để tìm đâu đó những tác phẩm giải trí thuần túy giới thiệu đến người hâm mộ. Năm nay, Berlin dường như không có dấu hiệu thay đổi để “hội nhập” vào thế giới xa xỉ như Cannes hay Venice. Tuy nhiên, nhìn Berlin với một hướng nhìn &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;khác, vẫn sẽ tìm ra được những tác phẩm Điện ảnh dành cho số đông với một vài đổi thay nhằm thu hút khách tham dự…&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Như mùa Xuân mới&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Có đến bốn tác phẩm Hàn quốc được trình chiếu và tham gia tranh giải tại LHP Berlin, trong số đó cả bốn đều mang thể loại phim tâm lý tình cảm dễ xem và dễ cảm. Đầu tiên phải kể đến &lt;em&gt;&lt;b style=""&gt;Come Rain Come Shine&lt;/b&gt;&lt;/em&gt; của đạo diễn Lee Yoon Gi, một trong những nhà làm phim độc lập đã có các tác phẩm chiếu tại Berlin những năm trước. Đây là bộ phim đánh dấu sự hợp tác trên phim ảnh đầu tiên giữa Hyun Bin và Lim Soo Jung. Bộ phim là những dòng tâm lý sâu sắc của đôi vợ chồng sau năm năm gặp lại được dàn dựng theo thủ pháp điện ảnh thường thấy của Lee Yoon Gi. Với hai ngôi sao trẻ thuộc dòng phim truyền hình ăn khách, Hyun Bin và Lim Soo Jung dễ dàng thu hút một lượng khán giả nhí đến rạp xem phim vào thời gian tới khi &lt;em&gt;&lt;b style=""&gt;Come Rain Come Shine&lt;/b&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-style: normal;"&gt; được trình chiếu rộng rãi tại quê nhà. Phong cách dàn dựng chân thật trong cốt truyện và lãng mạn trong nhiều chi tiết đã đưa các phim của &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;Lee Yoon Gi đến gần với khán giả đương đại. Một phim Hàn khác đang chú ý khác là &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Late Autumn&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; của đạo diễn Kim Tae Young, trong đó Hyun Bin và Thang Duy vào vai một cặp tình nhân chóng vánh, chàng trai là một kẻ làng chơi trên đường chạy trốn khỏi đồng bọn và cô gái lại là một nữ tù nhân vừa được trả tự do. Mối tình ngắn ngủi nhưng để lại dư chấn khó quên trong trái tim của hai người sắp ua thời tuổi trẻ. Mô-tuýp xây dựng theo chuẩn mực phim tình cảm Hàn quốc quá đỗi quen thuộc, &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Late Autumn&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; được đánh giá là một trong những phim lãng mạn đáng chờ đợi nhất trong dịp Lễ tình nhân vừa qua, với số lượng phát hành vé khả quan. Một số phim melo khác được xếp vào hạng mục tranh giải cũng cho thấy xu hướng tuyển phim của LHP Berlin ít thay đổi, ví dụ như tác phẩm &lt;b&gt;&lt;i&gt;Margin Call&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; là bộ phim độc lập đầu tay của J. C. Chandor qui tụ một vài tên tuổi diễn viên gạo cội như Kevin Spacey, Demi Moore, Paul Bettany, Stanley Tucci…Hai tác phẩm đến từ Mĩ còn lại thì hoàn toàn trở nên xa lạ với số đông khán giả bởi tên tuổi không một ai biết của những đạo diễn lẫn các diễn viên tham gia. Do vậy rốt cuộc, LHP Berlin vẫn nhường ngôi cho những tài năng mới và trẻ, giống hệt như việc khởi đầu của một năm mới với các tín hiệu của tương lai và hi vọng.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Bom tấn có xuất hiện ở Berlin ?&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Nếu như LHP Cannes và Venice đều lần lượt có các tác phẩm bom tấn trình chiếu tranh giải (&lt;b&gt;&lt;i style=""&gt;Inglourious Basterds&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=""&gt;, &lt;/span&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;No Country for Old Men&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;…), tham gia chiếu giới thiệu (&lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;X-Men: The Last Stand&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, &lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;Robin Hood&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;…) hoặc ra mắt tại các Hội chợ (&lt;b&gt;&lt;i style=""&gt;Terminator Salvation&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;The Host&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;…) thì liệu LHP Berlin có sân chơi đặc biệt này hay không ? Điểm lại một số phim Hollywood tham gia Berlin vài năm trở lại đây, sẽ có một vài điểm sáng để gọi tên như &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Shutter Island&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, &lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;The International&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, &lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;There Will Be Blood&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;…Năm nay, mở màn LHP Berlin là &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;True Grit&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; của anh em nhà Coen, bộ phim đã trình chiếu rộng rãi tại Bắc Mĩ và thu về số tiền khoảng 161 triệu USD. Tiếp đó, bộ phim hành động bạo lực đầu tay &lt;b&gt;&lt;i&gt;Coriolanus&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=""&gt;, dựa theo vở kịch cùng tên của nhà văn &lt;/span&gt;Shakespeare&lt;span style=""&gt;, do nam diễn viên &lt;/span&gt;Ralph Fiennes dàn dựng, cũng sẽ được trình chiếu tại chương trình Giới thiệu phim mới. Bộ phim có sự tham gia của các diễn viên Gerard Butler, Vanessa Redgrave, Brian Cox…với kinh phí đầu tư khoảng 10 triệu USD. Lọt thỏm giữa rừng phim mới mẻ và tràn đầy tính sáng tạo riêng tư, phim hành động giật gân như &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Unknown &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;rõ ràng là một của hiếm. Dựng theo cuốn tiểu thuyết của Didier van Cauwelaert, đạo diễn gốc Tây Ban Nha &lt;span style=""&gt;Jaume Collet-Serra thành công với các dòng phim giải trí từ kinh dị, thể thao đến hành động. &lt;/span&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Unknown&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; có sự tham gia của Frank Langella, Liam Neeson, January Jones và Diane Kruger đưa người xem vào mối quan hệ tay tư giữa một cặp vợ chồng và một đôi nam nữ xa lạ khác. Người đàn ông đột ngột mất vợ sau tai nạn và bị thanh toán bởi một băng đảng bí mật. &lt;span style=""&gt;Jaume Collet-Serra đã đem đến các chi tiết rùng rợn trong &lt;b&gt;&lt;i style=""&gt;House of Wax&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, &lt;b&gt;&lt;i style=""&gt;Orphan&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;…và chắc chắn &lt;/span&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Unknown&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; sẽ là một trong những phim hứa hẹn đáng xem ở Berlin năm nay.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Năm 2011 cũng đánh dấu lần đầu tiên LHP Berlin trình chiếu giới thiệu tác phẩm 3D, đó là bộ phim &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Pina&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; của đạo diễn Wim Wenders, kết hợp cùng với biên đạo múa người Đức Pina Bausch. Dường như các bom tấn 3D từ Avatar cho đến Toy Story 3 đã có ý nghĩa thúc đẩy lớn trong tư tưởng làm phim châu Âu, bởi ngoài &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Pina&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; của Wim Wenders và bản dựng 3D từ bộ phim tài liệu rung rợn &lt;em&gt;&lt;b style=""&gt;Cave of Forgotten Dreams&lt;/b&gt;&lt;/em&gt; của nhà làm phim người Đức Werner Herzog, LHP Berlin lần thứ 61 chứng kiến thêm một siêu phẩm 3D nữa là tác phẩm hoạt hình nhuốm màu sắc rực rỡ &lt;em&gt;&lt;b style=""&gt;Tales of the Night&lt;/b&gt;&lt;/em&gt; của Michel Ocelot đến từ Pháp. Sự khởi sắc của 3D tại Berlin năm nay, tuy chưa thể nói đó là các tác phẩm bom tấn thật sự, nhưng biết đâu khi đem phim ra khỏi khuôn khổ trình chiếu hạn hẹp của một trong ba LHP Quốc tế hàng đầu như Berlin, đất sống của những phim 3D này sẽ mạnh mẽ hơn ? Dù gì đi nữa, với một vài điểm nhấn nho nhỏ và thực tại, người ta vẫn đang hết sức bình tĩnh để chờ cho Berlin có thể lớn nhanh và áp đảo không kém gì Cannes hay Venice. Dù có thế nào, trải qua 61 kì tổ chức, LHP Berlin vẫn được đánh giá là có đẳng cấp và nền tảng chọn lọc phim riêng biệt, chính điều đó đã làm nên sức bền bĩ của một LHP tầm cỡ. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Chu&lt;/b&gt;&lt;b style=""&gt; Trần Minh Đức &lt;/b&gt;(&lt;i style=""&gt;bài đã đăng trên Tạp chí &lt;b style=""&gt;Nhịp sống Sài Gòn&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;)&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-7458641734777099562?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/7458641734777099562/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=7458641734777099562' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/7458641734777099562'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/7458641734777099562'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2011/09/iem-sang-khac-tu-lhp-berlin.html' title='Điểm sáng khác từ LHP Berlin'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-oF_7tMKxJ4U/ToWLrgZRTeI/AAAAAAAACuU/5plVk62HM-E/s72-c/Late%2BAutumn.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-7772510863564440821</id><published>2011-09-30T09:19:00.002Z</published><updated>2011-09-30T09:22:01.986Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điện ảnh'/><title type='text'>Matt Damon, 40 tuổi và vẫn hút hồn quý cô</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-WHXW2a46524/ToWKKriVVsI/AAAAAAAACuM/WtHXDEKqd4E/s1600/Matt%2BDamon%2Bnew%2B2.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 318px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-WHXW2a46524/ToWKKriVVsI/AAAAAAAACuM/WtHXDEKqd4E/s400/Matt%2BDamon%2Bnew%2B2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5658080422950950594" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !mso]&gt;&lt;object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id="ieooui"&gt;&lt;/object&gt; &lt;style&gt; st1\:*{behavior:url(#ieooui) } &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i style=""&gt;Khuôn mặt điển trai phảng phất nét thư sinh, nhưng Matt Damon sớm giải thoát mình ra khỏi hình tượng hoàng tử hái ra tiền, để tập trung nghiêm túc cho sự nghiệp Điện ảnh và sản xuất phim. Chính nhờ điều đó, xét một cách toàn diện thì Matt Damon lấy lòng phụ nữ bằng tài năng đích thực nhiều hơn là vẻ bề ngoài hào nhoáng. Năm 2011, Matt Damon “phủ sóng” trở lại trên các phương tiện truyền thông từ báo chí, internet đến rạp chiếu bóng thông qua bộ phim mới nhất &lt;b&gt;The Adjustment Bureau&lt;/b&gt;.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Quá ít scandal tình ái nhưng có khối người yêu&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Anh chàng đỏm dáng này khéo léo hoặc biết cách “chăm sóc” tiếng tăm của mình, không phải vướng bận các tin đồn thất thiệt, hoặc giả như Matt Damon có quan hệ cực kì tốt với cánh báo giới. Điểm lại những mối duyên tình của Damon, có người đẹp Minnie Driver khi cả hai cùng đóng chung phim hài &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Good Will Hunting&lt;/i&gt; &lt;/b&gt;và phải lòng nhau, đây cũng là tác phẩm điện ảnh đánh dấu khả năng viết lách của Matt Damon (anh tham gia viết kịch bản phim và giành giải Oscar). Sau khi chia tay Minnie Driver thì Damon làm quen với Winona Ryder suốt hai năm, nhưng cũng kết thúc mối quan hệ trong hòa bình và gìn giữ thể diện của nhau thay vì công kích và bới móc quá khứ như một vài ngôi sao khác. Năm 2000, Matt Damon cũng bị đồn là có quan hệ tình ái ngắn ngủi với Penélope Cruz nhưng dường như lúc bấy giờ, giới truyền thông có vẻ như tạm tha cho cặp đôi này và ít điều tiếng xảy đến, kể cả việc Damon từng hò hẹn với Odessa Whitmire, cô trợ lý riêng của diễn viên đoạt giải Oscar Billy Bob Thornton và của anh bạn thân Ben Affleck.&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Yêu nhiều mỹ nhân đa tài nhưng cuối cùng, Damon lại tìm bến đỗ từ một phụ nữ có con riêng và làm nghề bartender tại Miami tên là Luciana Bozán Barroso, người gốc Argentina, khi anh đóng phim &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Stuck on You&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; năm 2003. Cả hai kết hôn bí mật vào cuối năm 2005 và hiện nay đang sinh sống tại Manhattan cùng ba cô con gái riêng tên là Isabella, Gia và Stella. Điều thú vị là trong thời gian đóng phim &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Stuck on You&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, Damon lại hết lời ca ngợi bạn diễn gợi tình của anh là Eva Mendes “&lt;i style=""&gt;Cô ấy thật tuyệt vời. Xinh đẹp, thông minh và hài hước, Eva là một diễn viên chuẩn…&lt;/i&gt;” Thế nhưng kể từ khi lập gia đình, Matt Damon hoàn toàn “lãng quên” bạn diễn nữ nhưng không quên nhiệm vụ của một ông bố “vàng” ở Hollywood. Mùa Thu năm 2010, Damon tiết lộ về đứa con gái riêng thứ ba, xem chừng cuộc hôn nhân của anh cũng bình lặng như sự nghiệp diễn xuất. “&lt;i style=""&gt;Tôi không bao giờ đi xa nhà quá lâu. Tôi thường đóng phim hai ngày một tuần và sau đó bay về nhà để được ở cạnh gia đình&lt;/i&gt;”. Giờ đây, Matt Damon phải đóng một vai trò quan trọng, là cha của bốn cô con gái, điều đó đôi khi khiến Damon bối rối khi trong nhà chỉ mỗi mình anh là đàn ông. Nhiều người tin rằng Matt Damon yêu cuộc hôn nhân của mình. Trong khi đó, anh trả lời rằng ý nghĩ ấy thật buồn cười. Điều đơn giản là Damon yêu thương vợ, cô ấy là tài sản quý giá nhất đối với anh nhưng chẳng may nếu anh và vợ mình chia tay thì sẽ chẳng bao giờ Matt Damon muốn lập gia đình lần nữa. Xem chừng như Damon không phải là người dễ dàng từ bỏ, vì nếu như quyết định chung sống cả đời với một người để rồi cuối cùng chia tay giữa chừng, thì hẳn đó là một sự điên rồ vì điều ấy đúng là làm lãng phí cuộc sống bản thân. Chính vì lẽ đó, để giữ lửa hạnh phúc lâu bền trong thế giới Showbiz xô bồ, Matt Damon theo chủ nghĩa giản dị và mực thước, thoát ra khỏi cỗ máy truyền thống của những ngôi sao xa xỉ khác. Thời gian trống của anh được dùng cho việc đọc sách, viết kịch bản, đến thư viện tìm kiếm tài liệu. Xả stress một chút, Damon chơi bài Poker cùng những người bạn, anh từng tham gia thi đấu trong giải &lt;i style=""&gt;World Series of Poker&lt;/i&gt; (WSOP) năm 2010. Sự kiện này làm gợi nhớ lại hình ảnh Matt Damon trong bộ phim tội ác &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Rounders &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;năm 1998, nhân vật của anh chơi poker và đã bị thua 25.000 USD, chuyện chẳng bao giờ xảy ra ngoài đời thật của Damon.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Chàng nghệ sỹ tài hoa&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Khởi đi từ một trong những diễn viên trẻ tạo nên tiếng tăm tại Hollywood, Matt Damon (sinh ngày 8/10/1970) mang ba dòng máu: Scottland, Phần Lan và Anh, lại là chàng trai kém may mắn trong nghề nghiệp. Anh thường bị loại trong những cuộc tuyển chọn, từ chọn học viên trong trường dạy diễn xuất đến chọn vai diễn trong các phim kinh phí lớn. Damon từng bị cả Leonardo DiCaprio, Joaquin Phoenix lẫn Edward Norton…vượt qua trong những cuộc đua giành vai diễn. Nhiều người lại tiếc cho Damon khi anh từ chối dự án phim “khủng” &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Avatar&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; phần hai vì không thể thu xếp được thời gian hợp lý. Thậm chí trước đó, Damon còn từ chối luôn vai diễn quan trọng trong siêu phẩm &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;The Dark Knight &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;về tay diễn viên ít tiếng tăm Aaron Eckhart. Không vội vàng và hấp tấp, anh vẫn khẳng định hướng đi dài và chuyên nghiệp.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Năm 1988, khi vừa tròn 18 tuổi, Matt Damon được phát hiện trên màn ảnh với vai diễn đầu tiên trong bộ phim hài lãng mạn &lt;b style=""&gt;&lt;i&gt;Mystic Pizza&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, chỉ với một câu thoại duy nhất. Cũng kể từ đó, Matt Damon bước vào Hollywood với những bước đi chậm mà chắc, có thể anh chưa đạt đến đỉnh điểm của vinh quang nhưng cũng ít khi nào gặp phải thất bại “muối mặt” như một vài tên tuổi khác. Quan trọng hơn, Matt Damon là một nghệ sỹ mực thước, khả năng nhập vai và biến hóa thành công. Như khi anh học chơi piano trong &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;The Talented Mr. Ripley&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; (1999), tăng hoặc giảm cân nhanh chóng qua các phim như &lt;b&gt;&lt;i style=""&gt;The Informant!&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=""&gt;, &lt;/span&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;The Bourne Supremacy&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;…Nếu nói khộng ngoa thì năm 2011 sẽ là năm trở lại thật sự của Matt Damon. Thời điểm này, rất nhiều băng-rôn, áp phích quảng bá cho bộ phim hành động lãng mạn &lt;b&gt;&lt;i style=""&gt;The Adjustment Bureau &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=""&gt;đã tràn lan khắp đường phố nước Mĩ. Damon xuất hiện trên truyền hình, các chương trình giới thiệu phim hay trên thảm đỏ buổi Lễ ra mắt tác phẩm hoành tráng. Với vai quen thuộc &lt;/span&gt;David Norris, Damon không khó để giữ vai trò là một điệp viên kiểu Nga. Anh hiện đang tất bật với một lọat phim ra mắt từ nay đến cuối năm 2011 như &lt;b&gt;&lt;i style=""&gt;Margaret&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, &lt;b&gt;&lt;i style=""&gt;Contagion&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, &lt;b&gt;&lt;i style=""&gt;We Bought a Zoo&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;…&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Nhiều người nhắc đến Matt Damon như một nghệ sỹ đa tài và yêu nghề. Điều đó được minh chứng bằng công ty sản xuất, hỗ trợ làm phim &lt;i style=""&gt;LivePlanet &lt;/i&gt;của anh cùng các cộng sự thân thiết, trong đó có diễn viên kiêm đạo diễn Ben Affleck, tạo nên các dự án phim tài liệu từ những nhà làm phim chưa có kinh nghiệm. Một số phim ngắn đã được sản xuất và tài trợ bởi công ty này như &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Push&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Nevada&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; và chiếu trên kênh ABC, riêng dự án &lt;i style=""&gt;Greenlight&lt;/i&gt; từng nhận được đề cử Emmy cho show thực tế hấp dẫn nhất các năm 2002, 2004 và 2005. Tháng 3 năm 2010, Damon cùng người bạn Ben Affleck hợp tác cùng nhau làm việc với hãng phim uy tín WarnerBros. Trong khi Affleck thành công bất ngờ với vai trò chỉ đạo diễn xuất hai phim truyện thì Damon lại có được uy tín với công việc viết lách tuy rằng khá khiêm tốn về số lượng. Matt Damon từng phát biểu “&lt;i style=""&gt;Có nhiều người xuất hiện trên báo chí và tôi thậm chí còn không biết họ là ai. Tôi thích quan sát những việc họ làm hơn là nghe những gì họ nói. Ồn ào trên báo cùng lắm chỉ được một thời gian ngắn còn sự nghiệp có giá trị thực sự là nỗ lực không ngừng nghỉ trọn đời&lt;/i&gt;”.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Nụ cười trẻ&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Bên cạnh một nghệ sỹ có tài, một người đàn ông mẫu mực của gia đình, Matt Damon hiện vẫn là hình mẫu đàn ông tiêu biểu ở Hollywood nhờ vào tinh thần quả cảm và lòng trắc ẩn hiếm hoi. Damon từng phát biểu chống lại cuộc chiến Iraq, tham gia tích cực vào các hoạt động từ thiện, bao gồm Chiến dịch ONE và Quỹ H2O (năm 2009) đem nước đến với vùng khô cằn để cứu giúp đời sống khó khăn của người dân Châu Phi. Năm 2003, Matt Damon phát hành CD sách thu âm lại câu chuyện lịch sử &lt;i style=""&gt;Howard Zinn's A People's History of the United States&lt;/i&gt;. Nhiều người ví Matt Damon như một trong những diễn viên nam không có tuổi, nhờ vào nụ cười thường trực trên môi, vì thế dù đã ở tuổi tứ tuần nhưng Matt Damon vẫn dư sức hút hồn quý bà quý cô. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;+ &lt;b style=""&gt;Một vài cột mốc đáng nhớ của Matt Damon&lt;/b&gt;:&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;- 25 tháng 7 năm 2007, Damon là ngôi sao thứ 2,343 được gắn tên trên Đại lộ Danh vọng. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;- Tạp chí People bình chọn là Người đàn ông hấp dẫn nhất năm 2007, cũng là thời điểm Forbes công bố tên anh như một trong những diễn viên có thu nhập cao nhất năm.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;- Được E! của Mĩ năm 2002, chọn là một trong 25 Chàng chưa vợ đang để các cô lấy làm chồng.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Chu&lt;/b&gt;&lt;b style=""&gt; Trần Minh Đức&lt;/b&gt; (&lt;span style="font-style: italic;"&gt;bài đã đăng trên báo &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;SGTT&lt;/span&gt; số cuối tháng&lt;/span&gt;)&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-7772510863564440821?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/7772510863564440821/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=7772510863564440821' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/7772510863564440821'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/7772510863564440821'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2011/09/matt-damon-40-tuoi-va-van-hut-hon-quy.html' title='Matt Damon, 40 tuổi và vẫn hút hồn quý cô'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-WHXW2a46524/ToWKKriVVsI/AAAAAAAACuM/WtHXDEKqd4E/s72-c/Matt%2BDamon%2Bnew%2B2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-698251476117513160</id><published>2011-09-30T09:17:00.001Z</published><updated>2011-09-30T09:19:11.017Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='âm nhạc'/><title type='text'>Ca sĩ Việt hát tiếng Anh</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-iamcdubmFBg/ToWJcknfPmI/AAAAAAAACuE/p84KIgQV2Ig/s1600/doantrang.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-iamcdubmFBg/ToWJcknfPmI/AAAAAAAACuE/p84KIgQV2Ig/s400/doantrang.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5658079630819540578" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i style=""&gt;Có phải 2010 đã kết thúc và kịp đánh dấu một số đột phá nho nhỏ trên thị trường nhạc Việt ? Có phải đây là lúc cần để chúng ta mạnh dạn bày tỏ quan điểm của bản thân trước khi bước vào một cuộc xung đột mới mang tính cách mạng ? Đã từ khoảng 10 năm trở lại đây, việc đưa các ca từ tiếng Anh lẫn chuyển ngữ vào nhạc Việt đã không còn xa lạ...&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Thử lửa…&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Nhiều người bảo họ thích nghe Thảo Trang hát live, bởi khi đó cô rất máu lửa, giọng ca nội lực được phô bày một cách dứt khoát hơn hẳn những bản ghi âm tương đối thú vị cho “The New Me”, một sản phẩm hợp tác giữa - mô hình kiểu mới vừa xuất hiện tại Việt Nam trong năm qua. Nhưng chớ vộ choáng ngợp trước sự mới mẻ cũ kĩ trên, bởi sản phẩm của Thảo Trang vẫn đầy đặn sạn. Rõ nhất ở đây vẫn chính là cái thần của “xấu lạ”, Trang hát studio và kiềm chế những khát khao từng lời, khiến cho tất cả những ca khúc dù vui tươi hay ưu buồn, đều có cảm giác đè nén và ức chế. Những bản nhạc ngoại dành cho Trang, may mắn thay đều dễ nghe và dễ “thông” trong khi phần ca khúc Việt còn lại là một bước chênh trong tổng thể album. Sự làm mới cho sự nghiệp lẫn ngoại hình bắt mắt là điều Trang làm đúng, nhưng có lẽ Trang nên hiểu rằng cô hát live bao giờ cũng hay hơn hẳn studio. Suboi với “Walk” chỉ như là một bước dạo chơi bởi Suboi còn khá trẻ trên con đường chuyên nghiệp và album của cô bé, trên hết chưa đủ sức tạo nên một hiện tượng nào đó đặc biệt. Phát âm tiếng Anh khá chuẩn cộn g với tài nghệ đọc rap, “Walk” đan xen một số ca khúc tiếng Việt với phần hòa âm đậm màu sắc hip-hop đương đại. Hi vọng Suboi có thể đi đường dài, tránh vết xe đổ của Kim - một ca sĩ trẻ hát tiếng Anh ổn nhưng lại không thể vụt sang thành sao. &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Nhiều ngôi sao hàng Top cũng lao xao hội nhập, như Hồ Ngọc Hà từng bày tỏ sẽ ra mắt album tiếng Anh nhưng với phần trình diễn &lt;i style=""&gt;Dance with me&lt;/i&gt; tại lễ trao giải Cống hiến năm 2007, rõ ràng chính Hà lẫn người chuyên môn đều lo lắng cho dự án hơi quá sức với người đẹp một con này. Kể cả với hit &lt;i style=""&gt;My Apology&lt;/i&gt;, Hà cũng chỉ mới thăm dò và “làm mới chút đỉnh” trong chiến lược khuyếch trương tên tuổi, và đủ tỉnh táo để chưa thể theo một album Tây hóa 100% như những cái tên kể trên. Trường hợp của Phương Vy cũng thế, vốn tiếng Anh tốt và phát âm chuẩn, Vy là đại diện mới cho hình mẫu ca sĩ trẻ với tâm tư tình cảm và cách thể hiện phù hợp với lứa tuổi 8x, dễ thuyết phục trong &lt;i style=""&gt;Leave me Alone&lt;/i&gt; hay &lt;i style=""&gt;Secret Crush&lt;/i&gt;, hai ca khúc tiếng Anh chia đều trong hai album của Vy và Music Faces đều cho thấy ưu thế nghe nhìn của Vy nhưng có vẻ cô gái trẻ này cũng chưa thật sự hào hứng và đủ can đảm để làm một album tiếng Anh hoàn chỉnh. Có chút tham vọng nhưng chưa bày tỏ được gì, là Mai Khôi và “Made in Mai Khoi” ra mắt theo một trình tự hai phiên bản gồm cả ca khúc tiếng Việt kèm version tiếng Anh sau đó, đều do Khôi viết nhạc và lời. Nếu không dễ dãi thì hẳn đây phải là một thất bại của Khôi ở khâu biên tập, các bản nhạc đều kém chiều sâu và ngôn ngữ âm nhạc của Khôi vẫn còn khá thô vụng khi cô chuyển ngữ và hát bằng tiếng Anh. Mỹ Tâm là một trường hợp khác biệt hơn, Hàn hóa các sản phẩm âm nhạc từ việc sang ghi âm, tập vũ đạo đến việc hát tiếng Hàn trong album “Vút bay” của mình. Tuy nhiên cô thể nhận thấy rõ hầu hết các tên tuổi nói trên đều chọn ngôn ngữ quốc tế như một cuộc thử sức, làm mới tai nghe người hâm mộ chứ chưa thật sự mạo hiểm bước vào cuộc chơi.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Sáng tạo và tái tạo&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Sản phẩm âm nhạc được mong chờ nhất từ Đoan Trang - “The Unmake-Up”, là sự đầu tư nghiêm túc dẫu tổng thể album chỉ là phiên bản tiếng Anh của những bài hát làm nên tên tuổi Đoan Trang như &lt;i style=""&gt;20&lt;/i&gt; (My 20s), &lt;i style=""&gt;Dạ khúc&lt;/i&gt; (Nocturnal), &lt;i style=""&gt;Tóc hát&lt;/i&gt; (Flowing Hair)… Được sự hậu thuẫn cực kì tốt từ bàn tay của chuyên gia Quốc Bảo, tất cả bài hát trong album của Trang đều mang một màu sắc mới, liêu trai và đồng điệu với âm nhạc Châu Âu. Mặc cho nhiều khi cách phát âm của Trang vẫn còn hơi“quê” và “chật chội” trong phần chuyển ngữ còn đôi chỗ khập khiễng, song chọn lựa của Trang cho album tiếng Anh đầu tay này khiến nhiều người nghe hi vọng vào những sản phẩm new 100% sắp tới của Đoan Trang.&lt;span style=""&gt;   &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Cùng ra mắt mùa album cuối năm, Hà Anh Tuấn - chàng ca sĩ được gắn mác tri thức kèm hai chữ thông minh mà anh chưa bao giờ tự thừa nhận cũng giới thiệu “Cooktail”như một loại “thức uống” mới dành cho tai nghẹ nhạc Việt. Album của Tuấn ra mắt vào thời điểm mà người ta đang phân vân, liệu anh đã đủ thông minh ? Rõ ràng đây là sản phẩm của sự đầu tư chỉn chu và sáng tạo: 7 ca khúc mới được xếp theo thứ tự của một câu chuyện tình giữa chàng Bartender và một cô gái nào đó trong quán bar. Nhưng vẫn phải tiếc nuối để nói rằng những bản nhạc trong CD đều nhạt, và hoàn toàn kém hấp dẫn về giai điệu, ca từ đôi khi còn vụng về, chưa kể giọng hát vốn ít nội lực của Tuấn bộc lộ nhược điểm trong album này với cách hát một màu, xứ lí thiếu sang tạo. Chắc chắn ê-kíp của Tuấn và nhạc sĩ Dương Khắc Linh đã tính toán kĩ cho từng track, song nếu họ muốn khẳng định thành tích rõ rệt hơn, họ cần phải chắc chắn hơn nữa trong từng ca khúc. Xem như Hà Anh Tuấn đã trình làng một diện mạo mới, như một ca sĩ trẻ với album đầu tay bằng tiếng Anh tấn công làng nhạc Việt. Cơ hội cho Tuấn và ê-kíp của anh vẫn còn. Đoan Trang hay Hà Anh Tuấn chỉ với bước đi toàn diện đầu tiên họ, cũng nên tin tưởng và khích lệ cho những sự mạnh dạn và cải thiện hơn về sau. &lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Minh Đức &lt;/b&gt;(&lt;span style="font-style: italic;"&gt;bài đã đăng trên báo &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thời Nay&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;)&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-698251476117513160?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/698251476117513160/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=698251476117513160' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/698251476117513160'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/698251476117513160'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2011/09/ca-si-viet-hat-tieng-anh.html' title='Ca sĩ Việt hát tiếng Anh'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-iamcdubmFBg/ToWJcknfPmI/AAAAAAAACuE/p84KIgQV2Ig/s72-c/doantrang.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-4379108866579227022</id><published>2011-09-30T09:04:00.003Z</published><updated>2011-09-30T09:12:33.419Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='âm nhạc'/><title type='text'>Beyoncé, Người đàn bà ở ngưỡng 30</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-89nNY6IHKSs/ToWH-nobSAI/AAAAAAAACt8/XCB53kpAU7o/s1600/beyonce-4.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 393px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-89nNY6IHKSs/ToWH-nobSAI/AAAAAAAACt8/XCB53kpAU7o/s400/beyonce-4.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5658078016721078274" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:23pt;"  &gt;&lt;span style="font-family:georgia;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;i style=""&gt;Chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta lại đặt ra giải thưởng Thiên niên kỉ cho Beyoncé tại Billboard 2011, càng không phải trên rơi xuống tay cô danh hiệu Người phụ nữ của thế kỉ 21 (do tạp chí Nam giới Askmen bình bầu). Nếu sự trở lại của nữ hoàng nhạc Latin Pop Jennifer Lopez được cho là hoàn hảo thì còn có sự hoàn hảo nào hơn cho album vol4 của Beyoncé, đánh dấu ngày tái xuất của làn da nâu khỏe khoắn và những điệu vũ mạnh mẽ cùng những lời ca sâu sắc, tôn vinh nữ quyền? 30 tuổi, Beyoncé đã làm được nhiều hơn thế…&lt;/i&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Nhanh chóng tách ra từ Destiny’s Child và đến nay, đủ vững bước trong hàng ngũ những ngôi sao âm nhạc hàng đầu Thế giới, với một đế chế tuy chưa bao giờ áp đảo như Lady Gaga nhưng cũng khó có ai thay thế. Ấn định ngày ra mắt 28.6, Beyoncé sẵn sàng đốt cháy tai nghe nhạc trẻ trong mùa Hè nhiều biến động với “4”, cái tên đơn giản nhưng nhiều ý nghĩa, ám chỉ 4 sản phẩm tâm huyết mà Beyoncé đã mang đến người hâm mộ suốt 10 năm qua. Thế nhưng còn một ý nghĩa khác về tên album mà Beyoncé đã kịp hé lộ: “&lt;i style=""&gt;Trong cuộc đời mỗi người chúng ta đề có một con số thuộc về riêng mình, và 4 chính là con số đặc biệt đối với tôi. Tôi sinh vào tháng 4, rất nhiều bạn bè của tôi cũng như của mẹ tôi đều sinh ra vào ngày thứ 4 trong tháng, và cuối cùng - ngày 4/4 chính là ngày cưới của tôi…&lt;/i&gt;”.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Đơn giản nhưng đột phá&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Beyoncé và các cộng sự đã phải làm việc cật lực cho sản phẩm âm nhạc thứ 4 từ mùa Xuân năm 2009, khi pha trộn trong album lần này nhiều chất nhạc từ cảm hứng nhạc chế quá cố Fela Kuti mà qua đó điệu trống dồn dập đậm chất tự do và hoang dã của Châu Phi tạo cho người nghe một cảm giác khác biệt. Ngoài ra là âm hưởng soul của The Stylistics, Lauryn Hill, Stevie Wonder đến vũ điệu hừng hực màu Pop-rock của ông hoàng đã khuất Michael Jackson. Với con số kỉ lục 72 bài hát được thu âm và chỉ có 12 bài chính thức cho album “4”, có vẻ như Beyoncé muốn giành lại ánh hào quang rực rỡ hai năm về trước và khẳng định lại ngôi vị cao chót vót của mình trong lòng giới mộ điệu. Có người cho rằng cái đầu thông minh và cách làm việc hết mình đã đem lại thước đo vinh quang có thể đong đếm được của Beyoncé. Trong khi đó, cách làm việc của Beyoncé lại khá cảm tính “&lt;i style=""&gt;Tôi thích bài nào thì sẽ thu âm bài đó, tôi sẽ thử tất cả những gì tôi thích và sau đó chọn lại những gì đặc biệt nhất&lt;/i&gt;”. &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="textbox"&gt;Sức ảnh hưởng của &lt;/span&gt;Beyoncé&lt;span class="textbox"&gt; đã được Bill Werde, Tổng biên tập tạp chí Billboard khẳng định với báo giới: “&lt;/span&gt;&lt;i style=""&gt;Beyoncé có thể truyền lửa cho bất kì ai, nhưng đặc biệt nhất vẫn là phái nữ&lt;/i&gt;”. Còn &lt;span class="textbox"&gt;Steven Plattek, giáo sư ĐH Georgia Gwinnett thì tuyên bố “&lt;i style=""&gt;Tuy &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;i style=""&gt;Beyoncé hơi mập nhưng đàn ông không quan tâm đến cân nẵng mà chỉ chú ý đến các đường cong”&lt;/i&gt;. Đó là lí do Beyoncé trong quá khứ đã nhận được vô số danh hiệu gợi cảm từ các độc giả nam trên Thế giới. Cô ca sĩ vừa đóng phim, vừa sản xuất nước hoa và sắp tới sẽ kinh doanh thời trang với mẹ. Hầu như ở bất kì lĩnh vực nào, Beyoncé cũng chưa nếm trải mùi thất bại. Vì thế mà “4” như một sản phẩm đã đóng dấu, người hâm mộ đủ tự tin để cầm nó trên tay và nghe ngay lập tức.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Tuyên ngôn nữ quyền&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Không chỉ có ngoại hình mạnh mẽ của những bước nhảy, lời ca quyết liệt và có phần dữ dội, Beyoncé còn là người sở hữu nhiều ca khúc “nữ quyền” nhất, từ &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;i style=""&gt;Independent Women&lt;/i&gt;, &lt;i style=""&gt;If I were a Boy&lt;/i&gt;&lt;/span&gt; cho đến &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;i style=""&gt;Single Ladies (Put a Ring on It)&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;. Tự tin, độc lập và mạnh mẽ là tất cả những gì người ta thấy trên bước đường đi của cô ca sĩ gốc Mĩ, dù cho đó là một ca khúc sôi động hay chỉ là bản tình buồn da diết, Beyoncé vẫn khẳng định cô không muốn là một phụ nữ ủy mị, bi lụy trong tình yêu cũng như cuộc sống, như lời ca khúc &lt;i style=""&gt;Broken-Hearted Girl&lt;/i&gt; cách nay chưa lâu. Beyoncé yêu phụ nữ cũng như yêu chính người mẹ của mình, chính cô đã quyết định “sa thải” cha ruột của mình sau vụ lùm xùm tình ái cuối năm ngoái. Điều đó càng cho thấy Beyoncé dứt khoát hơn với những người đàn ông lừa dối tình cảm, xem nhẹ hạnh phúc và người phụ nữ bên cạnh mình. Sau chuyện buồn của gia đình, Beyoncé mong muốn sự trở lại lần này đem đến quan điểm mới về tình yêu dành cho phụ nữ, họ không cần van xin tình yêu của đàn ông mà ngược lại, họ phải al2m cho đàn ông khao khát đến mức tôn sùng!&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Single đầu tiên &lt;i style=""&gt;Run the World (Girls)&lt;/i&gt; ra mắt cuối tháng 4, với hình ảnh của những nữ chiến binh ăn mặc mỏng manh (khoảng 200 vũ công được qui tụ), không ngại khói bụi và một…đám đàn ông bặm trợn trước mặt, tự tin thể hiện những bước nhảy mạnh mẽ và dồn dập. Video clip này mặc dù được đánh giá là ảnh hưởng những vũ điệu từ ông hoàng nhạc Pop quá cố Michael Jackson, phong cách thời trang quái đản kiểu Lady Gaga lẫn nét mặt giận dữ thường thấy trong Rihanna, nhưng single vẫn tiếp tục đứng vững trong Bảng xếp hạng âm nhạc Thế giới. Để thực hiện phần hình ảnh, Beyoncé cũng chịu khó chi 60.000 bảng Anh mua vé báy may cho các vũ công ở những nơi xa như Nigeria cũng như ở khắp nước Mỹ đến sa mạc Mojave ở California để ghi hình. Xoa dịu mọi giác quan bằng lời hát nhiều xúc cảm, bản Ballad tha thiết &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;i style=""&gt;Best Thing I Never Had&lt;/i&gt; cho thấy những suy tư trăn trở của một phụ nữ tuổi 30 đã trải qua nhiều biến động trong cuộc sống.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;+ &lt;b style=""&gt;Một số thông tin&lt;/b&gt;: &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal" style="margin-left: 0.5in; text-indent: -0.25in;"&gt;&lt;span style=""&gt;-&lt;span style="font: 7pt &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;         &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Đã đoạt 16 giải Grammy.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-left: 0.5in; text-indent: -0.25in;"&gt;&lt;span style=""&gt;-&lt;span style="font: 7pt &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;         &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Tham gia dự án Điện ảnh A Satr Is Born của đạo diễn lừng danh &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color:black;"&gt;Clint Eastwood&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; kể về một ngôi sao ca nhạc huyền thoại, bộ phim sẽ ra mắt trong năm 2012.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-left: 0.5in; text-indent: -0.25in;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style=""&gt;-&lt;span style="font: 7pt &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;         &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Cùng chồng, ca sĩ nhạc Hip-hop Jay-Z &lt;span class="apple-style-span"&gt;được trang web Zimbio xếp hạng nhất trong số 100 cặp  đôi nổi tiếng nhất thế giới năm 2011.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-left: 0.5in; text-indent: -0.25in;"&gt;&lt;span style=""&gt;-&lt;span style="font: 7pt &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;         &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Năm 2010, tổng thu nhập của &lt;/span&gt;Beyoncé là 86 triệu USD. Cô liên tục có tên trong danh sách Những ngôi sao giải trí quyền lực nhất (Forbes bình chọn).&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-left: 0.5in; text-indent: -0.25in;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style=""&gt;-&lt;span style="font: 7pt &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;         &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Ngày 22.6, Beyoncé sẽ tham gia Lễ hội &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style=""&gt;Glastonbury&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style=""&gt; tại Anh với những màn diễn sôi động nhất.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="margin-left: 0.5in; text-indent: -0.25in;"&gt;&lt;span style=""&gt;-&lt;span style="font: 7pt &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;;"&gt;         &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style=""&gt;Màn trình diễn của &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Beyoncé tại đêm trao giải Billboard Awards 2011 đã đưa cô đến với nghi án “sao chép” ý tưởng từ ca sĩ người Ý thích làm trò giật gân Lorella Cuccarini. Hiện, Beyoncé vẫn chưa lên tiếng về vấn đề này.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Tuyên Đỗ&lt;/b&gt; (&lt;span style="font-style: italic;"&gt;bài đã đăng trên Tạp chí &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Người đẹp&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;)&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-4379108866579227022?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/4379108866579227022/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=4379108866579227022' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/4379108866579227022'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/4379108866579227022'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2011/09/beyonce.html' title='Beyoncé, Người đàn bà ở ngưỡng 30'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-89nNY6IHKSs/ToWH-nobSAI/AAAAAAAACt8/XCB53kpAU7o/s72-c/beyonce-4.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-1999909083207531744</id><published>2011-09-30T09:00:00.002Z</published><updated>2011-09-30T09:04:30.239Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='âm nhạc'/><title type='text'>Những quí cô hát Soul</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-BJqLOV4eXj8/ToWFlMUDBRI/AAAAAAAACts/U6Uk6Uj-7Do/s1600/adele-2011.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 280px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-BJqLOV4eXj8/ToWFlMUDBRI/AAAAAAAACts/U6Uk6Uj-7Do/s400/adele-2011.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5658075380867859730" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !mso]&gt;&lt;object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id="ieooui"&gt;&lt;/object&gt; &lt;style&gt; st1\:*{behavior:url(#ieooui) } &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i style=""&gt;Với Soul, nhiều nghệ sỹ da màu đã làm được điều diệu kì. Vậy mà đùng một cái Amy Winehouse ra đời, giành những phần thưởng cao quí và cả lời khen ngợi không tiếc từ giới phê bình. Rồi cũng bất ngờ, cô ra đi đột ngột như việc đến với chất nghiện và từ bỏ chúng. Chỉ với sự nghiệp ngắn ngủi qua hai album trình làng, nhưng Amy đã để lại chất xúc tác dữ dội cho thế hệ đàn em như Adele, Duffy tiếp bước. Tuy vẫn còn nhiều tranh cãi xoay quanh các tài năng này, nhưng vẫn phải khâm phục vì họ đã đưa Soul đương đại đến với một bến bờ mới…&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Da trắng, tóc vàng, mắt xanh hát Soul&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Những năm 1970, nhạc Soul lên ngôi kèm theo đó là chân dung của một loạt những danh ca da màu (Aretha Franklin, Ray Charles, James Brown, Marvin Gaye), họ hát bằng kinh nghiệm từng trải, càng nhập tâm càng tốt. Đấy cũng là cách mà Amy Winehouse đã chọn: hát bằng cả trái tim và sinh mạng. Để sáng tác nhạc và nghiền ngẫm nó nhiều năm trời, Amy phó thác cho tình yêu dẫn đường chỉ lối để rồi rơi vào ma túy, thuốc lá, rượu và tình dục - những thứ rối tinh rối mù làm cuộc đời cô gái trẻ tàn lụi. Trước hết, Amy Winehouse là hiện thân mới của Soul, tuy không tóc vàng nhưng mắt xanh, da trắng và chất giọng khản đặc kì quặc đến mê hoặc. &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Frank&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; năm 2003, dù không ồn ào ở Mĩ cũng đủ để Winehouse phơi bày cho dân chúng biết rõ cô là ai, sẽ làm gì. Sau phát pháo khơi mào của Amy Winehouse với liều lượng nhẹ, cũng từ Anh bỗng trỗi dậy bằng sinh lực hừng hực của một thiếu nữ khác, Joss Stone hát &lt;i style=""&gt;Dirty Man&lt;/i&gt;, lần này thì tóc vàng mắt xanh và cao trên 1m70. Trong khi Amy kết hợp Soul với nhiều thể loại nhạc cụ thể như Jazz, R&amp;amp;B thì Joss Stone, trung thành với tiếng gõ nhịp đặc trưng Gospel và tiết tấu vừa đủ nhún nhảy, vừa đủ lắc lư của RnB có tempo chậm. Trong khi Joss Stone liên tiếp ra mắt các album (tuy nhiên không thành công bằng album đầu tay) thì Amy Winehouse vất vả lắm mới tung ra vol2. &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Back to Black&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; vào năm 2006, nhưng thành công vang dội. Trong hầu hết các track, Amy than thở về cuộc sống của chính cô, về mối quan hệ đầy phứa tạp giữ cô và anh chồng cũ . Lời ca xấc xược, bất cần, thậm chí giễu cợt và trần tục… đồng thời cũng chính là những gì Amy trải qua. Rất thật, thậm chí đáng sợ. Album gây tranh cãi còn Amy nhận về 5 giải Grammy danh giá. Cũng từ đó, người ta đặt cho cô một gạch đầu dòng xứng đáng: mang lại sinh mạng cho Soul tân thời. Khi Amy Winehouse chết đi, cũng là lúc Soul có lại chỗ đứng đáng nể, bằng những “hậu duệ” trẻ và yêu bản thân mình hơn Amy. Sự xuất hiện của Joss Stone trong giai đoạn đầu “da trắng hóa” Soul, thì Duffy và Adele là dấu hiệu phục hồi mạnh mẽ của Soul đương đại nhưng lại tiếp tục gây tranh cãi.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Những cánh hoa liệu có tàn phai?&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Duffy và Adele, hai cô gái độ tuổi đôi mươi này chỉ vừa “bước ra Thế giới” sau năm 2007, thời điểm mà Amy đã trở nên rình rang với những &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Rehab&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Love Is a Losing Game&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;You Know I'm No Good&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;… mang giai điệu Soul pha trộn một chút Pop. Cùng đến từ Anh, cả Joss Stone, Adele hay Duffy hát bằng chất giọng đặc thù rất riêng, các cá thể này đều tạo cho Soul dấu ấn đậm nét vào khoảng ba năm trở lại đây. Hãy bắt đầu bằng Duffy vì chính cô đã từng tuyên bố “&lt;i style=""&gt;không muốn trở thành kẻ nghiện ngập&lt;/i&gt;” và phủi tay với showbiz. “&lt;i style=""&gt;Chúng tôi vốn đều là những cô gái bình thường, yêu âm nhạc và muốn hát. Nhưng thật dễ dàng để bước qua lằn ranh và trở thành một con người khác mà chính chúng tôi không nhận ra&lt;/i&gt;”, Duffy đã đúng khi chỉ ra khởi đầu của cô và những người đồng hành với Soul khác. Cả Duffy và Adele đều là bạn của Amy, cả hai đã từng tổ chức sinh nhật cho nữ ca sĩ đoản mệnh trên nhưng Amy say mèm và không thể đến tham dự buổi tiệc. Đó là một ngày trong năm 2009. &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Nhưng việc hát Soul không hề đơn giản với các cô gái da trắng tóc vàng, mắt xanh. Duffy kể lại thời gian thơ ấu, cô chẳng khi nào được ai khen là hát hay, Duffy ảnh hưởng từ lối hát mang nặng phong cách âm nhạc da màu, kèm theo chất giọng tự sự quái đản, người ta không chấp nhận cô sẽ trở thành một ca sĩ. Nhà sản xuất Soren Mounir trong một buổi tới chơi câu lạc bộ nhạc Soul tối thứ bảy tại khu Nefyn, xứ Wales, đã sửng sốt khi được nghe cô gái tóc vàng hát lại nhạc của Sarah Vaughan. Single &lt;i style=""&gt;Mercy&lt;/i&gt; trở nên bất tử trong năm 2009-2010 và đưa Duffy vào hàng ngũ những ca sĩ hát Soul sáng giá. Luôn chọn những trang phục đơn giản, thậm chí cố tình rất “quê” với váy ngắn và tóc đơn giản thời những thập niên ’60. Trông cô có vẻ già hơn tuổi. Điều ấy không có nghĩa lý gì nữa, một khi cô đã xóa tan định kiến về nghiệp hát của mình. “&lt;i style=""&gt;Màu da của nghệ sĩ không có gì ảnh hưởng gì đến Soul cả&lt;/i&gt;”. Nhưng đôi lúc một số người như Estelle đã chỉ trích Duffy, Adele rằng thứ nhạc họ đang hát không phải là Soul chính thống. Đấy là điều đúng bởi Soul là nguồn cảm hứng cho các nghệ sỹ trẻ sáng tạo. Câu chuyện này cũng giống như trường hợp của Norah Jones năm , khi vừa mới xuất thần với album đầu tay &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Come away with me&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, nhiều dân hát Jazz chuyên nghiệp phản pháo lại rằng Norah Jones không phải đang hát Jazz! Chuyện ấy có hề chi, khi âm nhạc vốn là thứ thanh âm không biên giới và thành công của Adele, Duffy hay Joss Stone với Soul đương đại phá cách, là điều không thể chối cãi. Thế nhưng các cuộc tranh cãi vẫn diễn ra triền miên trên mặt báo, kẻ nói thật tiếc nuối khi không hề thấy bất kì ca sĩ da màu nào hát Soul và những giọng trầm lạ không phải là hiện thân của Soul… Hình ảnh Soul với những danh ca da màu thật khó xáo bỏ nhưng “&lt;i style=""&gt;Chúng ta không còn sống ở thập niên 50 nữa, hiện chúng ta đang sống ở một quốc gia đa văn hoá&lt;/i&gt;”, Duffy bênh vực Soul Anh nơi mà cô cũng những ca sĩ trẻ khác đang cống hiến hết mình cho Soul. Âm nhạc tựu chung lại trong album Rockferry và của Duffy là chất Soul, Motown và Blues phương Bắc, nghe có thể giai điệu “sến” theo kiểu phương Tây song lại mang đến trải nghiệm đặc biệt thú vị. Trong khi đó, Joss Stone mang thân hình siêu mẫu đi hát Soul bằng dép lê (cô không bao giờ sử dụng giày cao gót khi hát) đã thổi vào Soul tiếng nói nội tâm mạnh mẽ, bằng giọng khàn dày và vang. Joss Stone gặp một số thất bại khi phát triển Soul với cho đến khi cô trình làng album mới nhất và hát &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Last one to know&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, người ta mới gật gù hài lòng, dẫu cô gái trẻ này còn ít trải nghiệm và “không chịu” phá cách Soul theo số đông. &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Hát Soul, không nhất thiết và “trải qua tất cả” và “nếm mùi đau khổ” như Amy Winehouse đã từng. Adele, chỉ mới 19 tuổi với album đầu tay - &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;19&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;. Adele có cái tên dài ngoằng, Adele Laurie Blue Adkins, sinh ngày 5 tháng 5 năm 1988 tại Enfield, Bắc London. Sở hữu chất giọng dày, sâu và nhiều xúc cảm, Adele là “tia sáng cuối đường hầm” như cách mà Thủ tướng Gordon Brown đã nói khi tên tuổi của cô gái trẻ này mang lại lợi nhuận về nhiều mặt cho nước Anh. Soul của Adele không đen tối và não nề như của Amy Winehouse, không quá nhẹ nhàng và quá ngọt ngào như Duffy, càng không sôi nổi bốc đồng như Joss Stone. Ở Adele có cái dằn vặt của những tình yêu trẻ, có cái cách yêu như ngây dại. &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;19&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; với Adele là một chút Pop để “xao dịu” cơn đau tinh thần mà người ta gán ghép cho Soul chính thống, màu sắc âm nhạc ảnh hưởng từ thập niên 80 để kể những tiếc nuối khi tình tan vỡ, nhưng không vì thế mà hối tiếc khi yêu. Tuy nhiên phải đến &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;21&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, album thứ hai, Adele mới chính thức xác lập thương hiệu “Soul da trắng” của mình với &lt;i style=""&gt;Rolling in the deep&lt;/i&gt;, bất kể lời bàn ra tán vào của những “con nghiện Soul” thực thụ.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Một nửa Soul&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Nhạc Soul đồng cảm với những tâm hồn thương tổn, thậm chí là thân xác bị hủy hoại. Phần vì ca từ, phần vì giọng hát lạ, hát mà như gào thét hoặc khóc thương, thủ thỉ, sầu muộn. Những người thích nội tâm và yêu tinh thần sẽ cảm nhận được Soul, bằng chính tâm hồn của họ. Vì sao người ta gọi Gospel, giai điệu mang tính phúc âm, là một trong những biến tấu phải có của Soul? Xuất thân từ các ca đoàn nhà thờ chuyên thể hiện dòng nhạc phúc âm, Aretha Franklin, tên tuổi Soul hàng đầu, có cái biệt tài hớp hồn khán giả mỗi khi cất giọng. Lối thể hiện của ca sĩ này phóng khoáng điêu luyện đến mức xuất thần. Aretha Franklin không đơn thuần ca và hát mà là thả hồn vào âm nhạc, chết đi trong mỗi nhịp, để rồi sống lại từng giai điệu dồn dập. Lịch sử Soul cũng cho hay, nó là dòng nhạc gắn liền với người da màu, là những cung bậc dồn nén khát khao dục vọng trần tục lẫn những điều linh thiêng về tâm linh. Đâu đó nhạc Soul xuất phát từ tâm hồn, nhưng lại học hỏi từ sự trải nghiệm của dục vọng xác thịt theo đúng cái cách mà Amy Winehouse tìm đến. Vì vậy mà những khán giả độc đoán lẫn hà khắc với Soul vẫn mong chờ một sự trải nghiệm thảm khốc như Amy Winehouse, một quá khứ bất hạnh như Stevie Wonder, hay nghèo khổ như Marvin Gaye… Họ nói rằng những ca sĩ trẻ thành công bằng Soul hiện nay chỉ là sự phô diễn kỹ thuật điêu luyện, được luyện tập chăm chỉ. Với họ, Soul là chiêm nghiệm thấm thía, để quay trở về cội nguồn âm nhạc thực thu, mãnh liệt, nhức nhối con tim, đau nhói tâm hồn. Liệu có ai trong Duffy, Adele, Lisa Stansfield hay Joss Stone hoàn thiện dòng máu Soul trong huyết mạch họ? Hay họ vẫn sẽ tiếp tục sống vì Soul theo một quan niệm khác, không mang kết cục bi đát như Amy Winehouse?&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Chu&lt;/b&gt;&lt;b style=""&gt; Trần Minh Đức&lt;/b&gt; (&lt;span style="font-style: italic;"&gt;bài đã đăng trên Tạp chí &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Nam Châm&lt;/span&gt;)&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-1999909083207531744?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/1999909083207531744/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=1999909083207531744' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/1999909083207531744'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/1999909083207531744'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2011/09/nhung-qui-co-hat-soul.html' title='Những quí cô hát Soul'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-BJqLOV4eXj8/ToWFlMUDBRI/AAAAAAAACts/U6Uk6Uj-7Do/s72-c/adele-2011.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-280008620870600971</id><published>2011-09-30T08:57:00.002Z</published><updated>2011-09-30T08:59:45.303Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='âm nhạc'/><title type='text'>Amy Winehouse,</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-RYoy0A8m9Q0/ToWE-qvrWpI/AAAAAAAACtk/NnE6P-PrJ7g/s1600/Amy%252BWinehouse%252Batbrit%252B2004.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 240px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-RYoy0A8m9Q0/ToWE-qvrWpI/AAAAAAAACtk/NnE6P-PrJ7g/s400/Amy%252BWinehouse%252Batbrit%252B2004.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5658074719021914770" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !mso]&gt;&lt;object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id="ieooui"&gt;&lt;/object&gt; &lt;style&gt; st1\:*{behavior:url(#ieooui) } &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:27pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:19pt;"&gt;Không đủ yêu mình...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i style=""&gt;Còn ngày nào buồn hơn cái ngày 23 tháng 7, với tất cả những fans hâm mộ cô ca sĩ người Anh Amy Winehouse? Hoa và những món quà tưởng niệm ngập đầy trước sảnh nhà riêng của cô tại quảng trường Camden nước Anh. Và thế là người ta đã biết, rằng từ nay một tài năng nổi loạn, một con người rất trẻ đã ra đi mãi mãi. Chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa đến sinh nhật tuổi 27 của Amy, người ta lại “có dịp” tiếc thương cô một lần nữa. Và như thế, trong những ngày cuối cùng của năm 2011, sẽ nhiều người “được dịp” nghe lại Rehab, You Know I'm No Good, Stronger than Me…những ca khúc đóng dấu chất “sầu muộn xấc xược” của cô những năm qua.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Đi lên từ tranh cãi&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;        &lt;p class="MsoNormal"&gt;Amy Winehouse bắt đầu gây chú ý ngay từ album đầu tay phát hành năm 2003 &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Frank&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, hát Jazz, Neo Soul bằng chất giọng alto khản đặc lạ lùng. Chưa hết, Amy “chào sân” người nghe bằng thái độ kênh kiệu vô tư lự trong khoảng 13 ca khúc ghi âm cho album này. Ít ai biết bạn trai cũ của cô, ca sĩ Tyler James đã gửi cuốn băng demo của cô cho hãng A&amp;amp;R. Quá ấn tượng với giọng hát của Amy Winehouse, người quản lý của ông trùm Simon Fuller quyết định gặp cô, một bản hợp đồng thương thảo với EMI và hành trình sự nghiệp của Amy bắt đầu khá suôn sẻ. Cô nhận được đĩa bạch kim cho tác phẩm đầu tiên được nhiều nhà phê bình đánh giá cao. Đây cũng được cho là thời kì tươi sáng nhất trong cuộc đời sự nghiệp ngắn ngủi của Amy. Không ma túy, không thuốc lá và rượu, nhìn lại những video clip năm ấy chỉ nhìn thấy duy nhất một cô gái 21 tuổi, kiêu hãnh, tự tin và giàu sức sống. Ba năm sau đó, mọi thứ đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời Amy. Như một luận đề khó bàn cãi, Amy nhanh chóng khẳng định tài năng và đưa tên mình vào sự tai tiếng của một phần góc tối Showbiz: cô ghiện rượu, ma túy, thuốc lá và rơi vào khoảng trống trong các mối tình không trọn vẹn.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Một tình yêu lớn&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt; Đầu năm 2008, Amy phải nhập trại cai nghiện sau khi đoạn phim ghi lại hình ảnh cô đang hút chất gây nghiện bị rò rỉ lên mạng. Vài tháng sau, Amy Winehouse kết hôn với trợ lý sản xuất video, Blake Fielder-Civil trong một khu nghỉ dưỡng bí mật ở Florida. Mối quan hệ này trải qua quá nhiều thăng trầm chỉ trong vòng hai năm. Amy từng bị bắt vì tàng trữ ma túy và phải ở lại St. Lucia trong vòng hai tháng. Đến tháng 3/2009 cô lại tiếp tục gây scandal khi bị cáo buộc đấm một người hâm mộ ở London. Bố mẹ Amy lên tiếng cầu xin con gái nhập trại cai nghiện để từ bỏ hoàn toàn rượu và ma túy. Tháng 12/2009, cô tấn công người quản lý nhà hát trong tình trạng say xỉn khi đang tham gia biểu diễn vở kịch câm Cinderella tại nhà hát Milton Keynes. Amy sau đó phải bồi thường 100 USD và bị quản thúc trong vòng hai năm. Kể từ sau khi chia tay anh chồng “mạt hạng” Blake, Amy dấn thân sâu vào những rắc rối khác, khiến cho thể trạng của cô ốm yếu đến mức báo động. Cũng chính nhờ đời sống rất thật của mình và bỏ mặc những cú máy của Paparazzi, Amy trở thành “bạn thân” của những tờ báo lá cải khai thác đời tư, hình ảnh giật gân. Khi gặp gỡ đạo diễn Reg Traviss vào năm ngoái, gia đình Amy vui mừng và hi vọng với mối quan hệ mới này này, cô con gái của họ sẽ làm lại từ đầu. Nhưng Amy tiết lộ cô không thể từ bỏ rượu, hoặc là uống và chết như lời bác sĩ cảnh báo, hoặc là bỏ hẳn. Chưa hết, để dốc toàn bộ “tâm tư tình cảm” cho album thứ ba, Amy đã quay trở lại với ma túy. Có người nói, đó là cách để Amy lấy nguồn cảm hứng sáng tác khi trải nghiệm những mớ hỗn độn ấy vào cuộc sống của mình. Trong quá khứ, album &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Back to Black&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; được Amy viết dựa trên mối tình giữa cô và chồng mình. Hầu hết các ca khúc trong album này đều là những trải nghiệm thật sự của Amy đối với rượu, ma túy, chất kích thích, tình yêu và tình dục. Chính lẽ đó, &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Back to Black&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; gây tranh cãi bởi sự sống động đến trần trụi, một thứ âm nhạc đen tối nhưng có tư duy rõ ràng. Với album thứ ba đang tiến hành dang dở, Amy cũng viết các ca khúc và “sống” trong đó khi mô tả lại quãng thời gian bi đát của cô sau hôn nhân đổ vỡ. Cha của Amy từng tiết lộ với báo giới rằng, phổi và tim của con gái ông có vấn đề do thói quen hút thuốc lá và sử dụng ma túy thường xuyên. Bất chấp những lời cảnh báo của bác sĩ, Amy vẫn luôn xuất hiện với điếu thuốc trên môi trong khi miệng thì khẳng định, cô đang hướng tới một cuộc sống lành mạnh, khoa học và không scandal. Chưa hết, người hâm mộ còn “thót tim” khi Amy biểu diễn trong tình trạng không tỉnh táo, quên lời…tại show diễn ở Serbia hồi tháng 6. Amy buộc phải hủy bỏ chuyến lưu diễn vòng quanh châu Âu.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Điều đáng nói ở đây là mối quan hệ rắc rối giữa Amy và chồng cũ - Blake, đã đưa cô đến tấn thảm kịch ngày hôm nay. Blake là kẻ “dẫn đưa” Amy vào con đường nghiện ngập và cũng chính anh là người đã giới thiệu Tony Azzopardi, một kẻ bán ma túy, người đã xác nhận thông tin bán ma túy cho Amy đêm trước khi cô qua đời. Mặc cho thông tin mà người đàn ông lạ này đưa ra bị phản bác, người ta vẫn nghi ngờ vào mối quan hệ gây tranh cãi giữa Amy và chồng cũ. Amy nhiều lần nói rằng cô vẫn còn yêu anh và muốn anh quay trở về với mình trong khi người đàn ông “tai ương” này hiện vẫn đang ở tù. Rốt cuộc thì người phụ nữ trẻ vẫn không kịp vượt qua bệnh tật và thói xấu để mở một trang mới cho sự nghiệp của mình như Drew Barrymoore, Britney Spears hay Whitney Houston. Ngày 28 tháng 7, hai ngày sau khi tổ chức xong đám tang cho con gái, ông Mitch và bà Janis cùng nhau về lại ngôi nhà của Amy ở phía Bắc London. Đây là một phần truyền thống của người Do Thái. Cũng theo truyền thống này, gia đình Amy sẽ làm lễ Shiva để tưởng nhớ người quá cố trong vòng một tuần. Rất đông người hâm mộ vẫn đến ngôi nhà ở Camden của Amy để đặt hoa và thắp nến cho cô. ông Mitch, có lẽ là người hiểu cô con gái của mình nhất, bằng một câu nói sau lễ tang: “&lt;i style=""&gt;Amy chỉ có một thứ duy nhất, đó là tình yêu. Cả cuộc đời nó dành tặng tình yêu cho gia đình, âm nhạc, cho bạn bè và cả cho người hâm mộ…&lt;/i&gt;”. Cuộc vui nào cũng tàn, cái chết nào cũng có niềm đau vô hạn. Chỉ âm nhạc là tồn tại. Amy ra đi, để lại tầm ảnh hưởng dành cho lớp trẻ khơi mào lại Soul/ Jazz và cứ như thế, người ta sẽ không quên được thứ âm nhạc của cô…&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;+ &lt;b style=""&gt;Box&lt;/b&gt;: &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;- Tên thật: Amy Jade Winehouse. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;- Sinh ngày: 14/12/1983.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;- Là con gái út trong gia đình có ba là tài xế taxi và mẹ là dược sĩ.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;- Khi mới 9 tuổi, bà nội Amy đã đề nghị cho cháu gái theo học tại một trường về âm &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;- Năm 10 tuổi Amy thành lập nhóm nhạc rap cùng một cô bạn của mình thành lập một nhóm nhạc nhí để biểu diễn tại trường, mang tên Sweet 'n' Sour.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;- 13 tuổi, Amy bắt đầu cầm bút và cây đàn guitar của mình để viết bài hát.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;- 14 tuổi cô bị đuổi học vì dám đeo khuyên mũi và không tuân thủ những nguyên tắc của trường.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;- Năm 21 tuổi, Amy Winehouse là chủ nhận của album &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Frank&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; bán được 900,000 bản chỉ tính riêng tại thị trường Anh,&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;- Năm 24 tuổi, cô là chủ nhân của 6 đề cử Grammy và chiến thắng 5 trong số đó. Bao gồm: Ca khúc của năm, Ghi âm của năm, Ca sĩ mới…Album &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Back to Black&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; bán được trên 3 triệu bản tính riêng tại Anh.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;- Album thứ ba của Amy được tiết lộ là đã thực hiện từ năm ngoái, cô đã thu khoảng 12 ca khúc trong một chuyến đi đến Jamaica. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;- Daily Mail là tờ báo đưa tin sớm nhất về cái chết của Amy Winehouse. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;- Sau khi qua đời, album &lt;b style=""&gt;&lt;i style=""&gt;Back to Black&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; của Amy được tiêu thụ trở lại với số lượng lớn. Nó giúp cho tài sản cá nhân của Amy tăng từ 6 triệu bảng Anh lên hơn 10 triệu bảng. Hiện cha Amy đang nắm giữ phần lớn số tiền này và sẽ tích.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;- Ba năm trước, &lt;span class="apple-style-span"&gt;nhà trưng bày tượng sáp nổi tiếng nhất ở London, Tussauds quyết định dựng Amy Winehouse thành tượng sáp và đến nay bức tượng sáp ấy vẫn lưu giữ “con người thật” của Amy: một chút thiên tài, một chút hư đốn và một chút “cuồng dại”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Tuyên Đỗ&lt;/b&gt; (&lt;span style="font-style: italic;"&gt;bài đã đăng trên Tạp chí &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Người Đẹp&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;)&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-280008620870600971?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/280008620870600971/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=280008620870600971' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/280008620870600971'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/280008620870600971'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2011/09/amy-winehouse.html' title='Amy Winehouse,'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-RYoy0A8m9Q0/ToWE-qvrWpI/AAAAAAAACtk/NnE6P-PrJ7g/s72-c/Amy%252BWinehouse%252Batbrit%252B2004.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-649287351171860457</id><published>2011-08-23T12:02:00.004Z</published><updated>2011-08-23T12:12:46.221Z</updated><title type='text'>Khúc hát chưa đặt tên</title><content type='html'>7 giờ, còn ngồi lại ở công ty.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ về những kẻ đểu giả, liệu có mất thời gian?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ về tội ác ở phía sau lưng, liệu có dư thừa?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ về những mỏi mệt của một ngày, liệu có xa xỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hay nghĩ về tình yêu và những điều đang yêu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay, loay hoay cả một ngày bên máy tính, dựng phim. Chỉnh sửa nhiều lần, bối rối nhiều lần. Ngập ngững, gãy đoạn, tức tối, kiệt sức và chóng mặt. Như một căn bệnh mà mình từng mắc phải, bây giờ thì sụt sùi lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một cơn mưa nhẹ, ủ rũ ở trên những tòa cao ốc, mình ngồi trong một diện tích nhỏ, rất nhỏ và co hẹp trái tim. Bây giờ người ta không chỉ yêu tiền mà còn yêu cả cách giết chết những mầm sống bên cạnh. Đã định sẽ lên black list để đối phó nhưng thôi, đấy không phải là cách mà một con người như mình làm, vậy nên thôi kệ nó đi. Black list trong suy nghĩ cũng không phải điều tốt, bởi mình nhẹ dạ và luôn cho ân oán một cơ hội cuối cùng, dù đã có rất nhiều lần cuối cùng cho một người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc này, nếu có ai đó trút bầu tâm sự thì nhẹ nhõm biết mấy. Vậy mà chỉ có blog cũ mèm và mùi ngón tay quen thuộc đang type, type và type.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn ngắm những thứ xung quanh, tự hỏi vì lẽ nào mà chúng ta lại đối xử tàn nhẫn với nhau như thế? Vì lẽ nào mà trước mặt cười hiền còn sau lưng thì ném đá? Mình đã từng ra sức ủng hộ, mình đã từng nhiều lần đồng cảm nhưng họ thì không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi mình không muốn nói nữa, kẻo câu chuyện dài trở nên buồn bực mãi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muốn nghĩ về tình yêu, nghĩ về một nơi nào đó mà người ta có thể gặp nhau và trò chuyện. Nghĩ về bàn tay, cái siệt chặt mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-649287351171860457?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/649287351171860457/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=649287351171860457' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/649287351171860457'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/649287351171860457'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2011/08/khuc-hat-chua-at-ten.html' title='Khúc hát chưa đặt tên'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-1418184174927022334</id><published>2011-04-01T11:16:00.001Z</published><updated>2011-04-01T11:17:22.035Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='âm nhạc'/><title type='text'>Cống và hiến</title><content type='html'>&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;+ Tôi nghĩ không nên đánh giá cao album Cocktail của Hà Anh Tuấn, bởi đơn giản với tôi đây là một sự thất vọng. Tôi đã cố gắng để play album này 2 lần nhưng cả hai đều không đủ kiên nhẫn để cảm nhận. Điều đầu tiên tôi muốn nói đến, đó chính là giai điệu. Tôi không cần biết RnB hay RnB Quốc tế khác nhau ra sao, nhưng rõ ràng giai điệu của hầu như 7 ca khúc trong Cocktail đều nghe cực kì nhàm tai. Tôi thật sự không tưởng tượng nổi Dương Khắc Linh có thể làm ra những bản phối khá…yếu đuối này. Đó là chưa kể ca từ thì nhạt nhẽo vô cùng, gu thẩm mỹ gì đâu không hiểu cho nguyên con gà trống trong khi album về cocktail, night club…Ngoài ra, Hà Anh Tuấn hát tiếng Anh quá tệ, không chỉ có thế lại còn phát âm sai và thậm chí mấy bài trong album này, bất kì ai cũng có thể hát được. Nó quá đơn giản. Tôi thật sự mong chờ ở Linh và Thanh Bùi trong album sắp tới. &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Với Bộ đội của Thái Thùy Linh, chỉ là cái tứ đáng để ý, ngoài ra album này chưa đạt đến cái ngưỡng mà đáng lẽ ra tôi tin, nếu gắng hơn, Linh sẽ làm tốt hơn. Nhưng rõ ràng, Linh không phải là một ngôi sao thật sự, trải qua nhiều năm trong nghề, cái cá tính chập chờn của cô chưa lúc nào là đỉnh điểm và hoàn chỉnh. Nhưng ít ra, tôi vẫn thích Linh hơn Tuấn nhiều. Tôi thích Bây giờ…biển mùa đông của Đức Tuấn nhưng tôi e Liti của Tùng Dương sẽ giành giải. Nói sao nhỉ, nghe Liti rất không thấy đã, với những gì mà tôi biết về Tùng Dương trước đây.&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;+ Về ca sĩ, tôi là một người trẻ và do đó, tôi chọn Uyên Linh, cho dù thâm tâm cũng không hẳn là ưa cô ca sĩ có bản mặt hơi gian gian và giả tạo này cho lắm. Tôi thấy giải thưởng Cống hiến gây tranh cãi là vì, đến giờ phút này vẫn còn chưa có ai hiểu (kể cả tôi) rằng giải thưởng được dành cho những đóng góp của ca sĩ trong 1 năm đó, hay là sự đóng góp…âm thầm những năm gần đây ? Trường hợp lập lờ này từng xảy ra với Hương Hồ và Mỹ Tâm năm nào của giải Mai Vàng. Báo chí ầm ĩ vậy mà cuối cùng, người trong báo trong ban tổ chức ăn nói chả khớp gì với nhau. Kẻ bảo giải Mai Vàng dành cho tài năng mới (ừ thì đúng kon mẹ Hương Hồ đoạt là quá đúng) nhưng có kẻ lại bảo giải trao cho người xuất sắc nhất năm (thì rõ ràng Mỹ Tâm được mới phải chứ). Lần này, đề cử cho Uyên Linh đã gặp bê bối, nhưng bù lại chắc chắn Cống hiến kì này sẽ cực kì thu hút. &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Dẫu biết Uyên Linh rất khó giành phần thắng, bởi vì nếu thế nghĩa là truyền thông tiếp tục không buông tha cô mà ngày càng xảy ra nhiều chuyện vớ vẩn hơn. Trước đó, Hà Hồ đoạt giải Cống hiến và bị đàn chị Mỹ Linh phát biểu bất lợi trên báo chí. Thực lòng mà nói, với những gì Hà Hồ làm được trong năm đó, thì đoạt giải cũng là xứng đáng. Đừng để cái chữ Cống hiến nó trở nên kệch cỡm quá. Tôi lại một lần nữa nghĩ rằng đề cử ca sĩ cho Hà Anh Tuấn khá kì cục. Tôi thấy không xứng đáng. Nếu chúng ta đã mạnh dạn đề nghị cái tiêu chí “&lt;i style=""&gt;Ghi nhận những nỗ lực sáng tạo của các nghệ sĩ đã có những đóng góp cho sự phong phú và phát triển của đời sống âm nhạc đại chúng&lt;/i&gt;” thì cũng nên mạnh dạn mà chọn lựa những cái tên thực lực hơn. Hà Anh Tuấn chỉ có gu chứ không có giọng, và phong cách cũng không phải chi nổi trội cho lắm. Tùng Dương và Thanh Lam thì tôi không bàn. Nhưng tôi nghĩ họ đã từng có những đóng góp, dù đóng góp đó, không được số đông đón nhận, nhưng tôi nghĩ, họ đã sáng tạo hết mình. Đức Tuấn cũng là một cái tên có bề dày nên có thể anh sẽ là người giành giải thưởng. Dù sao, tôi cũng có chút thiện cảm với Đức Tuấn hơn.&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;+ Tôi không nghĩ Mai Khôi sẽ thành công tại Cống hiến năm nay. Cá nhân tôi thấy những sáng tác của Mai Khôi còn non, như chính giọng hát của cô vậy. Dù rằng cô kiên trì đi theo con đường riêng, nhưng quả thật Mai Khôi chưa chín và chưa lấy gì để gọi là Cống hiến, dù là một năm qua. Tôi đánh giá tốt Lê Cát Trọng Lý và Huy Tuấn. Lý thì dĩ nhiên không thể gọi là có cống hiến gì gì đó nghe rất…dữ dằn như ở trên đã viết, nhưng nhạc của Lý nghe được, cô hát cũng đáng yêu, tôi sẽ chờ. Huy Tuấn, dĩ nhiên là người mà tôi yêu thích, tôi từng có lúc ngây thơ hồi bé nghĩ mình sẽ hát nhạc của anh ta. Nói thẳng ra, theo tôi, Huy Tuấn là người có cống hiến nhất định, không phải chỉ năm qua mà những năm trước đó. Nhiều bài hits, có công tạo nên Hà Hồ hay một phần Mỹ Linh…Năm qua Huy Tuấn còn thành công với Vietnam Idol và ca khúc Cảm ơn tình yêu - một trong những bài hát…bình dân nhất của anh nhưng lại được nhiều người để ý nhất. So với Huy Tuấn thì Lưu Thiên Hương mờ nhạt hoàn toàn. Tôi không ấn tượng gì với cô này trong năm qua. Riêng Nguyễn Hải Phong, nhạc của anh nghe chơi chơi thì được chứ đề cử Cống hiến thấy quá chênh lệch…&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;+ Với Vietnam Idol, nó là một sân khấu bi hài kịch vui nhộn nhất năm qua. Tôi nghĩ xét về mặt hấp dẫn thì nó gần như vô đối. Xét về khái niệm Cống hiến thì Vietnam Idol cũng đã cống hiến nhiều tràng cười cho khán giả sôi sùng sục lên mấy tháng trời, báo chí ầm ĩ lên mấy tháng trời…Tôi nghĩ nghệ thuật gì đó của sân chơi này chẳng có gì so với những show còn lại, nhưng rõ là bỏ qua nghệ thuật, Vietnam Idol cống hiến hơi bị nhiều…Tôi thấy thật í ẹ khi Sao Mai - Điểm hẹn được đề cử, chắc chẳng còn show nào ra hồn mới nhét cái chương trình thấy ghê này vào. Thật í ẹ quá. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;b style=""&gt;Vú-em-bơm&lt;/b&gt; (Chu Trần Minh Đức mạn phép ghi lại…)&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-1418184174927022334?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/1418184174927022334/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=1418184174927022334' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/1418184174927022334'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/1418184174927022334'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2011/04/cong-va-hien.html' title='Cống và hiến'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-4437509239111175714</id><published>2010-11-05T11:02:00.004Z</published><updated>2010-11-05T11:20:26.428Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mr rau'/><title type='text'>Viết gì cho tháng 11 ?</title><content type='html'>Chưa hết thất vọng và lại đến hi vọng. Chúng cứ vây quanh và đuổi bắt tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày. Sáng nào cũng thèm ngủ đến 10 giờ. Lại nằm nhấm nháp một chút không khí lạnh toát của cánh quạt, và căn phòng trọ một mình nhiều khi lắm cô đơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi sáng. Mình thức dậy vào khỏang 10 giờ 15 phút. Lần nào cũng vậy, mình sẽ bước chân đầu tiên ra cánh cửa sổ và nhìn ra bên ngoài, nhìn xuống phía dưới nơi có con đường bé tí xíu mà sáng nào mình cũng vất vả dắt xe ra vào ra vào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cánh cửa sổ ở gần ngay chân căn gác, nơi mình sẽ tiếp tục bước xuống phía dưới. Vệ sinh cá nhân. Lại bước chân lên căn gác. Quần áo vội vã. Lại bước chân xống căn gác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng bạn mình bảo căn gác của mày nguy hiểm quá, đi lên đi xuống không quen có ngày trượt chân té như chơi. Mình chỉ cười, nói với chúng rằng mình đã quen rồi. Ngay từ ngày đầu dọn đến, mình đã quen rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dắt được chiếc xe ra khỏi cánh cửa sắt kẽo kẹt là một cực hình tương đối da mãn vào mỗi sáng, với riêng mình. Chạy xe đến chỗ làm, dù có khá gần cũng là một hành trình không hề bằng phẳng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nào là ổ gà, hố hom...rồi thì nghẹt xe, những kẻ chạy ẩu...Ôi đời tôi là thế, gập ghềnh bấp bênh quá đi mất. Mà thôi kệ, ai cũng thế, có riêng gì mình đâu. Mình quen rồi. Từ trong giấc mơ kia kìa, chứ chẳng phải đợi tỉnh giấc ngủ dài mới nhận ra đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi làm. Tự do giờ giấc cũng thích. Về lúc nào cũng được. Có hôm 8 giờ 30 phút tối, bảo vệ đã lên nhắc tôi về sớm. Ở lại lúc ấy cũng chẳng làm được gì, nhưng tôi không muốn về nhà. Về một mình và ở một mình, đôi khi cũng buồn. Dẫu một mình đã quen rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều lần tôi đã đánh mất phương hướng. Giống như việc đã từng đi trên con đường đó, chẳng may rẽ vào một nơi trú ngự nào đấy ngược hướng là y như rằng. Một lát dắt xe ra, mình chẳng biết rẽ hướng nào để về nhà...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ về nhà, là về với mẹ với ba, với áp lực của tuổi già. Ở Sài Gòn thì khác, về nhà tôi chỉ thấy mình già đi mà chưa làm được gì. Ở đấy, tôi cảm nhận thời gian trôi rất chậm mà không hiểu vì sao tự thấy mình đang già đi, cũ kĩ và chậm đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sao thế nhỉ ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mau với chứ, vội vàng lên với chứ !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và thế là, chỉ có thời gian vội vàng. Tháng 11.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sắp hết những ngày ghi lại 2010.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn bao nhiêu niềm vui và thành quả mà tôi đạt được. Mình chỉ đếm thật nhanh vì chúng ít và hết thật nhanh.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-4437509239111175714?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/4437509239111175714/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=4437509239111175714' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/4437509239111175714'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/4437509239111175714'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/11/viet-gi-cho-thang-11.html' title='Viết gì cho tháng 11 ?'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-7800393718701072653</id><published>2010-10-31T09:45:00.001Z</published><updated>2010-10-31T09:46:36.442Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Hou Hsiao-hsien'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Shu Qi'/><title type='text'>Đây, niềm vui cuối ngày của tôi !</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TM06891cD-I/AAAAAAAACtQ/hgJ9ZY4Dick/s1600/The+Lady+from+Tang.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 283px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TM06891cD-I/AAAAAAAACtQ/hgJ9ZY4Dick/s400/The+Lady+from+Tang.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5534144336173469666" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thư Kỳ, Trương Chấn trong một phim mới của Hầu Hiếu Hiền, dự kiến trình chiếu tại LHP Cannes năm 2011. Không thể chờ đợi !&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-7800393718701072653?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/7800393718701072653/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=7800393718701072653' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/7800393718701072653'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/7800393718701072653'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/10/ay-niem-vui-cuoi-ngay-cua-toi.html' title='Đây, niềm vui cuối ngày của tôi !'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TM06891cD-I/AAAAAAAACtQ/hgJ9ZY4Dick/s72-c/The+Lady+from+Tang.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-8758846394088462105</id><published>2010-10-31T04:18:00.003Z</published><updated>2010-10-31T04:20:29.873Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mr rau'/><title type='text'>Thành phố và những cơn số</title><content type='html'>+ Nắng gắt vào buổi trưa, đi ăn mà thèm mưa, tụi biên tập lưa thưa mấy đứa, ngu đều mà chẳng thèm kiến thức xưa. Tiết trời tháng 3 và tháng 4 nóng khủng khiếp, da như cháy đen mặt mũi tèm lem, phát chán chỉ muốn ăn kem.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;+ Đàn ông đẹp và đồng tính đều mất nết vì đã cả gan lấy vợ gần hết, chán chết. Thích đàn ông có vợ thật là hưng phấn và cũng lắm mệt nhoài, các anh chơi vợ ban đêm chơi trai nhí ban ngày hỏi sao không oải. Đôi lúc chỉ ước có thể giết chết vợ hắn, hoặc cho ả ngồi xe lăn, ăn bánh canh, mình thì mần hắn cho tới khi mặt hắn tái xanh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;+ Công việc có khi chất như núi ngập đầy đỉnh đầu, đến là rầu. Xế trưa mà vẫn còn ngồi lạch cạch gõ gõ bàn phím là chỉ muốn ngất đi và chóng mặt, hoa mắt và đờ đẫn cả hệ tư tưởng. Muốn có thưởng ? Đừng tưởng dễ hưởng !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;+ Kẹt xe khiến người ta muốn chửi bới, rủa thầm, gào thét và bực bội ngay tại hiện trường, thấy mà thương. Giá mà mấy mẹ mấy cha khôn ngoan tài giỏi biết chuyển đổi lại bộ máy giao thông lề đường ngu si đần độn thì còn gì phải than vãn, người ta sẽ không đua nhau nằm chết đầy trên mặt đường...mương hoặc giữa dòng sông Tương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;+ ...hà khắc và những thằng hắc dịch tai to mặt bự mất dạy la oai, thiệt là...quái. Thế mới thấy dân nghèo dân oan hỡ tí động tí là vùi dập, đánh đập, tra tấn tinh thần tử hình giấu mặt, biệt hơi tăm tích. Châm ngòi kích thích, phản động bằng...sợi xích ?!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;+ Yêu nhiều thì kiệt sức mà không thể yêu thì là bất lực, đéo có lập luận nào mà mấy ba mấy má chịu cho nó đỡ cực. Hết rồi tình yêu sâu nặng kéo dài non sông, giảm bớt mùa đông, tăng mùa gió lồng lộng. Giờ chỉ chờ "nắng cực" là nhào vô xực, ừng ực ừng ực, hừng hực hừng hực, nóng nực, phát bực...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trích một vài điều sốt, chẳng thấy cái nào tốt, hay là tại tôi dốt ? Nhìn đâu cũng thấy sốt ?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-8758846394088462105?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/8758846394088462105/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=8758846394088462105' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/8758846394088462105'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/8758846394088462105'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/10/thanh-pho-va-nhung-con-so.html' title='Thành phố và những cơn số'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-7076072183391134303</id><published>2010-10-31T04:16:00.000Z</published><updated>2010-10-31T04:18:04.028Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mr rau'/><title type='text'>Làm sao thoát khỏi vũng lầy này ?</title><content type='html'>Chúng mình đã nhìn nhau.&lt;br /&gt;Anh biết không, chúng mình đã nhìn nhau.&lt;br /&gt;Những ngày dài trôi thật mau.&lt;br /&gt;Em vẫn muốn nhìn lại anh, để chúng ta nhìn nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em tìm cách để nhìn anh.&lt;br /&gt;Anh biết không, tìm mọi cách để nhìn anh.&lt;br /&gt;Dù chỉ là qua hình ảnh.&lt;br /&gt;Em vẫn muốn nhìn anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh sẽ không thể yêu em.&lt;br /&gt;Anh biết không, không thể nào yêu em.&lt;br /&gt;Tất cả sự khờ khạo của em.&lt;br /&gt;Chẳng thể nào anh yêu em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng mình phải nhìn nhau.&lt;br /&gt;Anh biết không, em tin chúng mình cần nhìn nhau.&lt;br /&gt;Lúc này đây, không thể chờ dịp sau.&lt;br /&gt;Em vẫn muốn nghe anh nói, khi chúng ta nhìn nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm sao thoát khỏi vũng lầy...&lt;br /&gt;và những đớn đau ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[1h53' sáng ngày 29.10.2010]&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-7076072183391134303?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/7076072183391134303/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=7076072183391134303' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/7076072183391134303'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/7076072183391134303'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/10/lam-sao-thoat-khoi-vung-lay-nay.html' title='Làm sao thoát khỏi vũng lầy này ?'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-7394626399842754008</id><published>2010-10-28T03:46:00.002Z</published><updated>2010-10-28T03:46:40.763Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mr rau'/><title type='text'>Tôi khóc lóc</title><content type='html'>Tôi đang viết gì thế nhỉ ? Viết về bộ phim đã làm cho mình khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng vì mọi người bảo họ đã xem một phim nào đó và nó xúc động tới nỗi làm cho họ phải khóc. Tôi cũng là kẻ sống cảm tính và rất nhạy cảm. Nhưng không phải vì thế mà bộ phim xúc động nào cũng làm tôi khóc được. Có lẽ tôi hay cay đắng với cuộc đời nên chỉ có thể khóc vì nỗi đau cá nhân không thể chia sẻ được của một vài thân phận bẽ bàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đồng tính không phải là một thân phận bẽ bàng, nhưng ít nhất bây giờ nó cũng chưa thể coi là một giới tính bình đẳng giữa bao nhiêu người với vô vàn tình yêu trai gái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã không khóc nhiều khi xem phim. Cứ không phải phim hay là phim làm tôi phải khóc và ngược lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi muốn nói đến Lan Yu và La Ballon Rogue. Đây là hai phim đã lấy được nước mắt của mình dễ dàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng bao giờ tôi phải cố dồn nén những bi kịch cá nhân để khóc. Tự thân tôi khi xem Lan Yu và La Ballon Rogue, tiếng vỡ òa tự động rơi và mình không muốn làm chủ bản thân mình lúc ấy. À, không. Tôi đã có làm chủ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không còn nhớ là mùa Xuân năm nào nữa. Bấy giờ tôi down bộ phim Lan Yu từ trên mạng với phụ đề tiếng Anh. Tôi lẳng lặng không xem vì tối hôm ấy bận rộn dịp Tết. Và tôi đã chọn sáng hôm sau, khoảng gần trưa, sau khi ngủ nướng, để thưởng thức một phim đồng tính nam trọn vẹn, với tất cả cảm xúc ứ động của tuổi mới lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và tôi đã khóc, khi nhìn thấy những dòng chữ tiếng Anh phiên dịch lại theo lời bài hát. Tức là giai điệu và lời ca vào cuối phim Lan Yu đã khiến tôi nức nở khóc như mưa. Khóc nhiều đến nỗi phải quay mặt vào tường, đối diện một màu trắng xóa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi còn nhớ ở bên ngoài, tiếng người cười nói, tiếng trẻ con nô nức hùa nhau nghịch phá...Tôi chỉ cách những thứ vui như hội ấy một bức tường, và khóc rưng rức. Hai ngày sau đó, bất kì lúc nào nghĩ đến bài hát và đoạn kết đau lòng ấy, tôo đều khóc. Có lẽ, có lẽ rằng Lan Yu là phim truyện đồng tính nam đầu tiên tôi xem trọn vẹn từng chi tiết một. Và buồn thật, nó lại mang một bi kịch không thể nào tháo gỡ trong đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi tin Quan Cẩm Bằng và lối dàn dựng chân thực như một phim tài liệu, đã khiến cho mạch cảm xúc của phim dâng trào. Từ đó, tôi tin tôi là một người sống hoài niệm. Những gì của quá khứ, dư âm đó khiến tôi phải rơi lệ hoặc thổn thức một thời gian dài. Sau này, dẫu tôi có xem nhiều phim đồng tính nam khác, tuy có hay nhưng vẫn chưa đủ để khiến tôi phải khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi tôi cũng tìm đọc truyện Beijing Story nhưng thấy không xúc động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói về La Ballon Rogue, tôi khóc vì một chút thương, một chút bất lực và một chút dự cảm của quá khứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi vốn yêu trẻ nhỏ, yêu những chùm bong bóng mà lắm lúc khi xem xong phim ngắn này, tôi đã tần ngần nhìn những cô cậu bé tí hon xinh xắn cầm quả bóng đủ màu sắc trên tay. Nhìn không chớp mắt và muốn khóc khi một cậu bé vô tình làm vụt mất bóng bay lên bầu trời...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thấy như có điều gì đó mất mát rất lớn trong tư tưởng. Giống như là trẻ con chẳng bao giờ được là trẻ con nữa, chỉ một lần trong đời mà thôi. Cái gì cũng thay đổi, tất cả đều thay đổi. Tôi chỉ có thể sống cho ngày hôm ấy và không thể quay trở lại mà sống trong cái ngày hôm ấy mãi được. Tôi cảm nhận bản thân mình lúc ấy bất lực và bi thảm. Tôi nhận ra mình không thể làm gì để níu giữ niềm vui. Tôi thấy mình không thể làm những gì mà mình mong muốn. Và rồi tôi muốn chết đi mọt lúc nào đó để không còn lo lắng, không còn suy diễn thêm những rắc rối và xui xẻo khác nữa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và tôi cứ muốn mình sẽ làm trẻ con, thành trẻ nhỏ và bắt đầu lại từ đầu. Sẽ không có chuyện này, chuyện kia....Sẽ vui với niềm vui tuổi thơ và sẽ không bao giờ buồn khổ lo lắng nữa...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-7394626399842754008?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/7394626399842754008/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=7394626399842754008' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/7394626399842754008'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/7394626399842754008'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/10/toi-khoc-loc.html' title='Tôi khóc lóc'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-9158381234222975950</id><published>2010-10-27T04:22:00.007Z</published><updated>2010-10-28T03:45:06.620Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mr rau'/><title type='text'>Những ngày mãi trôi</title><content type='html'>15 tháng 4 mà đến nay đã là 27 tháng 10 rồi nhỉ. Trôi nhanh, thời gian trôi thật nhanh. Làm mình nhung nhớ, những ngày đã cũ, không còn quay lại nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình quay lại cái nền đen xì, cái background cổ điển mà tăm tối mình đã chọn lựa. Quay về để rúc mình ngủ vùi trong cô độc, sau những mối liên hệ chênh vênh và đứt đoạn. Mình quay trở lại và sau những ngày tháng có hừng hực niềm vui nỗi buồn ấy,  mình vẫn lạc lõng và cô độc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong lòng thành phố người ta ôm nhau, chạy trên yên xe. Trong con hẻm thành phố, người ta ôm và hôn nhau. Người ta lặng lẽ và tình tự. Người ta có đôi có cặp và chẳng cần phải gào thét lên: "Tôi thì tự do đến cô độc"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nước rồi cũng tràn bờ. Mình chạy lên bờ vực suy sụp của tinh thần. Nơi mà một nhúm cát và hơi thở của gió còn làm mình phát sợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy là quay về với blog, viết những dòng ngổn ngang không được thịnh soạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở lại, chẳng biết còn có ai trên mạng, còn có ai hoang mang mà nhớ đến mình hay không nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bấy nhiêu đó thôi cũng khiến đôi bàn tay gầy gò, nhỏ bé chùn những phím gõ lạch cạch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi bàn tay tôi đánh phím đàn, bàn tay tôi lắm lem bụi đời để kiếm tiền mà sống. Bàn tay tôi  ôm người tôi yêu mà không đặng, bàn tay níu vào những điệu trần tục mà không còn hân hoan vui mừng. Bàn tay tôi trơ trọi sờ vào không gian đặc quánh mà không thể tựa vào, ngã đầu vào hay ngủ vùi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ôi thôi mừng mừng vui vui. Dẫu chỉ có một ngày dìm thân vào những lời ai nói. Có đắng cay như nỗi niềm tôi đang trao thân gởi phận, cũng bằng tro bụi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở đây sẽ có những ngày vui, vào những ngày mới. Ở đây sẽ còn tôi và niềm vui đang tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ ơi con muốn được trẻ dại, mẹ ơi...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-9158381234222975950?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/9158381234222975950/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=9158381234222975950' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/9158381234222975950'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/9158381234222975950'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/10/nhung-ngay-mai-troi.html' title='Những ngày mãi trôi'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-8790956868433108031</id><published>2010-04-15T10:49:00.005Z</published><updated>2010-04-16T03:53:35.297Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Images'/><title type='text'>[Images]: An Education (2009)</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bv90iRIDI/AAAAAAAACsg/HU25zwpO1HE/s1600/an_education+(14).jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5460315443586736178" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 167px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bv90iRIDI/AAAAAAAACsg/HU25zwpO1HE/s400/an_education+(14).jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bv9kHI0-I/AAAAAAAACsY/7n9XvQEEYYM/s1600/an_education+(13).jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5460315439177978850" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 167px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bv9kHI0-I/AAAAAAAACsY/7n9XvQEEYYM/s400/an_education+(13).jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bv9UTXooI/AAAAAAAACsQ/tJ3dpDNLcag/s1600/an_education+(12).jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5460315434934313602" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 167px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bv9UTXooI/AAAAAAAACsQ/tJ3dpDNLcag/s400/an_education+(12).jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bv88DJBDI/AAAAAAAACsI/qf7Z8n1OEls/s1600/an_education+(11).jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5460315428423795762" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 167px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bv88DJBDI/AAAAAAAACsI/qf7Z8n1OEls/s400/an_education+(11).jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bv8m_Qc8I/AAAAAAAACsA/-NCuDvJJLNo/s1600/an_education+(10).jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5460315422770361282" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 167px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bv8m_Qc8I/AAAAAAAACsA/-NCuDvJJLNo/s400/an_education+(10).jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvzrFooYI/AAAAAAAACr4/UtPexJgsnpk/s1600/an_education+(9).jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5460315269252030850" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 167px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvzrFooYI/AAAAAAAACr4/UtPexJgsnpk/s400/an_education+(9).jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvy_oWVWI/AAAAAAAACro/ZjwCNWaWpQo/s1600/an_education+(7).jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5460315257586472290" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 167px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvy_oWVWI/AAAAAAAACro/ZjwCNWaWpQo/s400/an_education+(7).jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvyM1s2nI/AAAAAAAACrY/hwmmT8F5zMM/s1600/an_education+(5).jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5460315243952265842" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 167px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvyM1s2nI/AAAAAAAACrY/hwmmT8F5zMM/s400/an_education+(5).jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvzE5V7-I/AAAAAAAACrw/UBG9j7-imi0/s1600/an_education+(8).jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5460315258999926754" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 167px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvzE5V7-I/AAAAAAAACrw/UBG9j7-imi0/s400/an_education+(8).jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvynjqFEI/AAAAAAAACrg/q6w5spD3-M0/s1600/an_education+(6).jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5460315251124343874" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 167px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvynjqFEI/AAAAAAAACrg/q6w5spD3-M0/s400/an_education+(6).jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvnIImOYI/AAAAAAAACrQ/7-0XHf5HugE/s1600/an_education+(4).jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5460315053710784898" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 167px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvnIImOYI/AAAAAAAACrQ/7-0XHf5HugE/s400/an_education+(4).jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvmxQ1UeI/AAAAAAAACrI/h5TrpHbKI1Y/s1600/an_education+(3).jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5460315047571313122" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 167px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvmxQ1UeI/AAAAAAAACrI/h5TrpHbKI1Y/s400/an_education+(3).jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvmi5JiQI/AAAAAAAACrA/fb9cGuhYbZY/s1600/an_education+(2).jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5460315043713878274" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 167px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvmi5JiQI/AAAAAAAACrA/fb9cGuhYbZY/s400/an_education+(2).jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvmCCWolI/AAAAAAAACq4/KrG-iWq2f7k/s1600/an_education+(1).jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5460315034894115410" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 167px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvmCCWolI/AAAAAAAACq4/KrG-iWq2f7k/s400/an_education+(1).jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvluOf_0I/AAAAAAAACqw/24rGEjh2QZo/s1600/an_education.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5460315029576351554" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 167px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvluOf_0I/AAAAAAAACqw/24rGEjh2QZo/s400/an_education.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-8790956868433108031?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/8790956868433108031/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=8790956868433108031' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/8790956868433108031'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/8790956868433108031'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/04/images-education-2009.html' title='[Images]: An Education (2009)'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bv90iRIDI/AAAAAAAACsg/HU25zwpO1HE/s72-c/an_education+(14).jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-3363811392214712956</id><published>2010-02-18T12:18:00.007Z</published><updated>2010-02-18T12:26:39.145Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cate Blanchett'/><title type='text'>[Review]: Benjamin Button (2008)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30x-OMp1JI/AAAAAAAACqI/Gf0eTq0c4vI/s1600-h/benjamin_button+%281%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30x-OMp1JI/AAAAAAAACqI/Gf0eTq0c4vI/s400/benjamin_button+%281%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558869966247058" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30x5GCniHI/AAAAAAAACqA/0-VpoBmqgEk/s1600-h/benjamin_button+%282%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30x5GCniHI/AAAAAAAACqA/0-VpoBmqgEk/s400/benjamin_button+%282%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558781877323890" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30x4tRhbrI/AAAAAAAACp4/UdIl1UoS_-M/s1600-h/benjamin_button+%283%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30x4tRhbrI/AAAAAAAACp4/UdIl1UoS_-M/s400/benjamin_button+%283%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558775228952242" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30x4SjEN2I/AAAAAAAACpw/EpnIWSV735w/s1600-h/benjamin_button+%284%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30x4SjEN2I/AAAAAAAACpw/EpnIWSV735w/s400/benjamin_button+%284%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558768054777698" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30x4Hq_oxI/AAAAAAAACpo/aAVwbBHWEN4/s1600-h/benjamin_button+%285%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30x4Hq_oxI/AAAAAAAACpo/aAVwbBHWEN4/s400/benjamin_button+%285%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558765135242002" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30x3yalKwI/AAAAAAAACpg/L0XZQNjDEEo/s1600-h/benjamin_button+%286%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30x3yalKwI/AAAAAAAACpg/L0XZQNjDEEo/s400/benjamin_button+%286%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558759429253890" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xsHX0LfI/AAAAAAAACpY/tLmOZRTi3tY/s1600-h/benjamin_button+%287%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xsHX0LfI/AAAAAAAACpY/tLmOZRTi3tY/s400/benjamin_button+%287%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558558896369138" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xrqxsK1I/AAAAAAAACpQ/jbBSCwFUa0I/s1600-h/benjamin_button+%288%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xrqxsK1I/AAAAAAAACpQ/jbBSCwFUa0I/s400/benjamin_button+%288%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558551220267858" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xrQ2FVTI/AAAAAAAACpI/P5uLZjfadA4/s1600-h/benjamin_button+%289%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xrQ2FVTI/AAAAAAAACpI/P5uLZjfadA4/s400/benjamin_button+%289%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558544259372338" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xrJsBHUI/AAAAAAAACpA/KpvBGlFlTFo/s1600-h/benjamin_button+%2810%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xrJsBHUI/AAAAAAAACpA/KpvBGlFlTFo/s400/benjamin_button+%2810%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558542338104642" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xq-rllhI/AAAAAAAACo4/6uaXKYkXfZU/s1600-h/benjamin_button+%2811%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xq-rllhI/AAAAAAAACo4/6uaXKYkXfZU/s400/benjamin_button+%2811%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558539383510546" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xb7yKiXI/AAAAAAAACow/0z9FqMN5NIE/s1600-h/benjamin_button+%2812%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xb7yKiXI/AAAAAAAACow/0z9FqMN5NIE/s400/benjamin_button+%2812%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558280907753842" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xbkJ19iI/AAAAAAAACoo/ZBawPyzmzSw/s1600-h/benjamin_button+%2813%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xbkJ19iI/AAAAAAAACoo/ZBawPyzmzSw/s400/benjamin_button+%2813%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558274564617762" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xagc_qcI/AAAAAAAACog/5TKZOCh_YOc/s1600-h/benjamin_button+%2814%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xagc_qcI/AAAAAAAACog/5TKZOCh_YOc/s400/benjamin_button+%2814%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558256391334338" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xaM4XXEI/AAAAAAAACoY/lXp6BN2G_es/s1600-h/benjamin_button+%2815%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xaM4XXEI/AAAAAAAACoY/lXp6BN2G_es/s400/benjamin_button+%2815%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558251137424450" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xZ1FF1NI/AAAAAAAACoQ/6p-hr0H1Sps/s1600-h/benjamin_button+%2816%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xZ1FF1NI/AAAAAAAACoQ/6p-hr0H1Sps/s400/benjamin_button+%2816%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558244748350674" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xMmJigaI/AAAAAAAACoI/EzoPoI1zYgw/s1600-h/benjamin_button+%2817%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xMmJigaI/AAAAAAAACoI/EzoPoI1zYgw/s400/benjamin_button+%2817%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558017402175906" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xMKwPTuI/AAAAAAAACoA/_YPZLVsRUK0/s1600-h/benjamin_button+%2818%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xMKwPTuI/AAAAAAAACoA/_YPZLVsRUK0/s400/benjamin_button+%2818%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558010048302818" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xL3QGqzI/AAAAAAAACn4/5TT8LmOlyEc/s1600-h/benjamin_button+%2819%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xL3QGqzI/AAAAAAAACn4/5TT8LmOlyEc/s400/benjamin_button+%2819%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558004813245234" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xLlpUNEI/AAAAAAAACnw/79eOKTKp5I4/s1600-h/benjamin_button+%2820%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xLlpUNEI/AAAAAAAACnw/79eOKTKp5I4/s400/benjamin_button+%2820%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439558000087151682" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xLMYDRFI/AAAAAAAACno/2bzm0wkhykA/s1600-h/benjamin_button+%2821%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30xLMYDRFI/AAAAAAAACno/2bzm0wkhykA/s400/benjamin_button+%2821%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439557993303852114" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30wW1mX_zI/AAAAAAAACng/bJz57tLNcVQ/s1600-h/benjamin_button+%2822%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30wW1mX_zI/AAAAAAAACng/bJz57tLNcVQ/s400/benjamin_button+%2822%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439557093836717874" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30wWr3pqFI/AAAAAAAACnY/PUvcyvaWOII/s1600-h/benjamin_button+%2823%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30wWr3pqFI/AAAAAAAACnY/PUvcyvaWOII/s400/benjamin_button+%2823%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439557091224823890" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30wWE-MjaI/AAAAAAAACnQ/XYsZlioMbPQ/s1600-h/benjamin_button+%2824%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30wWE-MjaI/AAAAAAAACnQ/XYsZlioMbPQ/s400/benjamin_button+%2824%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439557080783293858" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30wV32GCsI/AAAAAAAACnI/N1HUx52q0Ew/s1600-h/benjamin_button+%2825%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30wV32GCsI/AAAAAAAACnI/N1HUx52q0Ew/s400/benjamin_button+%2825%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439557077259651778" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30wVn-Nv1I/AAAAAAAACnA/jMHxhHhaXzg/s1600-h/benjamin_button.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30wVn-Nv1I/AAAAAAAACnA/jMHxhHhaXzg/s400/benjamin_button.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439557072998743890" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-3363811392214712956?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/3363811392214712956/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=3363811392214712956' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/3363811392214712956'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/3363811392214712956'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/review-benjamin-button-2008.html' title='[Review]: Benjamin Button (2008)'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30x-OMp1JI/AAAAAAAACqI/Gf0eTq0c4vI/s72-c/benjamin_button+%281%29.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-1579368017357118379</id><published>2010-02-18T12:08:00.007Z</published><updated>2010-02-18T12:17:37.145Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><title type='text'>[Review]: Australia (2008)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30vwR0A3PI/AAAAAAAACm4/lA5bwiBTOS4/s1600-h/australia1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 224px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30vwR0A3PI/AAAAAAAACm4/lA5bwiBTOS4/s400/australia1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439556431395216626" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30vvwGWUSI/AAAAAAAACmw/5cL0X-LySjU/s1600-h/australia+%281%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30vvwGWUSI/AAAAAAAACmw/5cL0X-LySjU/s400/australia+%281%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439556422345314594" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30vvoqL7SI/AAAAAAAACmo/NeXz0fZXKl8/s1600-h/australia+%282%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30vvoqL7SI/AAAAAAAACmo/NeXz0fZXKl8/s400/australia+%282%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439556420348144930" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30vdGZnkII/AAAAAAAACmg/TRpUAyYehgY/s1600-h/australia+%283%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30vdGZnkII/AAAAAAAACmg/TRpUAyYehgY/s400/australia+%283%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439556101914202242" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30vc6jmfuI/AAAAAAAACmY/i7U-BOqmJdM/s1600-h/australia+%284%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30vc6jmfuI/AAAAAAAACmY/i7U-BOqmJdM/s400/australia+%284%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439556098734849762" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30vcb6yIoI/AAAAAAAACmQ/4CLCtIC29Vg/s1600-h/australia+%285%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30vcb6yIoI/AAAAAAAACmQ/4CLCtIC29Vg/s400/australia+%285%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439556090510582402" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30vbm5TnqI/AAAAAAAACmI/SYfGGzJXDTs/s1600-h/australia+%286%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30vbm5TnqI/AAAAAAAACmI/SYfGGzJXDTs/s400/australia+%286%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439556076277309090" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30vbe4DSFI/AAAAAAAACmA/T5mXXPRD5ik/s1600-h/australia+%287%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30vbe4DSFI/AAAAAAAACmA/T5mXXPRD5ik/s400/australia+%287%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439556074124560466" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30u4-YaBtI/AAAAAAAACl4/lZUrLVOu6Nk/s1600-h/australia+%288%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 175px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30u4-YaBtI/AAAAAAAACl4/lZUrLVOu6Nk/s400/australia+%288%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439555481286346450" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30u4UYCz3I/AAAAAAAAClw/SauH4Ay6Kg8/s1600-h/australia+%289%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 175px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30u4UYCz3I/AAAAAAAAClw/SauH4Ay6Kg8/s400/australia+%289%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439555470010535794" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30u3-QTiaI/AAAAAAAAClo/10IQvzs7ELI/s1600-h/australia+%2810%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 175px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30u3-QTiaI/AAAAAAAAClo/10IQvzs7ELI/s400/australia+%2810%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439555464072497570" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30u3MiwbdI/AAAAAAAAClg/GA1XOl-qs44/s1600-h/australia+%2811%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 175px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30u3MiwbdI/AAAAAAAAClg/GA1XOl-qs44/s400/australia+%2811%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439555450728115666" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30u24pf-vI/AAAAAAAAClY/IABl0NcQh_w/s1600-h/australia+%2812%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 175px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30u24pf-vI/AAAAAAAAClY/IABl0NcQh_w/s400/australia+%2812%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439555445387688690" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30udRpkrnI/AAAAAAAAClQ/6mai6WqEtXU/s1600-h/australia+%2813%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 175px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30udRpkrnI/AAAAAAAAClQ/6mai6WqEtXU/s400/australia+%2813%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439555005422284402" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30uc_MUoSI/AAAAAAAAClI/HMP9uGIHv7o/s1600-h/australia+%2814%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 175px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30uc_MUoSI/AAAAAAAAClI/HMP9uGIHv7o/s400/australia+%2814%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439555000467759394" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30ucjFgP3I/AAAAAAAAClA/eEhTHZUMF7I/s1600-h/australia+%2815%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 174px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30ucjFgP3I/AAAAAAAAClA/eEhTHZUMF7I/s400/australia+%2815%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439554992922967922" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30ucYqOq-I/AAAAAAAACk4/Mk9VEXL6YR4/s1600-h/australia+%2816%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 176px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30ucYqOq-I/AAAAAAAACk4/Mk9VEXL6YR4/s400/australia+%2816%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439554990124215266" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30ucAo-u6I/AAAAAAAACkw/oit08yk1yPA/s1600-h/australia+%2817%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30ucAo-u6I/AAAAAAAACkw/oit08yk1yPA/s400/australia+%2817%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439554983676525474" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30uIcYt0vI/AAAAAAAACko/EU_xpGP-3l8/s1600-h/australia+%2819%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30uIcYt0vI/AAAAAAAACko/EU_xpGP-3l8/s400/australia+%2819%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439554647527117554" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30uIDipLpI/AAAAAAAACkg/mwfAh1JWYB4/s1600-h/australia+%2820%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30uIDipLpI/AAAAAAAACkg/mwfAh1JWYB4/s400/australia+%2820%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439554640857869970" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30uHfces4I/AAAAAAAACkY/Z6-VLrw3hFo/s1600-h/australia+%2821%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30uHfces4I/AAAAAAAACkY/Z6-VLrw3hFo/s400/australia+%2821%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439554631168340866" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30uHBHe0iI/AAAAAAAACkQ/3PoYaCy94rk/s1600-h/australia+%2822%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30uHBHe0iI/AAAAAAAACkQ/3PoYaCy94rk/s400/australia+%2822%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439554623027204642" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30uGqHjdSI/AAAAAAAACkI/DXmpK3KKgVc/s1600-h/australia+%2823%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30uGqHjdSI/AAAAAAAACkI/DXmpK3KKgVc/s400/australia+%2823%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439554616853493026" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30t4pqc4qI/AAAAAAAACkA/ScsM03p1gT8/s1600-h/australia+%2824%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30t4pqc4qI/AAAAAAAACkA/ScsM03p1gT8/s400/australia+%2824%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439554376213258914" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30t4WKyxtI/AAAAAAAACj4/cY3tLxqucpw/s1600-h/australia.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 167px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30t4WKyxtI/AAAAAAAACj4/cY3tLxqucpw/s400/australia.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439554370980202194" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30t33VFXrI/AAAAAAAACjw/tKMgXfpJpgA/s1600-h/australiar2.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 225px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30t33VFXrI/AAAAAAAACjw/tKMgXfpJpgA/s400/australiar2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439554362701864626" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30t3fgJlxI/AAAAAAAACjo/YmwKpeWDMbA/s1600-h/australiar3.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 196px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30t3fgJlxI/AAAAAAAACjo/YmwKpeWDMbA/s400/australiar3.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439554356305827602" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30t3P10F-I/AAAAAAAACjg/-eKar8vlrTg/s1600-h/australiareview.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 164px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30t3P10F-I/AAAAAAAACjg/-eKar8vlrTg/s400/australiareview.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5439554352101726178" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-1579368017357118379?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/1579368017357118379/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=1579368017357118379' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/1579368017357118379'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/1579368017357118379'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/review-australia-2008.html' title='[Review]: Australia (2008)'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S30vwR0A3PI/AAAAAAAACm4/lA5bwiBTOS4/s72-c/australia1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-7561542969367262145</id><published>2010-02-16T01:46:00.001Z</published><updated>2010-02-16T01:49:03.276Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Scarlett Johansson'/><title type='text'>[Review]: These Vagabonb Shoes (Scarlett Johansson, 2008)</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tình cảnh là phim truyện tập hợp các clip ngắn của một số đạo diễn quốc  tế - New York, I love you ra mắt DVD rồi (tui mua mà chưa xem) nhưng  không có bản phim của Scarlett Johansson. Tìm kiếm thông tin thì hay là  đã bị cắt khỏi phim, tuy nhiên lại được thông báo là có trong phần bonus  feauture của DVD (nhảm rùi) và cũng ra mắt trên Youtube đúng dịp DVD  phim phát hành. Xem đoạn clip trên mạng để đánh giá về việc này chính  xác hơn thay vì nghe người ác miệng bảo rằng Scarlett Johansson đạo diễn  dở như diễn xuất của cô vậy. Thậm chí, nhà sản xuất của đoạn clip này  còn phân trần đại khái rằng Phim dở tệ, nên cắt. Thật bó tay nhà sản  xuất ! &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Clip dài tổng cộng 7 phút 30 giây, quay toàn bộ đen trắng. Đánh giá theo  cảm nhận cá nhân người từng làm clip ngắn như tôi và quan điểm của tôi  về clip của Scarlett Johansson thì nó OK, thậm chí là rất OK với một  người lần đầu chỉ đạo. Tất nhiên, Johansson có rất nhiều lợi thế để làm  clip này, nhưng không phải là không có áp lực. Trước hết, tôi thích màu  phim đen trắng và cái không khí y hệt phim xưa (chỉ có cảnh trên phố lúc  nhân vật vừa bươc ra là chưa thật sự đạt thôi) còn lại là cảm giác hoài  cổ. Tôi thích phong cách diễn xuất của Kevin Bacon (dù, thật lòng nó  ảnh hưởng từ Jim Jarsmuch), thích cái kết, thích điếu thuốc, đôi giày,  bước chân...Tôi thích những thứ không nói lên được một câu chuyện cụ thể  mà chỉ đơn thuần là cảm xúc, càng không có bất ngờ đoạn kết. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Nhưng điều mà tôi không thích ở phim này là tiếng cười của anh chàng  trong tạp hóa, đôi mắt của cô gái trên xe điện. Bởi vì sao ? Tiếng cười  làm chõi không khí phim, tạo nên sự hài hước nửa vời, sự bí ẩn nửa vời.  Tôi không thích đôi mắt của cô gái trên xe điện vì quá nhiều phim thậm  chí clip ca nhạc cũng đã dựng cảnh này, cái dở của Johansson chính là vì  cô hoặc do chỉ đạo chưa đạt tới độ chín hoặc do biên tập (vâng, chỉ cần  cắt đi vài giây rất ngắn khi người phụ nữ này cười) có thể làm phim tốt  hơn nhiều. Tôi thấy để cô ta cười là chưa ổn, còn nếu muốn làm mới cảnh  này thì nên xử lí tâm lí theo kiểu khác. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Còn lại phim OK. Nhưng xét toàn diện chung để vào New York, I love you  thì không ổn vì thứ nhất, These Vagabonb Shoes là phim đen trắng duy  nhất, có thể hơi lạc đề. Lạc đề thứ hai có thể vì tư tưởng của phim  không hẳn là tình yêu đôi lứa. OK, These Vagabonb Shoes là New York, tôi  yêu bạn - hoàn toàn không phải New York, anh yêu em (tình trai gái,  trai trai, gái gái đơn thuần). Có thể họ nghĩ tư tưởng của New York, I  love you là vế sau nên đã không gộp These Vagabonb Shoes vào một thể, đó  là điều đáng buồn và có thể gây shock cho người hâm mộ lẫn Scarlett  Johansson. Bởi vì tình yêu con người không phải là chủ đề của series  phim này, mà là tình yêu của những con người - đủ mọi thành phần, đủ mọi  chuyển biến đối với thành phố mà họ sinh sống. Người lang thang độc  hành, đi tìm mục đích cuộc sống, đi tìm hạnh phúc hoặc sự yên bình ở  chính nơi mà anh sinh ra hoặc đang sinh sống vẫn là điều vĩ đại nhất. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Với những khán giả của điện ảnh với con mắt cá nhân, họ sẽ thích These  Vagabonb Shoes của Scarlett Johansson như tôi. Có thể gần đây cô đóng  phim khá tệ, ca hát cũng chẳng ra hồn nhưng công bằng, với việc chỉ đạo,  Johansson có thể gây hứa hẹn ở tương lai. Hãy xem clip và đưa ra những  lập luận của mình thay vì hùa theo kẻ khác.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="560" height="340"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/3lwbuslb9ho&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/3lwbuslb9ho&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="560" height="340"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-7561542969367262145?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/7561542969367262145/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=7561542969367262145' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/7561542969367262145'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/7561542969367262145'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/review-these-vagabonb-shoes-scarlett.html' title='[Review]: These Vagabonb Shoes (Scarlett Johansson, 2008)'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-120691745491213418</id><published>2010-02-12T11:01:00.000Z</published><updated>2010-02-12T11:02:12.121Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mr rau'/><title type='text'>Những giờ buồn</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Chẳng khi nào mùa Xuân buồn như lúc này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Chẳng hiểu, chẳng biết vì sao. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Chẳng bao giờ vu vơ như thế kia. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Chẳng cần đoái hoài đến giông tố. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Người lớn chẳng thèm đón Xuân. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Mẹ mình cứ than thở mãi mùa về.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Ba mình thì im lặng. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Có lẽ vẫn như ngày xưa. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Mình sẽ làm gì vào ngày cuối năm ? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Mình không trả lời được. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Mình không làm gì cả.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Nằm lặng lẽ và ngủ thật say. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Ước gì trên bầu trời có mưa bay. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Ước gì đêm giao thừa chờ chết&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Ước gì mùa này đừng về. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Ước gì những giờ buồn sẽ hết.  &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Mọi người tất bật đây đó. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Mọi người bỏ lại đâu đây, chính mình. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Mọi người háo hức, xôn xao. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Mọi người nôn nao, chờ đợi. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Giờ buồn biết bao nhiêu &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Giờ nhàm biết bao nhiêu  &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Nhìn màu nắng chiều.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Lòng quạnh hiu. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Nhớ cái lao xao, lưu luyến cận Tết. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Nhớ mãi hương vị kì lạ ấu thơ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Nhớ ngày còn bé. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Nhớ những giờ vô tư lự. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Muốn những ngày bình yên&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Muốn nó trông như cũ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Muốn nó thật sự như cũ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Muốn trầm mình, không thay đổi. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Muốn từ giã hi vọng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Muốn buộc chặt nhớ mong. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Muốn quên ngày mai và tương lai. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Muốn giã từ trần tục. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Muốn đi đâu đó thật xa. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Muốn cơn buồn trở ra. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Muốn cứ mãi cận Tết, cận Tết. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Muốn những điều kì lạ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Muốn những giờ cận Tết đừng qua. &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-120691745491213418?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/120691745491213418/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=120691745491213418' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/120691745491213418'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/120691745491213418'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/nhung-gio-buon.html' title='Những giờ buồn'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-4904101062093088960</id><published>2010-02-11T01:53:00.006Z</published><updated>2010-02-11T01:59:39.439Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Hong Sang-soo'/><title type='text'>[Review]: Night and Day (Hong Sang-soo, 2008)</title><content type='html'>&lt;a style="font-family: arial;" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NkUUnLhwI/AAAAAAAACjY/uefRpINVRCs/s1600-h/night_day+poster.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 284px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NkUUnLhwI/AAAAAAAACjY/uefRpINVRCs/s400/night_day+poster.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436799475459524354" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Đây là phim truyện đầu tiên của Hong được ghi hình tại Pháp, với dàn  diễn viên không hề quen thuộc so với trước đây của ông. Hong trung thành  với phong cách lê thê và dàn trải của lời thoại, ông đồng thời còn muốn  hiện thực hóa chất Châu âu mà trước đây bản thân từng đeo đuổi. Nói gì  thì nói, Night and Day là sản phẩm can đảm của Hong cùng các cộng sự, họ  bỏ qua yếu tố khán giả để tìm đến một trong những dòng phim khó xem  nhất hiện nay khi đặt hiện thực đời sống vô vị theo một đường dây kịch  bản như nhật kí với không có bí mật và kịch tính nào. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Không khác mấy, Hong mở đầu tác phẩm bằng Credits đơn giản với phông chữ  cổ truyền trên nền màu trông như một tấm vải, được phác họa đơn giản.  Hong sử dụng nhạc cổ điển, Seventh Sympothy của Beethoven. Lời giới  thiệu mở đầu đưa ta đến với cái xoa bụng-cận cảnh của Sung-nam đang xoa  bụng - phép ẩn dụ cho thấy sự không quen của anh trên đất khách.  Sung-nam là một họa sĩ, đã ngoài tuổi 40, vẽ tranh phong cảnh và đến  Paris tìm cảm hứng. Bộ phim bắt đầu mỗi hoàn cảnh, một chi tiết mới nhân  vật mới...bằng dòng chữ ghi ngày tháng như một cuốn nhận kí trong quãng  thời gian tạm trú nhất định của Sung-nam ở Paris. Mỗi ngày của Sung-nam  trôi qua khá nhàn hạ. Anh đến sống trong một khu nhà dành riêng cho  người Hàn do Mr.Jang làm chủ. Biết chút tiếng Pháp, tìm kiếm một công  việc nào đó ở Paris chẳng phải chuyện dễ dàng, Sung-min như bao người  tha phương khác, thèm cái cảm giác đi lang thang đâu đó trên phố và nhận  ra những khuôn mặt quen thuộc, những cái nhìn, màu da, tiếng nói thân  quen. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Và Sung-min cố tình rượt theo một phụ nữ trẻ, Min-sun, muốn được tạo mối  quan hệ giữa cô hoặc đơn thuần chỉ là cần được trò chuyện với người  cùng quê đâu đó anh gặp ở Paris. Sung-min và Min-sun từng có thời kì  quen biết trước đó nhưng anh không hề nhớ. Cả hai ngồi trong quán cafe  bên đường, trò chuyện và hẹn hò nhau ở khách sạn. Tuyệt nhiên, họ không  thể đi quá một mối quan hệ tình dục bởi vì Sung-min trích dẫn một câu  trong cuốn Kinh thánh. Min-sun không hoàn toàn cảm thấy hứng thú với  tình cũ, bởi cô đã có chồng và đang sống ở Paris. Họ kết thúc mối quan  hệ tại đây.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Vợ Sung-min, người mà ta không hề biết mặt cho đến tận cuối phim, thường  xuyên gọi điện cho anh vào mỗi tối, thủ thỉ rằng cô nhớ anh, rằng anh  phải sống tốt hơn, rằng cô sẽ xin tiền của mẹ để sang ở cùng với anh.  Tuy nhiên, bạn cũng nên nhớ múi giờ ở Hàn quốc và Paris cách biệt nhau.  Tức khi Sung-nam gọi cho vợ mỗi tối ở Paris nghĩa là gọi cho cô mỗi ngày  ở Hàn. Trong khi, ta thấy sự rạn nứt ngấm ngầm trong quan hệ vợ chồng,  Sung-nam tiếp chuyện vợ như thể bổn phận, không chút hào hứng. Anh tiếp  tục mối quan hệ với một phụ nữ khác là sinh viên ngành nghệ thuật của  Beaux-Arts có tên là Hyun-ju. Họ cùng đến viện triển lãm tranh, trao đổi  với nhau về cách nhìn nhận một tác phẩm nghệ thuật trừu tượng. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Tuy nhiên Sung-min lại bị cuốn hút bởi một phụ nữ khác là Yu-jung, bạn  cùng phòng của Hyun-ju. Yu-jung xinh đẹp, nhỏ nhắn, thông minh và cũng  đầy nữ tính hơn. Trong khi họ đi Deauville dạo biển chơi, Sung-min đã  ngắm nhìn Yu-jung từ xa và lần thứ hai đến đây, anh đi với riêng một  mình cô mà không có Hyun-ju bên cạnh. Sung-min là mẫu nhân vật điển hình  của Hong Sang-soo: đàn ông gì mà hơi có tính đàn bà chút, hơi mè nheo,  hơi nhát gừng, hơi hiền, và đôi khi cũng lắm chuyện. Khác với Eric  Rhomer, nhân vật nam trong phim của Hong có ứng xử vụng về, trẻ con,  chất phác, đôi chút ngốc nghếch nhưng lại thực tế dễ nhận thấy hơn ở xã  hội ngày nay. Kim Jung-ho có ngoại hình rất giống Hong Sang-soo, cao  lớn, hơi bụi bặm và luộm thuộm. Chưa kể Hong xây dựng tính tình hơi cục  mịch (chỉ một chút xíu) và có vẻ hơi lỗi thời (ăn mặc), đôi khi "đàn bà"  vì ta thường thấy nhân vật hàng ngày cầm trên tay túi ni-lông đủ màu  sặc sỡ, đựng đủ thứ tạp hóa bên trong, có khi là sách, đồ ăn, rượu, bao  cao su chẳng hạn...Các nhân vật của Hong không chỉnh tề về ngoại hình,  khoe khoang về bề ngoài như Eric Rhomer - đó là điểm khác biệt riêng mà  Hong truyền tải cái nhìn của một người Châu á đối với người dân xứ Hàn  của ông. Và nó cũng đúng với hoàn cảnh một người thất nghiệp vất vưởng ở  Paris, không thể hào nhoáng và phong lưu, thu hút, đạo mạo cho được. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Về kĩ thuật, Hong vẫn trung thành dùng các cú zoom trung cảnh, lia góc  máy từ trên xuống, từ dưới lên, thậm chí xoay 180 độ. Đặc biệt, để bắt  đầu mỗi cảnh nào đó, hầu như Hong luôn sử dụng cách kể chuyện: bối cảnh -  nhân vật. Nghĩa là những địa điểm cụ thể - như tên quán ăn, quán cafe'  hoặc con đường...rồi mới lia đến nhân vật trong bối cảnh đó. Trong đó,  đặc biệt nhất là cảnh ngước từ dưới lên trung cảnh bầu trời và những  hàng lá xanh, camera lia xuống đúng lúc với nhân vật nam cũng ngước  xuống, nhìn thẳng và băng qua đường. Để chuyển cảnh, Hong dùng các cú  cắt đột ngột. Phong cách đặc trưng còn được thể hiện nhiều qua những  biến chuyển mang tính bút kí với ngày tháng được đề trước mỗi tình tiết  trong phim. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Đây là lần đầu tiên Hong quay phim bên ngoài lãnh thổ Hàn quốc và công  bằng mà nói, bộ phim vẫn còn vài điểm gượng gạo cần khắc phục: sự hơi  cường điệu hóa của tất cả các nhân vật trong cảnh đầu tiên, có thể do họ  chưa thật sự thoải mái, chưa tự tin chăng ? Một điểm không biết nên gọi  là ưu hay khuyết khi nhận Sung-min trở về Hàn quốc, ta vẫn còn cảm giác  nó lơ lửng nửa Hàn nửa Paris và rất khó phân định, nếu đây là chủ đích  của Hong thì tôi cho nó thành công, nếu ông muốn tạo sự khác biệt hẳn  giữa bối cảnh đầu phim và đoạn kết thì rõ ràng là một thất bại không  nhỏ. Bởi vì ngay những trường đoạn ban đầu của tổng thể ở Paris - Pháp,  bộ phim đã mang cái gì đó lai lai và bất phân biệt, từ những góc máy  Hong chọn, đến những nhân vật phụ xuất hiện trên phim, từ căn nhà với  lối sắp đặt bốc cục ánh sáng, màu sắc của đèn, của màu sơn tường, quần  áo nhân vật...đều tạo cảm giác khá dị. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Dị ở đây không nằm ở nghĩa quái đản, khác người, mà nó có vẻ xa lạ với  Pairs, nhưng cũng chẳng gần gì với văn hóa Hàn. Nó như một sự lửng lơ,  không hẳn hội nhập mà như là bắt ta phải như thế, trong hoàn cảnh đó,  hoặc để mặc những tự do những thử nghiệm về hoàn cảnh và địa vị xã hội  mang lại. Do không chăm chút nhiều và cầu kì nên các khuôn hình của  phim, có thể khiến người xem liên tưởng đến việc họ đang thưởng thức một  phóng sự tài liệu nào đó, về những kẻ cô đơn nơi xứ người. Hoặc nói nôm  na, nó gần giống cách dựng phim truyền hình nhiều hơn, cũng bởi vì Hong  đang ở một vị thế khác trên đất khách ? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Grade: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NkUFoMZ4I/AAAAAAAACjQ/ZhyAtT6u48s/s1600-h/night_day.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NkUFoMZ4I/AAAAAAAACjQ/ZhyAtT6u48s/s400/night_day.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436799471437244290" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NkL8y4ASI/AAAAAAAACjI/mB5RnVCRTQI/s1600-h/night_day+%282%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NkL8y4ASI/AAAAAAAACjI/mB5RnVCRTQI/s400/night_day+%282%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436799331627172130" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NkLVSj7wI/AAAAAAAACjA/2Lbdh1XMX-s/s1600-h/night_day+%286%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NkLVSj7wI/AAAAAAAACjA/2Lbdh1XMX-s/s400/night_day+%286%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436799321022656258" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NkK8bmY0I/AAAAAAAACi4/hM3oNhoSCYE/s1600-h/night_day+%288%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NkK8bmY0I/AAAAAAAACi4/hM3oNhoSCYE/s400/night_day+%288%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436799314349679426" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NkKth-qFI/AAAAAAAACiw/0N4XnOqPWU4/s1600-h/night_day+%289%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NkKth-qFI/AAAAAAAACiw/0N4XnOqPWU4/s400/night_day+%289%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436799310349903954" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NkKAgheAI/AAAAAAAACio/g8sHH0RkGes/s1600-h/night_day+%2810%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NkKAgheAI/AAAAAAAACio/g8sHH0RkGes/s400/night_day+%2810%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436799298264201218" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nj9UJ7ZEI/AAAAAAAACig/jsHtxQ27Azk/s1600-h/night_day+%2811%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nj9UJ7ZEI/AAAAAAAACig/jsHtxQ27Azk/s400/night_day+%2811%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436799080199840834" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nj9BBspfI/AAAAAAAACiY/KexYd8KwP98/s1600-h/night_day+%2812%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nj9BBspfI/AAAAAAAACiY/KexYd8KwP98/s400/night_day+%2812%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436799075065046514" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nj8gfMYoI/AAAAAAAACiQ/FCFI_OQU4LQ/s1600-h/night_day+%2815%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nj8gfMYoI/AAAAAAAACiQ/FCFI_OQU4LQ/s400/night_day+%2815%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436799066330391170" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nj8TOzNwI/AAAAAAAACiI/jwlPI5tkFUo/s1600-h/night_day+%2817%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nj8TOzNwI/AAAAAAAACiI/jwlPI5tkFUo/s400/night_day+%2817%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436799062771971842" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nj7yyOZWI/AAAAAAAACiA/KaW0kyM_xQs/s1600-h/night_day+%2819%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nj7yyOZWI/AAAAAAAACiA/KaW0kyM_xQs/s400/night_day+%2819%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436799054062183778" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Njyzf28YI/AAAAAAAACh4/hfgr89E7v_Y/s1600-h/night_day+%2820%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Njyzf28YI/AAAAAAAACh4/hfgr89E7v_Y/s400/night_day+%2820%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436798899634762114" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjyoFivGI/AAAAAAAAChw/rh1v-3yAhiM/s1600-h/night_day+%2821%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjyoFivGI/AAAAAAAAChw/rh1v-3yAhiM/s400/night_day+%2821%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436798896571595874" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjyG3gI2I/AAAAAAAACho/tKCaC1NcXMw/s1600-h/night_day+%2822%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjyG3gI2I/AAAAAAAACho/tKCaC1NcXMw/s400/night_day+%2822%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436798887654335330" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjxobpGeI/AAAAAAAAChg/3nv3oRfS5SY/s1600-h/night_day+%2824%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjxobpGeI/AAAAAAAAChg/3nv3oRfS5SY/s400/night_day+%2824%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436798879484418530" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjwzvzysI/AAAAAAAAChY/hoOsf5F2S7s/s1600-h/night_day+%2825%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjwzvzysI/AAAAAAAAChY/hoOsf5F2S7s/s400/night_day+%2825%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436798865341926082" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjjkRuPII/AAAAAAAAChQ/Pvo0xX9FsbA/s1600-h/night_day+%2827%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjjkRuPII/AAAAAAAAChQ/Pvo0xX9FsbA/s400/night_day+%2827%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436798637850901634" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjjNSKj8I/AAAAAAAAChI/sBRbXEjLWJs/s1600-h/night_day+%2829%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjjNSKj8I/AAAAAAAAChI/sBRbXEjLWJs/s400/night_day+%2829%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436798631678742466" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjiwzsTzI/AAAAAAAAChA/F1cQ7WMPgJY/s1600-h/night_day+%2832%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjiwzsTzI/AAAAAAAAChA/F1cQ7WMPgJY/s400/night_day+%2832%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436798624034737970" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Njii5ytLI/AAAAAAAACg4/R3ZMM2ru0aE/s1600-h/night_day+%2833%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Njii5ytLI/AAAAAAAACg4/R3ZMM2ru0aE/s400/night_day+%2833%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436798620302226610" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjicWTL5I/AAAAAAAACgw/LTOpyLdb6Vs/s1600-h/night_day+%2836%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjicWTL5I/AAAAAAAACgw/LTOpyLdb6Vs/s400/night_day+%2836%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436798618542747538" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjU6N4ikI/AAAAAAAACgo/f45RQt983jQ/s1600-h/night_day+%2838%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjU6N4ikI/AAAAAAAACgo/f45RQt983jQ/s400/night_day+%2838%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436798386042341954" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjUTEE7cI/AAAAAAAACgg/27pr9Ij2g4s/s1600-h/night_day+%2839%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjUTEE7cI/AAAAAAAACgg/27pr9Ij2g4s/s400/night_day+%2839%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436798375532228034" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjUHXwo2I/AAAAAAAACgY/678M7VfSUHY/s1600-h/night_day+%2841%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjUHXwo2I/AAAAAAAACgY/678M7VfSUHY/s400/night_day+%2841%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436798372393558882" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjT2F5qFI/AAAAAAAACgQ/v1pUrpkEwxA/s1600-h/night_day+%2842%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjT2F5qFI/AAAAAAAACgQ/v1pUrpkEwxA/s400/night_day+%2842%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436798367755249746" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjTTaU7SI/AAAAAAAACgI/z71XqpBiErY/s1600-h/night_day+%2843%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 189px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NjTTaU7SI/AAAAAAAACgI/z71XqpBiErY/s400/night_day+%2843%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436798358445681954" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-4904101062093088960?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/4904101062093088960/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=4904101062093088960' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/4904101062093088960'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/4904101062093088960'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/review-night-and-day-hong-sang-soo-2008.html' title='[Review]: Night and Day (Hong Sang-soo, 2008)'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NkUUnLhwI/AAAAAAAACjY/uefRpINVRCs/s72-c/night_day+poster.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-7653447309753409884</id><published>2010-02-11T01:46:00.004Z</published><updated>2010-02-11T01:53:10.626Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><title type='text'>[Review]: The Inheritance (Per Fly, 2003)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Ni1D6M-kI/AAAAAAAACgA/SXwHEvWsvIk/s1600-h/The+Inheritance+%28Per+Fly,+2003%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 280px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Ni1D6M-kI/AAAAAAAACgA/SXwHEvWsvIk/s400/The+Inheritance+%28Per+Fly,+2003%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436797838888335938" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Đây là câu chuyện  về sự hối cải, về những đổ vỗ mất mát và hàn gắn.  Khởi đầu bằng hạnh phúc, sau đó là tan nát và chuộc lỗi. Giống như một  kẻ ngoại đạo tìm thấy đức tin, hoặc một kẻ phạm tội tìm thấy sự trừng  phạt thích đáng để thay đổi quan điểm sống, thay đổi cuộc đời. Mở đầu và  kết thúc, Maria đều bên cạnh Christoffer như đã từng. Có thể hạnh phúc  của họ không còn nguyên sơ và tinh khiết như ban đầu, nhưng sẽ là bài  học lớn cho những ai bước vào đời sống gia đình thật sự. Per Fly làm một  bộ phim có kịch tính, đường dây rõ ràng và thậm chí là hết sức đơn  giản, hoàn toàn dễ suy đoán. Song, thành công và hấp dẫn của bộ phim này  nằm ở chỗ, mọi chi tiết đều chừng mực, đều không tô vẽ, đều đưa ra như  vấn đề mà chính người xem sẽ tham gia dù biết chắc kết cục thế nào. Nói  cách khác, The Inheritance là thử nghiệm nho nhỏ trong phạm vi tâm tính  một người đàn ông, với cái tứ khá cũ kĩ được khai thác mọi góc độ tâm lý  và phản biện. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Christoffer đang sống hạnh phúc với cô vợ trẻ trung, xinh đẹp, ngôi sao  của những vở diễn ấn tượng. Cuộc sống của họ hoàn hảo, có đầy đủ danh  tiếng và tiền bạc, lại thêm đời sống tình dục khá hòa hợp. Thế nhưng, đó  chỉ là bề nổi của cuộc đời, quá khứ và tương lai đã và đang có những  biến chuyển, những thách thức riêng, khổ đau cũng có. Ta không rõ mấy  quá khứ của cả hai, nhưng ta biết tương lai họ đang bị đe dọa bởi đồng  tiền, nói chính xác hơn là thép - một nhà máy thép với hàng trăm công  nhân sống chết để lao động nuôi gia đình, vợ con. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Cha Christoffer mất đột ngột sau buổi thăm vợ chồng, mẹ anh và những  người cộng sự bà cho là uy tín đã khuyên trở về vùng quê ở Thụy Điển để  thay cha quản lí công việc của nhà máy. tất nhiên không chỉ vì chữ hiếu  mà còn vì hàng trăm người cực khổ khác mà quyết định từ bỏ tổ ấm mới xây  dựng để về chỉ huy. - rất mực yêu anh nhưng cũng khó nhọc khuyên can  anh đừng đánh đổi tương lai ở nơi mà cô cho là nhiều cạm bẫy đang rình  rập anh, hứa hẹn dẫn dụ anh như con mồi và giết chết tình yêu của anh  dành cho cô. vẫn kiên quyết giữ quyết định, buộc phải về cùng anh thường  xuyên. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Tưởng như mọi chuyện chỉ có thế nhưng khi ngồi ở ghế giám đốc, những  tiêu cực khác xảy đến - dù hết sức bình thường: những kẻ gian lận, thủ  đọa trục lợi và lợi dụng sự mù mờ ban đầu của . Riêng người mẹ của anh,  bà lại là phản đề khác, bà chỉ tuân theo những gì bà nghĩ và nghe những  gì mà bà cho là tin cậy từ những cộng sự lâu năm của bà. Cũng vì bà, đã  sa thải người anh rể của mình vì nhiều người tình nghi thái độ làm việc  của anh ta. Nửa đêm chợp mắt, đã xông vào nhà cãi vã, xúc động trào dâng  khi chi xin em trai của mình từ bỏ quyết định sa thải để chồng chị -  một người tâm huyết với nghề, có công ăn việc làm trở lại. vẫn kiên  quyết giữ quyết định, buộc phải nói lời từ biệt họ hàng vì chị không tin  chồng mình có âm mưu chiếm lấy nhà máy làm của riêng. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Những diễn tiến sau đó, cho ta những xúc cảm về mối quan hệ trục trặc  giữa và vợ. có thể là người quá trong sáng và tốt bụng, nhưng cô là thế  nào đi nữa cũng khó chấp nhận thái độ phủi tay của với người thân chỉ vì  lời người mẹ và những kẻ chẳng biết tốt xấu kia. một mực trung thành  với công việc, với lời khuyên của mẹ, và gần như anh là kẻ phó mặc những  cảm xúc bản năng vào công việc, lợi ích công ty và không muốn phải gặp  rắc rối trong làm ăn nữa. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Kết thúc của The Inheritance giống như đã viết sẵn, mọi thứ đã sắp đặt,  cái tài của chỉ là bày ra những cung bậc cảm xúc của mỗi nhân vật trong  mê cung lý trí và tình cảm. Nhưng không phải là một cái kết dễ dàng được  chấp nhận, bởi nó có thể gây ám ảnh về một bi kịch tự thân mà ra.  Christoffer với ý định tự tử như một hệ quả tất yếu, hay là nỗi ám ảnh  khủng khiếp từ người cha của mình, với một thế lực tiền bạc và công việc  chèn ép đời sống cá nhân của họ. Mở đầu cũng là cảnh kết phim. Bế tắc. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Sử dụng máy cầm tay chất lượng hình đôi khi rất nhiễu vào cảnh tối,  nhưng hiệu quả cảm ứng mà nó mang lại rất thật, rất riêng và cũng hoàn  toàn phù hợp với lối dàn dựng giản dị của tác giả. Tuy không có chất  lượng khung hình cực chuẩn, cực nét nhưng bù lại nhiều những cảnh phim  ta có thể thấy hoặc là do tài năng của nhà quay phim, hoặc là do đạo  diễn bàn tính kĩ càng để đem đến đôi khi những giây phút mà hai nhân vật  hòa quyện trên khung hình trung cảnh, cận cảnh...thậm chí là những cú  máy đặc tả rõ rệt tâm trạng của nhân vật, khiến cho người xem thấy rõ  những xúc động và tình cảm trên cả khuôn mặt lẫn thân thể của . &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Grade:&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; B+&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NifmDUbjI/AAAAAAAACf4/9CU4bRs2x8k/s1600-h/The+Inheritance2003.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 219px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NifmDUbjI/AAAAAAAACf4/9CU4bRs2x8k/s400/The+Inheritance2003.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436797470096256562" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NifXFXMQI/AAAAAAAACfw/H3E7eDo5yjw/s1600-h/The+Inheritance2003+%281%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 219px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NifXFXMQI/AAAAAAAACfw/H3E7eDo5yjw/s400/The+Inheritance2003+%281%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436797466078294274" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NiYSckiRI/AAAAAAAACfo/c1kzTECMO3M/s1600-h/The+Inheritance2003+%282%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 219px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NiYSckiRI/AAAAAAAACfo/c1kzTECMO3M/s400/The+Inheritance2003+%282%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436797344574376210" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NiXyMH7iI/AAAAAAAACfg/dFAzc4TaMQc/s1600-h/The+Inheritance2003+%283%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 219px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NiXyMH7iI/AAAAAAAACfg/dFAzc4TaMQc/s400/The+Inheritance2003+%283%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436797335915458082" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NiXnq_aQI/AAAAAAAACfY/gQkiIt2aCBc/s1600-h/The+Inheritance2003+%284%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 219px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NiXnq_aQI/AAAAAAAACfY/gQkiIt2aCBc/s400/The+Inheritance2003+%284%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436797333092133122" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NiXDMEQVI/AAAAAAAACfQ/QJjSwoGX4m0/s1600-h/The+Inheritance2003+%285%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 219px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NiXDMEQVI/AAAAAAAACfQ/QJjSwoGX4m0/s400/The+Inheritance2003+%285%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436797323298750802" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NiW5Yxt9I/AAAAAAAACfI/vKlK7s_RLrE/s1600-h/The+Inheritance2003+%286%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 219px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NiW5Yxt9I/AAAAAAAACfI/vKlK7s_RLrE/s400/The+Inheritance2003+%286%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436797320667707346" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NiAp5R79I/AAAAAAAACfA/kEjnS9S5aKY/s1600-h/The+Inheritance2003+%287%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 219px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NiAp5R79I/AAAAAAAACfA/kEjnS9S5aKY/s400/The+Inheritance2003+%287%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436796938551947218" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NiAUnup4I/AAAAAAAACe4/JgueZPHM2gg/s1600-h/The+Inheritance2003+%288%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 219px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NiAUnup4I/AAAAAAAACe4/JgueZPHM2gg/s400/The+Inheritance2003+%288%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436796932841187202" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nh_4tR6oI/AAAAAAAACew/lluxr2cJNZY/s1600-h/The+Inheritance2003+%289%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 219px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nh_4tR6oI/AAAAAAAACew/lluxr2cJNZY/s400/The+Inheritance2003+%289%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436796925348276866" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nh_gscnkI/AAAAAAAACeo/VwLDiGfx0rI/s1600-h/The+Inheritance2003+%2810%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 219px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nh_gscnkI/AAAAAAAACeo/VwLDiGfx0rI/s400/The+Inheritance2003+%2810%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436796918902332994" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nh_MwvMAI/AAAAAAAACeg/R6NyuCyAmuI/s1600-h/The+Inheritance2003+%2811%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 219px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nh_MwvMAI/AAAAAAAACeg/R6NyuCyAmuI/s400/The+Inheritance2003+%2811%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436796913551618050" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nhz_czmzI/AAAAAAAACeY/ubYFHTiajSY/s1600-h/The+Inheritance2003+%2812%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 219px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nhz_czmzI/AAAAAAAACeY/ubYFHTiajSY/s400/The+Inheritance2003+%2812%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436796720999799602" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NhzjGcV0I/AAAAAAAACeQ/4RE9xtYG5hk/s1600-h/The+Inheritance2003+%2813%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 219px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NhzjGcV0I/AAAAAAAACeQ/4RE9xtYG5hk/s400/The+Inheritance2003+%2813%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436796713389807426" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NhzL-xx2I/AAAAAAAACeI/_KtbVIcgXfc/s1600-h/The+Inheritance2003+%2814%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 219px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NhzL-xx2I/AAAAAAAACeI/_KtbVIcgXfc/s400/The+Inheritance2003+%2814%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436796707183642466" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nhynh2srI/AAAAAAAACeA/933nLNzeow0/s1600-h/The+Inheritance2003+%2815%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 219px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nhynh2srI/AAAAAAAACeA/933nLNzeow0/s400/The+Inheritance2003+%2815%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436796697398653618" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nhyfb4wrI/AAAAAAAACd4/3X-sCcwA0Lg/s1600-h/The+Inheritance2003+%2816%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 219px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Nhyfb4wrI/AAAAAAAACd4/3X-sCcwA0Lg/s400/The+Inheritance2003+%2816%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436796695226139314" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-7653447309753409884?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/7653447309753409884/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=7653447309753409884' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/7653447309753409884'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/7653447309753409884'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/review-inheritance-per-fly-2003.html' title='[Review]: The Inheritance (Per Fly, 2003)'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3Ni1D6M-kI/AAAAAAAACgA/SXwHEvWsvIk/s72-c/The+Inheritance+%28Per+Fly,+2003%29.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-4893107219077232716</id><published>2010-02-11T01:44:00.003Z</published><updated>2010-02-11T01:46:43.751Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><title type='text'>[Review]: Sparrow (Đỗ Kỳ Phong, 2008)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NheSJr0cI/AAAAAAAACdw/kZyy966EPpg/s1600-h/Sparrow.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NheSJr0cI/AAAAAAAACdw/kZyy966EPpg/s400/Sparrow.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436796348062749122" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Phim này tui thik nhất của ông họ Đỗ này nhưng mà lại là phim "không  giống ông ta nhất" mà tui từng xem, vì nghe đâu là ảnh hưởng từ mấy phim  Pháp, Ý những trào lưu Điện ảnh thịnh hành thời đó (phim của Demy,  Bresson, Melville...) Không sao, Sparrow có phần nhạc nền cực kì hay,  hấp dẫn, đúng khẩu vị Trung Hoa pha chút Tây, chút hài hước. Diễn viên  thì quen thuộc cả, một nhóm diễn viên nam trong trung thành với Đỗ như  Nhậm Đạt Hoa, Lâm Gia Đống...đặc biệt có sự góp mặt của Lâm Hy Lôi -  biệt danh chim sẻ trong phim này. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Mấy ông bạn của Kei bảo rằng chim sẻ bay vào nhà là xui, là sắp gặp vận  xui. Cũng đúng, nhóm của Kei chuyên dàn cảnh móc túi khách đi đường cuối  cùng bị có gái đẹp dùng nhan sắc mê hoặc mà dụ dỗ chôm tiền và đồ. Cô  nàng đó là Chun-lei, cứ hễ xuất hiện là chạy thoăn thoắt ẩn hiện trên  phố như chim sẻ. Cô này bị ép lấy phải lão già nhà giàu, chuyên gia móc  túi mà giàu có. Ông này kiên quyết không buông tha cô gái trẻ mà ra trò  chơi nếu lấy được cái passport của cô này thì cho cô tự do, muốn đi đâu  thì đi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Dĩ nhiên cô nàng này cậy vạ mấy anh Chim sẻ để mấy anh giúp, rốt cuộc  thì cũng xong. Phim xem vui, không có gì gọi là khó hiểu, nan giải hay  triết lí gì cả. Xem để thấy Đỗ tập hợp phong cách Châu âu vào phim của  mình, thấy cách dàn dựng, kĩ thuật và trên hết vẫn là nhạc phim rất hay.  Thêm cái nữa, Tết coi phim này cũng được, dù là phim móc túi, nhưng hài  ở chỗ là đôi khi mấy anh móc túi vô tình bị móc túi ngược lại. Xem  không phải là bắt chước mà để đề phòng thôi, bọn ranh này giờ nhiều lắm.  &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Phim này chiếu ở Berlin năm 2008, mấy phim của ông Đỗ đi LHP nhiều nhưng  chưa có cái nào ăn giải cả. Nói thêm rằng mấy thằng móc túi tiếng lóng ở  HK gọi là Bầy chim sẻ ấy. Cái cảnh mở đầu khá hay, trong phim cũng có  một số cảnh hay như dàn cảnh móc túi, máy quay của phim cũng tốt, từ  trên cao, từ xa...nhưng kết phim thì dở vì nó không tạo được ấn tượng  mới, cao trào mới hơn. Phim này dài chỉ khoảng 1 tiếng 20 phút thôi, xem  thấy khá ngắn nhưng chấp nhận được vì tiết tấu phim nhanh gọn. Cái màn  móc túi trong mưa với ô dù làm nghĩ tới cái Vengeance cũng y chang giống  vậy nên hơi nhàm. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Grade: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-4893107219077232716?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/4893107219077232716/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=4893107219077232716' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/4893107219077232716'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/4893107219077232716'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/review-sparrow-o-ky-phong-2008.html' title='[Review]: Sparrow (Đỗ Kỳ Phong, 2008)'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NheSJr0cI/AAAAAAAACdw/kZyy966EPpg/s72-c/Sparrow.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-6469032239057157756</id><published>2010-02-11T01:42:00.001Z</published><updated>2010-02-11T01:43:30.964Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><title type='text'>[Review]: Late Marriage (Dover Kosashvili, 2001)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NgsEl0I3I/AAAAAAAACdg/6Htne_vatpk/s1600-h/Late+Marriage+%28Dover+Kosashvili,+2001%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 280px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NgsEl0I3I/AAAAAAAACdg/6Htne_vatpk/s400/Late+Marriage+%28Dover+Kosashvili,+2001%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436795485429179250" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một cái nhìn về hôn nhân hà khắc ở Israel được chuyển tải qua chuyện  phim khá linh hoạt, một chút hài hước, sự đau khổ, bi kịch và một cái  kết nuối tiếc. Late Marriage chiếu tại chuyên mục "Một góc nhìn" tại  Cannes 2001, được đề cử tham dự giải Oscar nhưng không thành công. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Ở Haita, đàn ông trên 30 tuổi mà chưa lấy vợ thì đã bị cho là...ế. Có lẽ  điểm này xuất phát từ tín đồ Tôn giáo (Chúa Giêsu chết năm 30 tuổi) ?  hay đơn thuần nó chỉ là truyền thống khá hạn hẹp của một quốc gia. Đặc  biệt, người đàn ông lấy vợ (còn trinh dĩ nhiên là tốt nhất) mà người vợ  bắt buộc chưa qua đời chồng, không được lớn tuổi, mà phải nhỏ hơn bất kể  là nhỏ như cha - con cũng OK. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Zaza chỉ mới có 31 tuổi mà theo lời anh thì bố mẹ và bà cô dì đã giới  thiệu cả trăm cô gái trẻ cho anh mà anh chưa chọn được ai, người anh  thích thì không thích anh và ngược lại. Trong cảnh đầu tiên, cả nhà anh  đi dạm hỏi cô gái mới có 17 tuổi, đang còn đi học. Cô này ăn nói bốp  chát thuộc dạng chẳng hiền lành nết na gì. Trong khi, có vẻ cũng chẳng  mấy hào hứng với các cuộc tuyển vợ của gia đình. Anh chấp nhận đi cho  xong chuyện. vẫn phải nghe lời bố mẹ, bởi anh chi tiêu hằng ngày bằng  tiền của họ. Anh đi học, nghe nói là...tiến sĩ nhưng cả phim chả thấy đá  động gì đến chuyện học hành này. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Zaza không hào hứng gặp các cô gái trẻ vì anh đã có gái...già là Judith.  Judithđã 34 tuổi, một đời chồng chưa li dị, có con gái riêng và yêu say  đắm. Có thể thấy tình yêu của họ biểu hiện qua việc làm tình không  ngừng nghỉ chỉ trong một đêm. Zaza cũng rất yêu nhưng theo lời cô nói,  cô cảm nhận được anh yêu mẹ của mình nhiều hơn, đó là lí do chính để cô  chia tay anh khi gia đình anh đến nhà cô quậy tưng bừng. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Coi cái cảnh "đánh ghen hội đồng" của gia đình Zaza lên một phụ nữ cam  chịu và im lặng như thật bực mình. Họ xông một lũ vào nhà, lục tung đồ  đạc, chê bai dè bỉu, thậm chí lục mấy tấm ảnh Zaza và chụp chung xé tanh  bành. Ông chú còn lấy thanh kiếm treo tường nhà dọa chém nếu cô không  buông tha. Bộ phim những tưởng giải quyết êm đẹp thì lại trở nên cao  trào và nặng nề hơn. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Người như Zaza nói thật là...không giống đàn ông ở điểm nào ngoại trừ  việc anh ta thích làm tình và có thể làm tình với phụ nữ. Zaza nhu  nhược, nhụt chí, lại chẳng có nổi công việc ra hồn, có tiền...mà phải đi  xài tiền của bố mẹ, bị ông bố chửi là đồ vô dụng...cuối cùng kết hôn  cũng phải nghe lời bố mẹ mà không dám chạy theo tiếng gọi tình yêu. Có  thể anh không yêu nhiều như cô, nhưng với tính tình trẻ con (khóc lóc,  bỏ nhà đi rông...) thì quả thật chẳng biết yêu là cái gì cả. Mà nếu có  yêu, cũng chỉ là yêu như...trẻ con. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Cuối phim, Zaza tự lấy tay tát vào má mình nhiều lần, để đánh thức hoặc  đơn giản chỉ để...nóng trong người, tạo sự mạnh dạn để anh bước lên sân  khấu "chia sẻ" rằng anh có một người phụ nữ đẹp hơn cả vợ mình. Tuy  nhiên Late Marriage không kết theo cái kiểu rẻ tiền như Hollywood mà để  cho Zaza trở thành thằng con hiếu thảo, cùng họ nhảy một bản nhạc dân ca  quê hương đất nước, dân tộc...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Nói tóm lại, Late Marriage làm tui hơi thất vọng chút, vì cả phim xem  đều đều bình bình, không có cái gì gọi là bùng nổ, có cái đoạn quậy ở  nhà là hay, còn lại thấy cũng được, không xuất sắc như nhiều blogger nổi  tiếng khen nức nở. Mấy câu thoại ban đầu phim xem thấy có vẻ hơi tưng  tửng, chưng hửng, vô tư lự, tự nhiên và rất "tôi" nhưng sau đó phim đi  theo mấy chiều hướng: erotic/ bi kịch/ hài hước. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Grade: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;B-&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-6469032239057157756?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/6469032239057157756/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=6469032239057157756' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/6469032239057157756'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/6469032239057157756'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/review-late-marriage-dover-kosashvili.html' title='[Review]: Late Marriage (Dover Kosashvili, 2001)'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NgsEl0I3I/AAAAAAAACdg/6Htne_vatpk/s72-c/Late+Marriage+%28Dover+Kosashvili,+2001%29.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-6140137322886674353</id><published>2010-02-11T01:39:00.008Z</published><updated>2010-02-11T01:43:52.202Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Pen-Ek Ratanaruang'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><title type='text'>[Review]: 6IXTYNIN9 (Pen-Ek Ratanaruang, 1999)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NgXjFcjdI/AAAAAAAACdY/Naq-nD22d4c/s1600-h/6IXTYNIN9+%28Pen-Ek+Ratanaruang,+1999%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 281px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NgXjFcjdI/AAAAAAAACdY/Naq-nD22d4c/s400/6IXTYNIN9+%28Pen-Ek+Ratanaruang,+1999%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5436795132837662162" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Tôi không nghĩ Pen-Ek Ratanaruang lại làm phim hài, nhưng phải công nhận ông sắp đặt tình  tiết có đến có đi, rất là logic, rất cine' đấy chứ. Nói là phim hài  nhưng thực chất nó mang tính bi kịch nhiều hơn, các nhân vật cũng bi đát  hơn, nhưng họ vẫn bị đặt vào tình trạng oái ăm để gây cười ra nước mắt  cho người xem.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Tum - thư kí cho một công ty ngân hàng nhà nước nhưng mà xui xẻo thay,  công ty làm ăn không phát đạt, có ý sa thải nhân viên. Điều hài hước là  thằng cha "dám" đốc bày tỏ trần tình với nhân viên của mình về tình  nghĩa anh em trong một công ty như...một gia đình, cốt chỉ để qua mắt  bọn nhân viên và tìm cách đuổi kheo họ bằng cách chơi trò "may rủi" để  họ tự trách số mình xui chứ không phải trách ông "dám" đốc độc ác. Trò  của ông như sau: bói quẻ bằng cách hẩy hẩy cái lon có chục quẻ màu đỏ,  rớt cái nào lụm cái đó, song ổng sẽ đọc ba con số, nàng nào cầm phải cái  quẻ số đó thì được khăn gói về đoàn tụ chồng con, hí hí.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Ta nói nó hài hước không chỉ vì màn đuổi việc "độc đáo" mà còn vì bởi  hình thức coi bói bằng quẻ này vốn chỉ dành cho những dịp lễ lộc, người  ta đi chùa cầu vận may mà thằng cha này lại dùng đó để đem đến niềm xui,  niềm hên cho người khác một cách tức thời, tuy có lố bịch nhưng không  phải là không có lí. Em thứ nhứt, cái em mà vô tình hỏi ông "dám" đốc:  Thế sếp không bốc à ? Thế là ông "dám" đốc bảo: Tôi là sếp, thưa cô. Hí  hí, em này xinh nhứt thì bị cho out đầu tiên, em xỉu tại chỗ. Đến nàng  kế bên già khú đế, tỏ ra khoái chí lắm, cũng bị out luôn, bả lồng lộn  gào thét rên rỉ rồi bỏ đi. Còn một nàng nữa, không trẻ không già, nhân  vật chính, cao như người mẫu, tóc ngang cuốn hơi xoăn nhìn như con trai,  nàng này đón nhận tin xui rất bình tĩnh. Phải thế chứ, vai chính mà cứ  gào cứ xỉu thì ...mất thể diện lắm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Nàng vai chính tên Tum - chứ không phải Tom hay Tôm nhe. Mà mấy cái tên  Thái nghe kì dễ sợ, chẳng hạn như cái anh "vô duyên" đòi xách phụ đồ cho  Tum tên Toi. Nàng Tum này bề ngoài thì vậy chứ về nhà là bả đau khổ dữ  lắm, ra tiệm tạp hóa chôm mấy chai hóa phẩm xà bông này nọ kia về nhà,  nốc ừng ực để tự tử mà...không chết, cũng ...không đau bụng nốt (bà này  siêu nhân cái chắc), thế là bả buồn tình hận ông trời không cho bả chết  đánh lấy súng (không biết ở đâu luôn) cho vào họng bóp cò (gan thiệt),  máu văng tung tóe khắp tường (không biết máu ai vì bả cũng không có thết  nốt).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Hề thay sáng hôm sau bả dậy bả thấy thùng mì gói trước cửa phòng bả, bả  mở ra thấy toàn tiền, khoảng 1 triệu bath, bả mê quá giấu đó xài luôn.  Có hai cái thằng du côn du đảng ở đâu đó đến gõ cửa hỏi "Em, có thấy  thùng mì gói ở đây không dợ ?" Chời, hỏi câu vô duyên mà thằng hỏi cũng  từng tửng nhìn điên sao đó. Em này dĩ nhiên chối phăng mà mặt mày lấm  lét, tui nhìn là tui ghi 99% bả nói xạo rồi. Tưởng thoát, ai dè hai anh  này lẻn đi 1 lát lẻn lại dọng cho em một cú nằm bà chảng ở cửa phòng,  tụi nó xông vô lục xoát nhà em Tum. Khi gần tìm được thùng mì, em dùng  đồ chơi trong nhà xử đẹp hai anh. Kì lạ thay, em Tum gầy tong mà chọi  đầu 2 anh phát một chết ngắc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Kinh dị hơn là em này nhét xác vào tủ quần áo (gan bà cố) nhét vào cái  bàn ở phòng khách (trời gan quá xá cỡ) rồi bắt đầu tìm chỗ làm giấy tờ  giả để xuất cảnh...đoàn tụ gia đình. Mà trớ trêu thay, người ẻm gặp để  xin nhờ làm giấy tờ giả lại là thằng chủ của số tiền đó - kiêm trùm nhóm  độ vật Thái, lão này tiếp tục cho người đi tìm tung tích số tiền và hai  thằng đệ tử mất tích do bị em Tum giết chết. Xui thay hai anh này lẻn  vào nhà Tum và phát hiện ra, chúng nó còn bảo với ông chủ (lúc đó đang  ngồi đàm đạo với em Tum) là hai thằng đó chết trong nhà cái cô...đèm  đẹp. Ông chủ nào có hay cái cô đèm đẹp đó đang ngồi chình ình ở trước  mặt. Hài hước thay.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Xui cho nàng Tom là cái anh cảnh sát đẹp trai tình cờ tạt qua thăm cái,  không ngờ vô tình thấy xác chết trong nhà Tum, bèn lục lọi, trong lúc đó  một gã khác nấp sau cái cửa tủ quần áo. Khi gã cảnh sát nổ súng thì gã  kia nhanh hơn trong tích tắc, hai thằng này chết lăn quay, lại thêm hai  cái xác cho nàng Tum...mở tiệc ăn mừng...hố hố. Mà mắc cười nhất là mẹ  Pen, mẹ này một mực đòi vô nhà Tum trong khi nhà có xác chết chưa kịp  giấu, Tum bảo không được đâu, đang...ấy ấy...mụ Pen này hiểu ý, ta nói  nhìn bả mắc cười tiếu lâm dễ sợ, bả nói "Làm chuyện đó với bồ hả" hí hí.  Mà bà này cũng nhìu chuyện, cứ nghĩ anh cảnh sát (chết toi nó rồi) còn  đú đỡn trong nhà Tum nên lại đinh xông vào. Muốn biết kết cục phim ra  sao, mời xem phim. Hí hí.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Diễn viên đóng vai Tum là ca sĩ nhạc Opera khá đình đám Lalita Panyopas,  từng đóng Ploy cũng của Ratanaruang năm 2007. Cô này chỉ được cái cao  gầy, nhìn mặt có vẻ dữ, đóng vai hài hợp hơn. Ta nói phim này coi không  cười chết liền, thì cười không đến nỗi nắc nẻ bể bụng nhưng đủ vui cười  hí hí. Nhưng mà khổ cái Tết coi phim này không hạp, nào là thất nghiệp,  trộm cắp, ăn gian nói dối, giấy tờ giả, giết người, xác chết, máu,  súng....có mỗi tiền là trông coi được nhưng mà lại là tiền Thái, hix  hix.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Grade: &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;B&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-6140137322886674353?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/6140137322886674353/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=6140137322886674353' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/6140137322886674353'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/6140137322886674353'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/review-6ixtynin9-pen-ek-ratanaruang.html' title='[Review]: 6IXTYNIN9 (Pen-Ek Ratanaruang, 1999)'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S3NgXjFcjdI/AAAAAAAACdY/Naq-nD22d4c/s72-c/6IXTYNIN9+%28Pen-Ek+Ratanaruang,+1999%29.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-2109937679756586517</id><published>2010-02-08T10:33:00.002Z</published><updated>2010-02-11T02:00:32.503Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tsai Ming-liang'/><title type='text'>Thái Minh Lượng - 18 năm một dấu ấn</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2_pVsEr_JI/AAAAAAAACdI/7gwIhfBSLcQ/s1600-h/tml.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2_pVsEr_JI/AAAAAAAACdI/7gwIhfBSLcQ/s400/tml.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5435819834076822674" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;i style="font-family: arial;"&gt;Với nhiều giải thưởng và sự khen ngợi từ các nhà phê bình, đạo diễn  Đài Loan gốc Malaysia này đã tạo cho mình một vị trí, một phong cách đặc  trưng và bền vững trên Ảnh đàn Quốc tế qua nhiều LHP danh tiếng. Cùng  với Dương Đức Xương (đã mất) và Hầu Hiếu Hiền, Thái Minh Lượng trở thành  những tên tuổi đi đầu trong Làn sóng mới của Điện ảnh Đài Loan từ giữa  thập niên 80 đến những năm đầu 90.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;b style="font-family: arial;"&gt;Chịu ảnh hưởng từ Michelangelo Antonioni và François Truffaut&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Sinh năm 1957 tại Malaysia, Thái Minh Lượng kể lại tuổi trẻ của ông khi  bắt đầu chập chững đến với Nghệ thuật thứ Bẩy. Đó là những lần dành dụm  tiền để có thể mua vé xem những tác phẩm kinh điển tại một rạp chiếu  phim tồi tàn của tỉnh Kuchung. Những bộ phim đen trắng như L'Eclisse,  L'Avventura, 400 Blows, Jules et Jim... lúc bấy giờ đã trở thành những  Bài học Điện ảnh đầu tiên của ông. Thái Minh Lượng cho biết những tác  phẩm của ông đều chịu ảnh hưởng ít nhiều bởi hai tên tuổi gạo cội của  Điện ảnh Âu châu: Michelangelo Antonioni của Ý và François Truffaut của  Pháp. Dễ nhận thấy nhất trong phim của Thái Minh Lượng là việc ông sử  dụng rất nhiều không gian và thời gian để cho nhân vật của mình được đơn  độc, hành động và suy ngẫm. Năm 2001, Thái Minh Lượng làm bộ phim What  time is it over there? và mời tài tử gạo cội một thời là Jean-Pierre  Léaud thủ vai chính ông như một kỉ niệm đẹp mà tác giả dành cho François  Truffaut. Ở What time is it over there? ta bắt gặp những trăn trở kì bí  trong nội tâm của một người vợ mất chồng, người con mất cha cũng như  hình ảnh biểu tượng của thời gian giữa hai bờ đất nước: Đài Bắc - Pháp.  Bộ phim là một lời tri ân nhằm biểu đạt tình cảm của tác giả dành cho  hai tên tuổi lão làng của Điện ảnh Âu châu qua rất nhiều khung hình đậm  chất xưa và nhất là sự xuất hiện của Jean-Pierre Léaud.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Lập nghiệp từ cuối năm 80 với vai trò phó đạo diễn và làm một số phim  truyền hình, phim ngắn, tham gia dàn dựng sân khấu kịch và viết kịch bản  cho đến tận năm 1995. Thậm chí đến năm 2001, khi đã là tên tuổi lớn của  màn ảnh rộng, Thái Minh Lượng còn thực hiện hai bộ phim ngắn rất thành  công là A Conversation with God  và The Skywalk Is Gone.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="font-family: arial;"&gt;Cặp đôi Thái Minh Lượng - Lý Tiểu Khang&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Ảnh đàn Thế giới nói chung và châu Á nói riêng, ta có thể thấy những cặp  đôi đạo diễn - diễn viên đã trở thành thương hiệu riêng mang một phong  cách nhất quán như: Vương Gia Vệ - Lương Triều Vỹ; Tim Burton - Johnny  Depp và Helena Bonham Carter; Trương Nghệ Mưu - Củng Lợi; Jean Luc  Godard - Anna Karina... Có thể gọi Thái Minh Lượng và Lý Tiểu Khang là  cặp đôi tri kỉ của màn bạc Đài Loan vì tính cho đến nay, thật hiếm có sự  hợp tác bền vững và tốt đẹp nào như họ. Từ bộ phim đầu tay, Thái Minh  Lượng đã mạnh dạn giao vai nam chính cho Lý Tiểu Khang khi ấy còn là bác  sĩ tập sự. Kết quả đáng khích lệ của bộ phim Rebels of the Neon God năm  1992 tại LHP Kim Mã Đài Loan đã ấn định số phận của Lý Tiểu Khang với  vai trò diễn viên, và riêng Thái Minh Lượng sau bộ phim này, đã có được  một lối làm phim hiện đại, đề cập đến xã hội đương thời và những tầng  lớp trung lưu của Đài Bắc. Sự lặp đi lặp lại của một mẫu nhân vật nam  chính do Lý Tiểu Khang đảm nhiệm có thể xem như là một hình ảnh của  chính tác giả, thông qua cái nhìn của nhân vật xuyên suốt những biến  động tưởng chừng nhỏ nhặt nhất của Thành phố nơi mà tác giả đang sống.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Tuy nhiên, việc hợp tác liên tục cũng tạo ra một số hạn chế riêng. Đó  chính là việc tự do trong sáng tác, bởi Lý Tiểu Khang hoàn toàn không  đóng bất kì bộ phim nào khác ngoài những tác phẩm của Thái Minh Lượng và  hơn nữa, dù cho ở mỗi một phim là mỗi nhân vật khác nhau, song người  xem vẫn phát hiện ra sự trùng lặp đôi khi dễ gây nhàm chán của ngoại  hình ít thay đổi, lối biểu cảm mang tính sắp đặt đã đi theo Lý nhiều năm  tháng. Với diễn xuất tốt nhưng chưa bao giờ Lý Tiểu Khang nhận được  giải thưởng nào. Người xem thấy ở anh qua mỗi nhân vật, là một người đàn  ông trung tính, vừa có thể ham thích phụ nữ vừa day dưa quan hệ với một  người đàn ông nào đó. Điều này cũng không quá khó hiểu khi chính Thái  Minh Lượng không phủ nhận ông là người đồng tính.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Khi Lý Tiểu Khang bắt tay vào công việc mới: chỉ đạo diễn xuất thì Thái  Minh Lượng cũng vào vai trò sản xuất hoặc chỉ đạo nghệ thuật, do đó  không quá khó để người ta hình dung ra sự giống nhau trong cách dàn dựng  và thể hiện hai bộ phim của Lý Tiểu Khang là Missing (2003) và Help me  Eros (2007). Cuối năm 2009, Thái Minh Lượng sẽ xuất hiện trong một phim  hài được dàn dựng bởi nhiều đạo diễn trẻ của Đài Loan, trong đó có Lý  Tiểu Khang.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Như vậy có thể khẳng định rằng nếu Thái Minh Lượng làm phim thì trong  phim của ông, ngoài một số diễn viên được thay đổi thì Lý Tiểu Khang  luôn có một vai nam chính và ngược lại. Họ là một cặp đôi tri kỉ trên  màn ảnh, cũng giống như đạo diễn Pháp François Truffaut và người bạn  đồng hành cùng ông là nam diễn viên Jean-Pierre Léaud, người đã xuất  hiện trong 400 Blows và kể từ đó liên tục hợp tác với Truffaut qua nhiều  tác phẩm kinh điển khác.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="font-family: arial;"&gt;Hiện tượng thiên nhiên và những bí ẩn khó lí giải&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Có một điều chắc chắn là cho dù Thái Minh Lượng làm phim bi hay hài, ca  nhạc hay phim khiêu dâm thì kí hiệu Điện ảnh dễ nhận thấy nhất của ông  chính là hiện tượng thiên nhiên: Nước. Người ta cho đó là sự sợ hãi tột  cùng của Thái Minh Lượng bởi trên phim, nước xuất hiện như một vị thần  linh có khả năng sống còn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Trong bộ phim đầu tiên Rebels of the Neon God (1992) lấy bối cảnh mùa  mưa tại Đài Bắc. Đó là nước mưa, một trận mưa lớn với nước trút xối xả  khi nhân vật nam chính chứng kiến cảnh người đàn ông mà anh ta yêu ngủ  lại cùng một cô gái. Đêm đó, chính chàng trai đã chạy đến và trong sự  ghen tức tột cùng, anh ta đã phá hỏng chiếc xe của người đàn ông kia.  Hay với trận mưa dữ dội ở đầu phim, nước tràn vào ngập cả căn phòng bừa  bộn của chàng trai nhưng anh ta vẫn bình thản đi qua đi lại giữa vũng  nước dơ bẩn với đồ đạc trôi lềnh bềnh. Còn trong một phim kì dị là The  River năm 1997, Thái Minh Lượng tiếp tục sử dụng nước của dòng sông chảy  xiết như một dấu chỉ mang điềm báo. Đó là khi nhân vật nam chính, một  chàng trai trẻ đang thất nghiệp tình cờ chứng kiến một buổi quay phim ở  bên đường. Cảnh quay mô tả một xác chết trôi sông được làm giả nhưng  không đạt được hiệu quả như ý muốn nên phải quay lại nhiều lần. Người  đạo diễn của bộ phim này phát hiện ra sự chăm chú theo dõi của chàng  trai và ngỏ lời nhờ anh ta giúp với khoản catxê khá cao. Cảnh quay với  người thật hết sức thành công nhưng sau đó, chàng thanh niên này mắc  phải một chứng bệnh kì lạ mà không có cách nào chữa trị được. Gia đình  đưa anh đến bệnh viện nhưng bác sĩ cũng chào thua, họ đưa anh đến một  ông Thầy pháp trừ tà, nhưng kết quả không khả quan. Kết phim, anh ta  phải sống những ngày cuối đời trên căn gác lửng với một bí mật không  được tiết lộ của dòng nước đen ngòm ám ảnh.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Sang đến bộ phim The Hole (1998), nước lại tiếp tục là những trận mưa  như trút trong lòng thành phố, xuống những mái nhà xiêu vẹo, nước mưa  ngấm qua tường vôi, mái tôn... và rỉ xuống sàn nhà, tạo nên một hình ảnh  dơ bẩn và hỗn độn những thau, chậu, xô... được bày khắp nhà hứng nước  mưa. Nước từ đó được dự báo như là cơn khát của nhân vật, là nỗi sợ hãi  tột cùng của chính tác giả mà không có lời giải thích cặn kẽ. Và trong  Goodbye Dragon Inn năm 2003, Thái Minh Lượng lại sử dụng nước mưa chảy  loang lổ trên hành lang nhà vệ sinh công cộng, hay như trận mưa làm nên  cái kết đượm buồn cho bộ phim trữ tình và khá nhẹ nhàng, kể về một rạp  chiếu phim cũ sắp đóng cửa vì vắng khách. Bộ phim gợi lại sự thay đổi  của thời gian và cả lòng quyết tâm chung thủy của con người với thời  cuộc, với tình yêu Điện ảnh mà ở đây cụ thể hơn là bộ phim kiếm hiệp  Dragon Inn của King Hu. Cô soát vé với đôi chân tật nguyền và sự cô độc  trong đêm tối, choàng áo khoác, cầm chiếc dù từ giã rạp chiếu trong  tiếng nhạc và từng giọt mưa như trút mang một hình ảnh đậm chất xi-nê.  Cơn mưa ở đây như những hạt nước cuốn trôi quá khứ và là dòng nước mắt  khóc thương cho những gì mãi mãi thuộc về hoài niệm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Bộ phim ca nhạc khiêu dâm The Wayward Cloud (2005) cũng vậy, nước cũng  là một nhân vật được ưu ái, nhưng lần này có không còn xuất hiện tràn  lan mà trở nên khan hiếm đến khó tin. Như một hiện tượng mất nước lâu  ngày, cô gái trong phim phải đi hứng từng giọt rỉ chậm từ vòi nước để  đong vào những chai nhựa, chất đầy phòng tắm. Nước trong bộ phim còn có  tác dụng như một chất ra mồ hôi trên cơ thể khi một người trong đoàn làm  phim tưới lên nhân vật nam chính, kẻ đang thủ vai một diễn viên cấp ba  trong một cảnh ướt át với bạn diễn. Hay nước còn là thứ kì lạ sục sôi  trồi lên trên khe hở giữa lòng đường ngay một khu công trình đào đất gần  đó. Và tác phẩm mới nhất, Visage, nước là nơi hò hẹn của chàng đạo diễn  và cô diễn viên khả ái khi họ quay phim trong một đường hầm, dưới ánh  trăng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="font-family: arial;"&gt;Táo bạo và độc đáo&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Không thiếu những tên tuổi làm phim trẻ trung khá ưa chuộng cách dàn  dựng táo bạo thông qua kịch bản, âm nhạc, quay phim... Thái Minh Lượng,  ngay từ bộ phim thứ hai của mình: Vive L'amour (1994) đã bắt đầu thể  hiện rõ sự táo bạo trong cách nhìn khi đề cập đến sự cô đơn trong thế hệ  trẻ mà ông bắt gặp hằng ngày. Ba nhân vật, hai nam một nữ trong hành  trình đi tìm tình yêu đích thực. Gã lang thang lẩn vào căn hộ của người  đàn bà không còn trẻ, nơi cô ta hò hẹn với một thanh niên hàng nghề trai  gọi. Trớ trêu thay, gã lang thang kia lại bị ám ảnh bởi chàng thanh  niên trẻ, giữa họ nảy sinh tình cảm. Người đàn bà trót yêu tên trai gọi  làm tiền trong khi hắn ta chỉ xem cô như một kẻ giàu có và cô đơn với  ngoại hình không mấy xinh đẹp. Tuyệt vọng của người đàn bà cũng y hệt  với nỗi tuyệt vọng trong việc bày tỏ tình cảm của gã lang thang. Cuối  phim, người ta thấy hình ảnh đậm chất gợi hiếm khi gặp trên màn ảnh thời  điểm đó: gã lang thang nép sát bên thân thể mệt nhoài của gã trai gọi  trong khi người đàn bà rời căn hộ và khóc một mình. Cảnh quay người đàn  bà đi bộ từ căn hộ ra đến một sân vận động kéo dài hơn 10 phút nối liền  với tiếng nức nở là một trong những điểm độc đáo nhất của bộ phim này,  góp phần giúp Thái Minh Lượng giành giải Sư tử vàng ở LHP Venice. Thậm  chí, Căn phòng trống, bộ phim thành công bất ngờ của nhà làm phim Hàn  quốc Kim Ki-duk đã vay mượn ý tứ từ bộ phim Vive L'amour nhưng với một  cái kết gây tranh cãi hơn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Sau thành công lớn của Vive L'amour, những tác phẩm sau đó của Thái Minh  Lượng tiếp tục đưa người xem vào không gian không chỉ là sự bí ẩn của  thiên nhiên, sự độc đáo táo bạo của cốt truyện mà còn là tính giật gân,  quái đản trong cách thể hiện. Có thể kể đến bộ phim bị chỉ trích nặng nề  tại Đài Loan năm 1998 là The Hole với hai diễn viên quen thuộc: Lý Tiểu  Khang và Dương Quí Mị. Cả hai từ bỏ ngoại hình rầu rĩ trước đây trong  những phim cũ để nhập vai hai kẻ độc thân sống biệt lập với thế giới bên  ngoài trong căn hộ xuống cấp sắp bị giải toả. Thứ để kết nối hai con  người này là một cái hố nhỏ ở trần nhà của cô gái và sàn nhà của chàng  trai. Liên tiếp những điều quái gỡ diễn ra tại khu chung cư này, giữa  hai con người xa lạ là những trích đoạn ca múa nhạc do chính Dương Quí  Mị thể hiện trên nền giọng ca huyền thoại Grace Cheung. The Hole bị chỉ  trích bởi ý tưởng kì quặc rằng hai nhân vật chính là đại diện cho xã hội  bị chọc thủng bởi những thứ văn hoá phẩm du nhập từ nước ngoài, những  hành động khó hiểu của nhân vật cũng như đề cập đến thân phận còi cọc  trong suy nghĩ, hành động khiến họ trở nên một hình mẫu xấu xí giữa lòng  thành phố Đài Bắc. Mặc dù bị chửi bới và chê bai song The Hole với lối  dàn cảnh hết sức ấn tượng cộng với những bài hát kinh điển của danh ca  nhạc Pop Grace Cheung, cho đến nay vẫn là một trong những phim hay nhất  của Thái Minh Lượng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Chưa hết, năm 2005 ông lại bắt tay thực hiện một bộ phim ca nhạc pha  tình cảm ướt át gây shock cho khán giả LHP Berlin và thậm chí là khán  giả Âu châu vốn quá quen với những thể loại phim kì quặc và giật gân. Bộ  phim có tựa The Wayward Cloud giành tới ba giải thưởng tại LHP Berlin  và đại diện cho Đài Loan tranh cử Oscar năm 2006. Nhiều nhà phê bình nổi  tiếng đã bình chọn The Wayward Cloud là bộ phim ấn tượng nhất năm với  khá nhiều màn tục tĩu đan xen với những trường đoạn ca hát đầy biến động  và sáng tạo. Trong phim, Lý Tiểu Khang thủ vai một nam diễn viên đóng  phim khiêu dâm tình cờ quen được một cô công nhân chán đời chỉ thích xem  truyền hình. Hai con người có hoàn cảnh không mấy vui vẻ này gặp nhau,  yêu nhau mà không nói bất kì một lời nào cho đến tận cuối phim, kể cả  khi cô gái tình cờ nhìn thấy người đàn ông đang trong cuộc ái ân của một  bộ phim đang quay. Với những khung hình sống động tái hiện ngoại cảnh  theo lối Michelangelo Antonioni cộng với một kịch bản tối giản lời  thoại, The Wayward Cloud thực sự thuyết phục người xem bởi nó rất quyết  liệt và táo bạo trong những cảnh nóng như thật và hơn thế nữa là khả  năng sáng tạo tối đa của tác giả thông qua những hình ảnh minh hoạ ngộ  nghĩnh trong các cảnh múa hát trên phim. Người xem được thưởng thức quá  nhiều cung bậc cảm xúc trong tác phẩm softcore này cho đến cái kết giật  gân theo kiểu "cứng họng" mà chỉ có những ai đã xem phim thì mới hiểu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Sắp tới đây, tác phẩm nói tiếng Pháp đầu tiên của Thái Minh Lượng  Visage, ông lại chọn chất hài và âm nhạc để thể hiện bản lĩnh dàn dựng  của mình với sự tham gia diễn xuất của rất nhiều ngôi sao tên tuổi của  Paris hoa lệ như Leatitia Casta, Fanny Ardant, Matthieu Amalric... và  hẳn nhiên là Lý Tiểu Khang. Trích đoạn giới thiệu Visage tại LHP Toronto  vừa qua đã thực sự gây tò mò cho khán giả bởi những bản tình ca Pháp  kinh điển, những điệu vũ uyển chuyển và những cảnh nóng gợi cảm... hứa  hẹn một thành công mới nữa của tác giả họ Thái.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="font-family: arial;"&gt;Giới tính - Câu hỏi lớn&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Không che giấu mình là người đồng tính nhưng Thái Minh Lượng cũng chưa  bao giờ tái hiện tâm tư tình cảm của mình trên màn ảnh, thậm chí là  chuyện tình sướt mướt giữa hai người đàn ông cũng không, cho đến khi tác  phẩm thứ 8 của ông I don't want to sleep alone (2006) ra mắt khán giả.  Lần này, tác giả quay trở về cố hương là thành phố Kuala Lumpur của  Malaysia - nơi diễn ra cuộc sống lao động thường nhật. Cũng với tất cả  những ưu điểm của mình, Thái Minh Lượng lại đưa người xem vào thế giới  của một giấc mơ mà ở đó, tuy rất cô đơn, con người ta vẫn cần tìm đến  nhau như một nhu cầu hạnh phúc, chia sẻ. Lý Tiểu Khang thủ cả hai vai  với hai nhân dáng, tâm trạng hoàn toàn khác: một kẻ bán thân bất toại  suốt ngày nằm liệt một chỗ và một người Đài Loan sống lang thang không  nhà cửa. Kẻ không nhà được ví như hình mẫu trong giấc mơ của người đàn  ông tàn tật, anh ta khao khát một đời sống bình thường thay cho đời sống  thực vật chẳng còn biết đến thế giới bên ngoài. Và trong cái giấc mơ vô  hình đó, kẻ không nhà vô tình được một thanh niên địa phương cho ở trọ  và nảy sinh quan hệ luyến ái, tuyệt nhiên giữa họ không hề có bất cứ cử  chỉ yêu đương thân mật nào ngoài hình ảnh kẻ không nhà được chàng trai  kia chăm sóc, tắm rửa sau khi anh ta bị đánh đập và bị thương.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Một lần nữa, người ta lại thắc mắc về giới tính những người đàn ông  trong phim của Thái Minh Lượng: họ lưỡng tính vì quan hệ tình cảm của họ  không đơn thuần tập trung vào tình cảm thông thường: nam nữ hoặc quan  hệ tay ba thường thấy: hai nam yêu nữ và ngược lại. Từ bộ phim đầu tiên,  Rebels of the Neon God, một cặp tình nhân trẻ bị chen vào bởi chàng  trai khi anh ta yêu người tình của cô gái. Đến Vive L'amour thì kẻ lang  thang cũng "thầm yêu" tên trai gọi của người đàn bà kém xuân, rồi trong  The River táo bạo hơn với quan hệ loan luân giữa cha con hay như Goodbye  Dragon Inn có hình ảnh đồng tính giữa một thanh niên Nhật du lịch đến  Đài Loan và người đàn ông trung niên. Đâu đó ta bắt gặp sự xốn xang  trong tâm cảm của Thái Minh Lượng, một mặt ông đề cao quan hệ luyến ái  nam nữ như một hình mẫu mà bản thân ông không thể có được, mặc khác  chính là bức tranh tô đậm hơn phong cách của tác giả thông qua quan hệ  lưỡng tính giữa những người đàn ông bất phân định. I don't want to sleep  alone là cái nhìn rõ nét nhất cho sự trăn trở rất đời của đạo diễn -  người luôn khao khát hạnh phúc nhưng không dễ dàng gì được chấp nhận với  định kiến xã hội và sự bảo thủ của gia đình, người thân... Trở về quê  nhà sau khi gặt hái những thành quả đáng nể, I don't want to sleep alone  là câu hỏi lớn cho tâm tư tình cảm của chính Thái Minh Lượng mà qua đó,  với hình ảnh ẩn dụ cuối phim, ta đã thấy một bước tiếp sau bộ phim Vive  L'amour: một chiếc giường không chỉ có người đàn ông và một người đàn  bà, mà còn một người đàn ông khác.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="font-family: arial;"&gt;Kết&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Dấu ấn của Thái Minh Lượng trên bản đồ Điện ảnh Thế giới không nhỏ, và  ông đã được tôn trọng như một trong những nhà làm phim độc đáo, kì bí và  sáng tạo nhất từ châu Á. Ở tuổi 52, Thái Minh Lượng vẫn còn thời gian  để làm những điều mà ông tâm huyết và cho dù những tác phẩm sau này có  đổi mới và phá phách đến đâu, thì hình ảnh một người đàn ông tóc cắt  sát, cặp kính cận và nụ cười thường trực trên một gương mặt rất "Phật"  chắc chắn sẽ luôn luôn khiến cho khán giả của ông phải hài lòng, nể phục  và yêu mến.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Đức Trần thân tặng Monnie Mun, anh Lê Hồng Lâm, bạn Nguyễn Hữu Tuấn, Vũ  Ánh Dương và những ai yêu Thái Minh Lượ&lt;/span&gt;ng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-2109937679756586517?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/2109937679756586517/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=2109937679756586517' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/2109937679756586517'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/2109937679756586517'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/thai-minh-luong-18-nam-mot-dau.html' title='Thái Minh Lượng - 18 năm một dấu ấn'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2_pVsEr_JI/AAAAAAAACdI/7gwIhfBSLcQ/s72-c/tml.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-8278739861910324266</id><published>2010-02-05T00:09:00.003Z</published><updated>2010-02-05T00:14:25.165Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Penelope Cruz'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Pedro Almodóvar'/><title type='text'>[Review]: Broken Embraces (Pedro Almodóvar, 2009)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2tijbNqaII/AAAAAAAACdA/an5j0iB-FQg/s1600-h/Broken+Embraces++2.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 241px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2tijbNqaII/AAAAAAAACdA/an5j0iB-FQg/s400/Broken+Embraces++2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5434545736092641410" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;[&lt;span style="font-style: italic;font-family:courier new;" &gt;Bài này là thứ hai đăng trên SVVN. Bài ở blog chưa biên tập lại như trên báo&lt;/span&gt;]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;" &gt;Những vòng tay vụn vỡ &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;Tác phẩm mới nhất của Pedro Almodóvar: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Broken Embraces&lt;/span&gt; hay còn gọi là Los abrazos rotos – Những vòng tay vụn vỡ, đã không được chào đón nồng hậu ở quê nhà như khi nó chu du khắp nơi trên Thế giới: Mĩ, Châu âu và một phần Châu á – những nơi mà khán giả đã thiết lập tài năng và tên tuổi của Almodóvar như một trong những nhà làm phim trữ tình bậc nhất hiện nay. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Broken Embraces&lt;/span&gt; được xây dựng dựa trên nền tảng của những phim thể loại neo-noir thuộc dòng melodrama quen thuộc ở Mĩ thập niên 50. Với sự xoay vòng chuẩn mực giữa hiện tại và quá khứ, giữa tình yêu và lòng thù hận, những bí mật, những lời nói dối…&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Broken Embraces&lt;/span&gt; với một cốt truyện đơn giản được kể lại một cách tài tình, đầy ẩn ý và hết sức quyến rũ. Một chuyện tình buồn của người đàn bà có tên Lena- nhan sắc mặn mà, hành tung bí ẩn, có cái gì đó rất mạo hiểm khi ta đối diện nàng hoặc phiêu lưu cùng nàng trong trò chơi tình ái. Tuy nhiên, người đời vẫn thường nói: Hồng nhan thì bạc phận...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cuộc đời của Lena những ngày ở Madrid chẳng khác gì bức tranh đa màu: hạnh phúc và khổ đau, lãnh nhận và mất mát... Năm 1992, Lena khi ấy phải bươn chải trong cuộc sống chật vật của gia đình: ban ngày cô làm thư kí cho Ernesto Martel trong một công ty kinh doanh. Martel có dáng dấp trung bình, gầy gò, khuôn mặt khắc khổ thiếu sự trượng phu, phương phi thường thấy ở những Đại gia lắm tiền. Ban đêm, Lena hành nghề gái gọi cao cấp để kiếm thêm thu nhập. Một ngày, gia đình Lena lâm chuyện chẳng lành, mẹ cô - một người đàn bà hao gầy, tóc pha sương nhưng khó giấu nét đẹp tàn phá của sự nghèo khổ, đang phải cưu mang người chồng bệnh tật mỏi mòn. Cha Lena vào viện, không có tiền chạy chữa, cô phải nhờ cậy Martel. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hai năm sau, ta chẳng còn hay gì đến tin tức cha mẹ Lena, ta chỉ thấy rất rõ cái kết quả nhờ vả vật chất đó thường đi đôi với sự đánh đổi tình cảm - thân xác và cả tâm hồn: Lena thuộc về tay triệu phú Martel.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lena trở thành một quí cô giàu có, bắt đầu biết cách tìm hiểu những đỉnh cao của Văn hóa- Nghệ thuật như rất nhiều những kẻ tri thức biết cảm nhận cái đẹp. Thế là Lena đem lòng yêu Điện ảnh và cô muốn minh chứng nó bằng việc trở thành diễn viên, một sự khát khao từ bấy lâu ? Dù Martel có chi tiền tài trợ để lăng-xê nàng hay không cũng chẳng quan trọng, bởi vì Lena thật sự có tài ! Lena có bản lĩnh, có nhan sắc của một minh tinh màn bạc và những rung động làm siêu lòng người đối diện. Tất cả những điều ấy mang cô đến với Mateo Blanco- nhà biên kịch đang lên cùng bộ phim sắp quay của anh. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Trên trường quay, Lena tất bật giữa hàng chục người vây quanh, bên cạnh trang thiết bị tối tân và ánh mắt người đàn ông luôn dõi theo cô không chỉ khi cô xuất hiện trên màn hình monitor, mà còn là Lena ở ngoài đời. Vâng, Mateo yêu Lena, có lẽ từ ngay cái nhìn đầu tiên. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhưng cái nhìn bằng trái tim của Mateo bị hủy diệt bởi cái nhìn ghê rợn khác của Junior - con trai riêng của Martel và làm việc này theo lệnh của ông. Junior từng theo gót Lena khi cô đến gặp Mateo để thử vai và đã thầm yêu Mateo. Martel muốn cậu ta theo dõi Lena thông qua màn hình của máy quay phim cầm tay hòng ghi lại tất cả thế giới riêng của Lena khi cô không là diễn viên trong cảnh quay. Martel muốn biết rốt cuộc ở trường quay Lena đã làm gì những khi cô không lên hình. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Những đoạn phim này sau đó đã được giao tận tay Martel, thông qua một phụ nữ làm thông dịch những câu thoại “thực” giữa Lena và Mateo. Họ đang “diễn” lại toàn bộ quá trình của một tình yêu. Đó không phải là phim câm, lời thoại từ trái tim họ, cho thấy rõ tình yêu cháy bỏng và khao khát của hai con người trước nhất đến với nhau bằng tình yêu Điện ảnh.  &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Qua hành động bỉ ổi và tiểu nhân của mình, Martel khám phá ra rằng ông chẳng là gì với Lena ngoài tiền. Cao trào của việc theo dõi Lena hằng ngày là khi cô rời khỏi căn hộ của Mateo, nhận ra đang đứng trước mặt cô với máy quay. Lena tức điên, xông vào chửi rủa. Những khung hình chao đảo, Lena giận dữ, loạng choạng bước đi trong bóng tối. Hiện tại của thực tế, Lena đang đứng sau cánh cửa phòng, cô nhìn thấy chính mình trên màn ảnh, cô nghe thấy giọng nói trên màn ảnh như giọng nói của trái tim và tâm hồn cô. Những gì Lena đã nói trong cuốn băng video, được chính cô đứng ở thực tại lặp lại không sai một chữ. Đó là một trong những khoảnh khắc xúc động của &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Broken Embraces&lt;/span&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chưa hết, cao trào của sự ghen tức giận dữ từ Martel còn quyết liệt hơn khi ông xô ngã Lena xuống những bậc thang trong lúc cô định rời xa ông. Bấy giờ, tình yêu mà ta nghĩ là sâu sắc của Martel chỉ là thứ tình cảm chiếm đoạt vì sự ích kỉ. Lena trọng thương, không thể tiếp tục quay phim nhưng không thể không tiếp tục yêu Mateo. Chính lúc cô kiên trì cùng Mateo bỏ sang vùng đất khác tận hưởng những ngày êm ấm thì coi như với họ, đó là những ngày hạnh phúc cuối cùng…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;30 phút đầu của phim, Almodóvar đưa người xem đến với kịch tính và uẩn khúc trong câu chuyện qua những cú cận cảnh đôi mắt của Martel, hay bằng một đoạn Montage cảnh hậu trường làm phim trong phần đầu, với hình ảnh Lena đang hóa thân vào nhân vật: tóc cột cao, mái ngang, ăn mặc lịch sự. Câu chuyện tiếp diễn với hai mốc thời gian khác nhau: 1992 - 2008, nhưng cùng ở thành phố Madrid của Tây Ban Nha. Ta sẽ không thấy sự liên kết nào đó giữa những cú cắt cảnh, vì tác giả chỉ đơn giản muốn giới thiệu hai nhân vật chính- nhà biên kịch kiêm đạo diễn Harry đang chìm vào quên lãng vì bị mù cả hai mắt sau một tai nạn không và một Lena của thì quá khứ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Harry Caine- nhà biên kịch mù sống cùng vợ và con trai, nhất mực tìm cách giúp ông viết những kịch bản mới song chưa thành công. Judit- vợ ông và con trai Diego che giấu một bí mật về tai nạn của Harry và những trở ngại trong giao tiếp của ông. Một thanh niên trẻ xuất hiện trong căn nhà Harry – tự xưng Ray X (tức Junior) với ý định giúp ông khơi gợi ý tưởng làm phim nhưng ông từ chối sau khi họ nói vài ba câu. Harry nhờ cậu con trai tiễn khách và lấy giúp ông một túi ni-lông cũ trong hộc tủ bàn làm việc. Ở đó, Diego phát hiện ra tấm ảnh đen trắng bán thân của một phụ nữ trẻ rất xinh đẹp. Diego không biết đó là ai, còn chúng ta thì đã biết đó là người đàn bà quan trọng trong đời Harry. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Với cách mở đầu bí ẩn và khơi gợi về thân thế của hai con người, Almodóvar như muốn làm khó chính những ai muốn viết về &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Broken Embraces &lt;/span&gt;- qua đó càng khẳng định tài năng kể chuyện bậc thầy của ông, không đi theo lối cổ điển thường thấy. Giờ đây, ta được biết Martel đã chết ở hiện tại. Diego- người con trai đang tò mò thắc mắc về bức ảnh phụ nữ lạ trong hộc tủ của cha mình, Harry không hề nói một lời giải thích nào. Tất cả những gì diễn ra là câu chuyện của Lena- người phụ nữ trong ảnh với một tình yêu vỡ tan tành. Harry- nhà biên kịch mù chính là tên khác của Mateo sau khi anh bị tai nạn. Chúng ta đã sẵn sàng biết một vài bí mật, một vài hệ quả…và chúng ta cần phải theo dõi câu chuyện để tìm hiểu các chi tiết đến tận cùng. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Almodóvar vẫn trung thành với sắc đỏ rực, thấp thoáng đâu đây: Lena – tiếp khách qua điện thoại, đầm ngủ đỏ bằng vải voan mỏng. Lena - diễn viên, đầm đỏ sậm ôm sát thân thể, vải cotton xịn hay màu đỏ của những quả cà chua trong một cảnh phim mà Lena thủ vai…Tuy nhiên ông lại đánh mất những ô vuông, hình tam giác...các biểu tượng mang tính toán học ta thường thấy trong các phim trước đây như &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Volver&lt;/span&gt;, &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Bad Education&lt;/span&gt;, &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Kika&lt;/span&gt;… Almodóvar đã “hâm nóng” người xem bằng cảnh làm tình đầu phim, giữa Harry đuôi mù và một cô diễn viên mới vào nghề. Mặc dù liên tiếp sau đó trong phim diễn ra những cảnh nóng bỏng khác, tình dục vẫn không phải là điểm nhấn quan trọng trong &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Broken Embraces&lt;/span&gt;. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Điểm đáng khen ngợi khác của phim chính bởi yếu tố biên tập và dựng phim. Trong &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Broken Embraces&lt;/span&gt; có khá nhiều những cảnh quá khứ- hiện tại đan xen, những khung hình mẫu mực và những hình ảnh ghi trực tiếp từ một mày quay “phim trong phim”. Những cảnh cắt nhảy giữa các biến chuyển này được sắp xếp nhuần nhuyễn, mang lại tính chân thực cho việc dàn dựng tác phẩm và tạo nên hiệu ứng cảm thụ thú vị. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Những vòng tay vụn vỡ ám chỉ đến hình ảnh mà ta sẽ được khám phá trong phim: hàng trăm bức ảnh bị xét nát - ghi dấu những kì nghỉ hạnh phúc và các giai đoạn tình ái giữa Lena và Mateo. Về sau, cậu con trai của Mateo đã có ý định nối lại các tấm ảnh cho hoàn chỉnh, dù không thể nguyên vẹn bởi vết thương - vết xé quá sâu, quá vụn vặt. Nhiều khung hình của &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Broken Embraces&lt;/span&gt; được đánh giá là mang tính kinh điển. Các cảnh cận và trung, tác phẩm gần như không có toàn cảnh và đại cảnh. Những cú máy đắt giá ta có thể kể đến như đoạn Lena chạy trên cát, với theo những tờ báo lá cải bay lủi phủi dưới chân, một cảnh khác khi cô và Mateo ân ái trên tấm nệm trắng. Máy quay chao đảo một cách khôn khéo, không sơ ý hoặc cố ý để lộ những chi tiết gợi dục trần trụi mà tập trung khai thác sự mãnh liệt trong những cái ôm chặt tưởng chừng như ngẹt thở, những lọn tóc rối, tiếng rên nhẹ, những vòng vây mạnh mẽ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Người ta bảo Penelope Crúz trong lần hợp tác thứ tư với Almodóvar đã mang đến một lần nữa nhan sắc mặn mà của cô, nhưng đáng nói hơn là chính cô đã tạo được nét mới khác hẳn so với thời Volver bốn năm trước. Lena của Crúz tràn đầy nét bí ẩn của một phụ nữ gai góc, nét hoang dại vì say tình và những vấp váp thể xác đã được Crúz lột tả một cách nghiêm túc, chín chắn hơn xưa. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Những vòng tay vụn vỡ khi Lena không còn nữa, khi cô không còn trong vòng tay tình yêu của Mateo. Lena đã bị giết như thế nào và Mateo – Harry hiện tại vì sao lại mù cả hai mắt ? Liệu Lena có còn tồn tại trong trái tim của Mateo ? Anh sẽ làm gì để có thể đưa cô trở lại với cuộc đời anh, một cách nào đó, nồng nàn và gần gũi như trước ? Những câu hỏi phụ thuộc vào khán giả, những người cần được xem phim, họ có muốn câu trả lời thực sự hay không. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Grade: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;A&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Chu Trần Minh Đức&lt;/span&gt; @ Tháng Giêng Năm 2010&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-8278739861910324266?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/8278739861910324266/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=8278739861910324266' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/8278739861910324266'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/8278739861910324266'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/review-broken-embraces-pedro-almodovar.html' title='[Review]: Broken Embraces (Pedro Almodóvar, 2009)'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2tijbNqaII/AAAAAAAACdA/an5j0iB-FQg/s72-c/Broken+Embraces++2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-8380412143563516565</id><published>2010-02-03T01:03:00.011Z</published><updated>2010-02-03T01:21:32.766Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Images'/><title type='text'>[Images]: My Brother (Ahn Kwon-tae, 2004)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jPREfaRDI/AAAAAAAACc4/w9eQ_skd65c/s1600-h/brother.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jPREfaRDI/AAAAAAAACc4/w9eQ_skd65c/s400/brother.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433820842592715826" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đây là chuyên mục đặc biệt, chỉ dành tặng cho bạn tôi - Vũ Ánh Dương -  người bạn đã xem và yêu bộ phim này. Tôi chỉ muốn nói một điều duy nhất,  hãy trân trọng và gìn giữ tình cảm mà mình đang có, vì mất đi người  thân yêu - người luôn yêu thương mình, thì thật là đau khổ biết bao. đã  nhận ra được tình cảm chân thành của anh trai, dù mọi chuyện đã muộn,  không có nghĩa ta nhìn cuộc đời phẫn nộ. Đối diện với sự thật bao giờ  cũng kịch liệt, nếu bài học nhỏ ta có được, thì xin đừng để bài học quá  lớn đến với đời ta. Vì những nỗi đau là vết thương lòng, không bao giờ  nguội lạnh...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Hay nhất có lẽ là khi người mẹ, dù biết rằng hai đứa con trai của mình  vô tội nhưng vẫn chịu đựng. Ra khỏi phòng họp trường, bà đã nghẹn lời  nói với hai con của mình rằng: Bất kì ai đánh một trong hai anh em, thì  hai con phải cùng nhau đánh lại...Nó không phải cổ súy cho bạo lực ăn  miếng trả miếng, mà là tình cảm đoàn kết, gắn bó của anh em ruột thịt.  Tặng hình ảnh phim cho những ai đang có anh, có em trai, hoặc không có  anh em nào (con một) để thấy tình nghĩa như máu mủ, chân tay...Có nó đó  thì ta thấy chẳng có gì đặc biệt nhưng chẳng may mất đi rồi, khó kiềm  được mất mát ấy...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jPQYAwCjI/AAAAAAAACcw/L7ZykU9XoMw/s1600-h/brother0.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jPQYAwCjI/AAAAAAAACcw/L7ZykU9XoMw/s400/brother0.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433820830652959282" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jPQP4ZAtI/AAAAAAAACco/VNHkHGzUk4U/s1600-h/brother1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jPQP4ZAtI/AAAAAAAACco/VNHkHGzUk4U/s400/brother1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433820828470411986" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jO8i1p8TI/AAAAAAAACcg/yLN81q5rt0A/s1600-h/brother3.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jO8i1p8TI/AAAAAAAACcg/yLN81q5rt0A/s400/brother3.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433820489961828658" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jO8U7jAUI/AAAAAAAACcY/6nQHdOC2ZTY/s1600-h/brother4.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jO8U7jAUI/AAAAAAAACcY/6nQHdOC2ZTY/s400/brother4.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433820486228443458" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jO8OHo2UI/AAAAAAAACcQ/TLf43UTnyFE/s1600-h/brother5.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jO8OHo2UI/AAAAAAAACcQ/TLf43UTnyFE/s400/brother5.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433820484400109890" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jO7zhHUqI/AAAAAAAACcI/r9Y4i4ZxI-s/s1600-h/brother6.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jO7zhHUqI/AAAAAAAACcI/r9Y4i4ZxI-s/s400/brother6.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433820477259207330" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jO7jW_JuI/AAAAAAAACcA/rr5Abzr1hVo/s1600-h/brother7.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jO7jW_JuI/AAAAAAAACcA/rr5Abzr1hVo/s400/brother7.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433820472921761506" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOrLTrrDI/AAAAAAAACb4/byu_L30LaHc/s1600-h/brother8.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOrLTrrDI/AAAAAAAACb4/byu_L30LaHc/s400/brother8.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433820191587544114" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOq3LhZaI/AAAAAAAACbw/Z5-oBzb3ZZI/s1600-h/brother9.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOq3LhZaI/AAAAAAAACbw/Z5-oBzb3ZZI/s400/brother9.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433820186184607138" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOqdPBXVI/AAAAAAAACbo/eXmwsqde4RU/s1600-h/brother10.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOqdPBXVI/AAAAAAAACbo/eXmwsqde4RU/s400/brother10.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433820179219963218" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOqChnOCI/AAAAAAAACbg/bXafTX_0NY4/s1600-h/brother11.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOqChnOCI/AAAAAAAACbg/bXafTX_0NY4/s400/brother11.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433820172050184226" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOp7D0PjI/AAAAAAAACbY/6G8JS1e23f4/s1600-h/brother12.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOp7D0PjI/AAAAAAAACbY/6G8JS1e23f4/s400/brother12.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433820170046160434" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOUIaF_vI/AAAAAAAACbQ/cKisjYXvUw0/s1600-h/brother13.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOUIaF_vI/AAAAAAAACbQ/cKisjYXvUw0/s400/brother13.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433819795672137458" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOT0DdurI/AAAAAAAACbI/g0EI7wDskyc/s1600-h/brother14.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOT0DdurI/AAAAAAAACbI/g0EI7wDskyc/s400/brother14.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433819790208514738" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOTrf1xhI/AAAAAAAACbA/AQxUERhryFY/s1600-h/brother15.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOTrf1xhI/AAAAAAAACbA/AQxUERhryFY/s400/brother15.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433819787911611922" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOTMniiAI/AAAAAAAACa4/DWsDZhIn-0I/s1600-h/brother16.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOTMniiAI/AAAAAAAACa4/DWsDZhIn-0I/s400/brother16.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433819779622406146" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOS3O9jKI/AAAAAAAACaw/wvxC-UlqAgY/s1600-h/brother17.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOS3O9jKI/AAAAAAAACaw/wvxC-UlqAgY/s400/brother17.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433819773882174626" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOEhi98QI/AAAAAAAACao/_i-ETMu2154/s1600-h/brother18.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOEhi98QI/AAAAAAAACao/_i-ETMu2154/s400/brother18.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433819527542337794" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOEUV27oI/AAAAAAAACag/bBRHdX6UA80/s1600-h/brother19.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOEUV27oI/AAAAAAAACag/bBRHdX6UA80/s400/brother19.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433819523997691522" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOD2J-rPI/AAAAAAAACaY/0zXN653dYfU/s1600-h/brother20.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jOD2J-rPI/AAAAAAAACaY/0zXN653dYfU/s400/brother20.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433819515894803698" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jODbTHDdI/AAAAAAAACaQ/yq3HCIwzPGQ/s1600-h/brother21.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jODbTHDdI/AAAAAAAACaQ/yq3HCIwzPGQ/s400/brother21.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433819508685344210" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jODIVFfeI/AAAAAAAACaI/1JKjOve9mwU/s1600-h/brother22.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jODIVFfeI/AAAAAAAACaI/1JKjOve9mwU/s400/brother22.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433819503593356770" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jNhplvrNI/AAAAAAAACaA/Y1QtbHAC6Xk/s1600-h/brother23.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jNhplvrNI/AAAAAAAACaA/Y1QtbHAC6Xk/s400/brother23.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433818928406047954" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jNhXTqwcI/AAAAAAAACZ4/D3ZP1M2b1pw/s1600-h/brother24.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jNhXTqwcI/AAAAAAAACZ4/D3ZP1M2b1pw/s400/brother24.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433818923498389954" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jNhLOrpFI/AAAAAAAACZw/f8Uag8wqpEc/s1600-h/brother25.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jNhLOrpFI/AAAAAAAACZw/f8Uag8wqpEc/s400/brother25.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433818920256250962" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jNgkqpSoI/AAAAAAAACZo/XZ7iRmy3mvA/s1600-h/brother26.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jNgkqpSoI/AAAAAAAACZo/XZ7iRmy3mvA/s400/brother26.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433818909904554626" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jNgQQgG-I/AAAAAAAACZg/l99S_IjrzA0/s1600-h/brother27.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jNgQQgG-I/AAAAAAAACZg/l99S_IjrzA0/s400/brother27.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433818904426191842" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jMMZve1RI/AAAAAAAACZA/o_01vZol2h0/s1600-h/my_brother+%2821%29.jpg"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-8380412143563516565?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/8380412143563516565/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=8380412143563516565' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/8380412143563516565'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/8380412143563516565'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/images-my-brother-ahn-kwon-tae-2004.html' title='[Images]: My Brother (Ahn Kwon-tae, 2004)'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jPREfaRDI/AAAAAAAACc4/w9eQ_skd65c/s72-c/brother.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-8831335094076335878</id><published>2010-02-03T00:35:00.005Z</published><updated>2010-02-03T00:56:22.617Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><title type='text'>[Review]: Jarhead (Sam Mendes, 2005)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jI-DT5h8I/AAAAAAAACYI/tXQvwP85R4U/s1600-h/Jarheadposter.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 217px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jI-DT5h8I/AAAAAAAACYI/tXQvwP85R4U/s320/Jarheadposter.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433813918788716482" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Chiến tranh là cuộc chiến khốc liệt, luôn tồn tại song song với cuộc  sống sau này của một người lính, dẫu cho anh ta đã tan ngũ vì hoàn thành  xong nhiệm vụ. Ở chiến trường, họ sống thật nhất, bởi vì thực tế buộc  họ phải sống như thế, và cách họ sống sẽ được ảnh hưởng trong cuộc sống  còn lại sau cuộc chiến. Họ đón nhận và xử lý. Bộ phim Jarhead dài hai  giờ, bắt đầu và kết thúc trong tâm sự của nhân vật chính Anthony  Swofford - người nhập ngũ và chỉ mong ước, như những đồng đội của mình,  ngày trở về. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Ngày trở về đồng nghĩa với việc chấm dứt chiến tranh của bản thân họ,  chứ chưa chắc cuộc chiến đã dừng lại. Và sau cuộc chiến đẫm máu và khốc  liệt, họ về nhà và đối diện với cuộc chiến khác: sinh tồn. Có người thì  may mắn, có người thì thất bại, cũng có người chết đi, cũng có người chỉ  sống vào hoài bão. Một cuộc du hành đủ lâu, đủ sâu sắc, đủ phẫn nộ với  mọi cung bậc cảm xúc: vui buồn, háo thắng, bại trận, cảm giác bị phản  bội, mất niềm tin, căm phẫn...sẽ đi theo họ suốt phần đời còn lại, bất  kể là tỉnh hay mơ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Sam Mendes xử lý cái kết xuất sắc, anh cho nhân vật của mình nhìn qua ô  cửa sổ bằng kính, máy quay di chuyển từ trái sang, ta thấy câu cổ thụ  trơ lá giữa mùa đông, khi hình ảnh di chuyển qua gáy của nhân vật sang  bên phải góc nhìn của anh ta, lại là hồi ức về một trưa nắng đổ lửa,  trên sa mạc, những đồng đội, khẩu súng, bộ quần áo nặng nề, cái nắng  nóng dữ dội, sự sống còn, báo thù, bảo vệ, gìn giữ... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Bộ phim gói gọn những giây phút đầu tiên của những thanh niên nhập ngũ,  họ sẽ phải chịu vết xăm, sẽ phải chịu đựng sự quát tháo, thậm chí là làm  trò dưới con mắt hàng trăm người. Họ tập tính kiên nhẫn, chịu đựng,  mạnh mẽ, gan lì...Công việc của họ tiến từ dễ đến khó. Từ những buổi tập  xen kẽ với những giờ giải lao để đùa giỡn, khoe hình bạn gái, chơi trò  đấu bò cạp, thi thể thao, thể hiện tinh thần thèm khát tình dục bằng  hành động đùa nghịch trên sa mạc...Thậm chí, họ khao khát để thủ dâm  nhưng không thể đạt đến đích bởi hoàn cảnh - nhà vệ sinh, hoàn cảnh -  tiếng reo hò của mọi người...Những điểm này dễ khiến họ bất mãn với cuộc  chiến và cả người trong cuộc. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Phim cũng đề cập đến việc mất mát tình cảm của những người đàn ông, có  gia đình hoặc bạn gái, tình yêu và sự chờ đợi của họ không đủ mạnh để  giữ chân những cô gái, người vợ...Nhưng họ phải học cách chấp nhận, họ  còn phải học tinh thần đồng đội, chiến đấu, biết cảm giác bại trận, chết  chóc là kinh khủng thế nào, biết cảm giác chiến thắng, vinh quang và  sống còn r sao. Họ xem phim chiến tranh để học những điều đó. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Sam Mendes làm một phim khá hoàn chỉnh, hình thức và nội dung. Âm nhạc  thời thượng của những năm 90 làm không khí bớt căng thẳng, có cảm giác  như chiến trường là một sân chơi để những người lính pinic. Nhưng tất  nhiên, phim chiến tranh vẫn phải có bom đạn, nỗi sợ cái chết, giết  chóc...Những khung hình cự li dài và rộng cho hình ảnh xuất sắc, thu gom  những tiền và hậu cảnh, tạo cảm giác sống động hơn cho người xem hình  dung rõ nét hơn. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Grade:&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; B&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jI90A9lpI/AAAAAAAACYA/ITvJrVCRxOQ/s1600-h/Jarhead.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jI90A9lpI/AAAAAAAACYA/ITvJrVCRxOQ/s320/Jarhead.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433813914682758802" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jI9iyOzfI/AAAAAAAACX4/Wg_FbzwgpTk/s1600-h/Jarhead+%281%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jI9iyOzfI/AAAAAAAACX4/Wg_FbzwgpTk/s320/Jarhead+%281%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433813910057569778" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jI9UFV2VI/AAAAAAAACXw/-Co56jklJLo/s1600-h/Jarhead+%282%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jI9UFV2VI/AAAAAAAACXw/-Co56jklJLo/s320/Jarhead+%282%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433813906111191378" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jI9F6A_UI/AAAAAAAACXo/MEg4kupjSx0/s1600-h/Jarhead+%282%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jI9F6A_UI/AAAAAAAACXo/MEg4kupjSx0/s320/Jarhead+%282%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433813902305590594" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jIcadkf9I/AAAAAAAACXg/GDL3OmTzn-M/s1600-h/Jarhead+%283%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jIcadkf9I/AAAAAAAACXg/GDL3OmTzn-M/s320/Jarhead+%283%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433813340887744466" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jIb9T5ncI/AAAAAAAACXY/RFo9ug76G94/s1600-h/Jarhead+%284%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jIb9T5ncI/AAAAAAAACXY/RFo9ug76G94/s320/Jarhead+%284%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433813333062557122" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jIbgATANI/AAAAAAAACXQ/mFGbUBViAKo/s1600-h/Jarhead+%285%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jIbgATANI/AAAAAAAACXQ/mFGbUBViAKo/s320/Jarhead+%285%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433813325195706578" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jIbSivCnI/AAAAAAAACXI/Xon-TDEcXzI/s1600-h/Jarhead+%286%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jIbSivCnI/AAAAAAAACXI/Xon-TDEcXzI/s320/Jarhead+%286%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433813321582054002" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jIbKkM-NI/AAAAAAAACXA/neJICfepjuc/s1600-h/Jarhead+%287%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jIbKkM-NI/AAAAAAAACXA/neJICfepjuc/s320/Jarhead+%287%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433813319440726226" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jIODZ9GVI/AAAAAAAACW4/HFdRAqe8f0o/s1600-h/Jarhead+%288%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jIODZ9GVI/AAAAAAAACW4/HFdRAqe8f0o/s320/Jarhead+%288%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433813094180395346" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jIN8i8DEI/AAAAAAAACWw/vBf4pDaZTuE/s1600-h/Jarhead+%289%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jIN8i8DEI/AAAAAAAACWw/vBf4pDaZTuE/s320/Jarhead+%289%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433813092339027010" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jINjYGT_I/AAAAAAAACWo/LUhv93JFpVM/s1600-h/Jarhead+%2810%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jINjYGT_I/AAAAAAAACWo/LUhv93JFpVM/s320/Jarhead+%2810%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433813085582675954" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jINcDAsYI/AAAAAAAACWg/gYxV2TGUHJM/s1600-h/Jarhead+%2811%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jINcDAsYI/AAAAAAAACWg/gYxV2TGUHJM/s320/Jarhead+%2811%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433813083615179138" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jIM-6mZ8I/AAAAAAAACWY/yArLOEnEzmI/s1600-h/Jarhead+%2812%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jIM-6mZ8I/AAAAAAAACWY/yArLOEnEzmI/s320/Jarhead+%2812%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433813075795273666" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jHktDffDI/AAAAAAAACWQ/bCzS7e012lo/s1600-h/Jarhead+%2813%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jHktDffDI/AAAAAAAACWQ/bCzS7e012lo/s320/Jarhead+%2813%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433812383805963314" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jHkaQVNrI/AAAAAAAACWI/CwdUwB8Jf7g/s1600-h/Jarhead+%2814%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jHkaQVNrI/AAAAAAAACWI/CwdUwB8Jf7g/s320/Jarhead+%2814%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433812378759542450" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jHjygAlcI/AAAAAAAACWA/FSSPFi8Y_7w/s1600-h/Jarhead+%2815%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jHjygAlcI/AAAAAAAACWA/FSSPFi8Y_7w/s320/Jarhead+%2815%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433812368087881154" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jHjsYusNI/AAAAAAAACV4/vXGbAkH2h6U/s1600-h/Jarhead+%2816%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jHjsYusNI/AAAAAAAACV4/vXGbAkH2h6U/s320/Jarhead+%2816%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433812366446735570" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jHjS3NKpI/AAAAAAAACVw/Sjwj7Il--L4/s1600-h/Jarhead+%2817%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jHjS3NKpI/AAAAAAAACVw/Sjwj7Il--L4/s320/Jarhead+%2817%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433812359595240082" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jGjBiRsQI/AAAAAAAACVo/Tu8iEzrDgZM/s1600-h/Jarhead+%2818%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jGjBiRsQI/AAAAAAAACVo/Tu8iEzrDgZM/s320/Jarhead+%2818%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433811255432425730" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jGiqFcNHI/AAAAAAAACVg/3FZD7GWdh-Q/s1600-h/Jarhead+%2819%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jGiqFcNHI/AAAAAAAACVg/3FZD7GWdh-Q/s320/Jarhead+%2819%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433811249137464434" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jGiV7Nb6I/AAAAAAAACVY/re6_49MDQNk/s1600-h/Jarhead+%2820%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jGiV7Nb6I/AAAAAAAACVY/re6_49MDQNk/s320/Jarhead+%2820%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433811243725844386" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jGiIWf3TI/AAAAAAAACVQ/NWgif_ORlA0/s1600-h/Jarhead+%2821%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jGiIWf3TI/AAAAAAAACVQ/NWgif_ORlA0/s320/Jarhead+%2821%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433811240082201906" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jGhl7gSeI/AAAAAAAACVI/fROsrvHbCnA/s1600-h/Jarhead+%2822%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jGhl7gSeI/AAAAAAAACVI/fROsrvHbCnA/s320/Jarhead+%2822%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433811230842178018" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-8831335094076335878?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/8831335094076335878/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=8831335094076335878' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/8831335094076335878'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/8831335094076335878'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/review-jarhead-sam-mendes-2005.html' title='[Review]: Jarhead (Sam Mendes, 2005)'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jI-DT5h8I/AAAAAAAACYI/tXQvwP85R4U/s72-c/Jarheadposter.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-8292584390026716528</id><published>2010-02-03T00:33:00.001Z</published><updated>2010-02-03T00:35:15.584Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='CD'/><title type='text'>[Review]: Shayne Ward (Shayne Ward, 2006)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jEkRgCfnI/AAAAAAAACVA/piLSyipYRyA/s1600-h/shayne_ward_-_shayne_ward_20061.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jEkRgCfnI/AAAAAAAACVA/piLSyipYRyA/s400/shayne_ward_-_shayne_ward_20061.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433809077874622066" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Lâu lâu lắm rồi mới nghe nguyên một album thuộc dạng Pop Balld trữ tình,  hơi sến, dễ nghe dễ thuộc và có thể mau chóng quên. Tôi không biết  nhiều về anh chàng này lắm (16 October 1984), hình như xuất thân từ cuộc  thi X-Factor. Ngoại hình cao ráo, sáng sân khấu, đặc biệt là khuôn mặt  ăn ảnh, chưa gì Ward đã có lợi thế ngoại hình. Yếu tố ngoại hình sẽ dễ  giúp người ta lắng nghe anh, có thiện cảm ban đầu với anh. Ward hát  không tồi, âm vực tương đối tốt, quãng cao dày và vừa chạm tới, đủ. Dĩ  nhiên, Ward hát cảm xúc, có luyến láy, có hồn. Hơi tiếc rằng album đầu  tay của anh, không nhiều màu sắc, có vẻ vẫn là thể nghiệm dò tìm khán  giả bởi trong album thứ hai Breathless, Ward chuyển hướng hát R&amp;amp;B. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Ở đây, Pop Balld hay R&amp;amp;B pha Pop không quan trọng lắm, cái chính là  Shayne Ward nên làm mới mình trong cách thể hiện, không chỉ vừa vặn và  cảm xúc là đủ, nếu anh muốn tiến xa, cần có sự đột phá, tôi nghĩ anh có  khả năng vì giọng hát tốt, bắt nhịp lấy hơi chuẩn. Album đầu tay gồm 12  bài, trong đó tệ nhất là Next to Me (track cuối) nghe rộn ràng đến mức  loãng âm thanh + tạp âm, nghe hỗn độn với ca từ nhố nhăng và giai điệu  thì cũ xì. Ngược lại, Ward hát bài mở đầu - That's My Goal khá tốt, cũng  là thiện cảm ban đầu giúp người nghe cố gắng tiếp thu các track tiếp  theo. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; That's My Goal nghe như nhạc phim, hoặc gợi nhớ đến thời các boyband  thập kỉ trước như Westlife, Boyzone, N'sync, BSB...vì nó không mới,  nhưng nếu thi thoảng bạn mới nghe, thì cảm giác theo tôi khá dễ chịu.  Sang ca khúc thứ 2 - No Promises, cũng là bản nhạc có giai điệu hay, dù  beat cực kì giống One Love của Blue mấy năm trước. Bạn sẽ thích nó nếu  bạn theo phái nhạc teen, nhưng rồi bạn cũng sẽ chóng chán giai điệu và  ca từ bình thường này. Nhưng theo tôi, đây vẫn là 2 track hay nhất  album, tôi vẫn thường nghe chúng nhiều hơn các bài khác. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Các track như Stand by me, All my life, You're not alone đều không có gì  đặc sắc, nếu nghe liền sẽ thấy rất dở, nhưng thỉnh thoảng ngẫu hứng  chọn thì sẽ OK. I cry - track 6 cũng có giai điệu tiết tấu hơn những bản  Pop thông thường của album, nhờ đó nó nổi hơn một chút, và nghe cũng  khá. Ca khúc Back at one - track 8 ca từ khá dễ thương, mở bài và kết  nghe được. Còn lại các bản nhạc sau như A Better Man, Someone to  Love...thì có ý nghĩa đấy, nhưng chưa sâu sắc và đủ xúc động. Giọng hát  đẹp của Ward trở nên khá uổng phí khi hát những ca khúc thiếu dấu ấn thế  này. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Nhìn chung, album của Ward chỉ đạt mức trung bình khá, do nó một màu quá  vì thật sự không có bài hit nổi bật thật sự. Tuy vậy, 4 trên tổng số 12  bài hát, nghe được cũng đã là một thành tích đang kể, vì cá nhân tôi  vốn rất kén khi nghe nhạc. Cũng đã nghe thử Breathless, hơi thất vọng vì  Ward bị ảnh hưởng Justin Timberlake dù các bài cũng ổn về hòa âm phối  khí, nhưng không mới mẻ lắm. Hi vọng sự đột phá ở Ward album sau. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Grade: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;B-&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-8292584390026716528?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/8292584390026716528/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=8292584390026716528' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/8292584390026716528'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/8292584390026716528'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/review-shayne-ward-shayne-ward-2006.html' title='[Review]: Shayne Ward (Shayne Ward, 2006)'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2jEkRgCfnI/AAAAAAAACVA/piLSyipYRyA/s72-c/shayne_ward_-_shayne_ward_20061.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-164216596194963812</id><published>2010-02-02T01:04:00.003Z</published><updated>2010-02-02T01:13:10.151Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Yasujiro Ozu'/><title type='text'>[Review]: Good Morning (Yasujiro Ozu, 1959)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d7sP4bNhI/AAAAAAAACU4/Sdg0ak4Cghg/s1600-h/Good+Morning+poster.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 281px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d7sP4bNhI/AAAAAAAACU4/Sdg0ak4Cghg/s400/Good+Morning+poster.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433447475553449490" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: arial; font-style: italic;"&gt;Đây là một trong tổng số sáu phim màu duy nhất của đạo diễn bậc thầy  Ozu. Vẫn đậm dấu ấn cá nhân, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Good Morning&lt;/span&gt; dựng lại từ tác phẩm phim câm  của chính ông là &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;I Was Born, But...&lt;/span&gt; năm 1932, tác phẩm mới này mang cả  sử hài hước dí dỏm của tình nghĩa làng xóm, và của cả những cậu bé thông  minh, hóm hỉnh, đôi chút lì lợm và tinh nghịch hết sức đáng yêu. &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Good  Morning&lt;/span&gt; là lời chào buổi sáng, là từ dùng để bắt đầu một ngày mới tràn  đầy hi vọng, ấm áp và yêu thương. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Không gian của tổng thể phim toát lên cái hơi ấm mùa Thu, qua tia nắng,  qua ánh sáng đặc trưng lúc nào cũng rõ ràng trên gương mặt mỗi nhân vật,  dù là lúc họ vui hay buồn, giận hờn hay thích thú. Ban đêm, ánh sáng  không vì thế mà tối tăm đi, ngược lại trở nên ấm áp lạ thường dưới ánh  đèn vàng tỏa hơi ấm xung quanh những căn nhà xếp bằng gỗ mộc, tạo nên  không khí rất đằm, gần gũi và quen thuộc. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Những nhân vật trở nên chừng mực, trong không gian đó. Một người mẹ nhất  mực không chiều ý hai cậu con trai ăn mặc giống hệt nhau, thích xem TV  và đòi mẹ mua một chiếc TV thay vì hàng ngày hai cậu dẫn nhau qua nhà  hàng xóm cách đó một căn, để xem truyền hình thể thao, phim hoạt  họa...Đó là hoàn cảnh gia đình Hiyashi, cha của chúng vốn là một người  bảo thủ, ông thường tâm sự với bạn rượu của mình rằng truyền hình dễ làm  hư hỏng trẻ em (như quan niệm của người già về Internet hiện nay chẳng  hạn) với đầy rẫy những văn hóa tốt xấu lẫn lộn từ phương Tây, đặc biệt  là Mĩ. Lo sợ con cái đâm ra hư hỏng, mải mê xem TV mà không lo học tập,  nên gia đình Hiyashi quyết định không mua chiếc TV. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Hai anh em Minoru và Isamu tỏ ra tức giận lắm, chúng lên kế hoạch từ nay  trở đi không thèm nói chuyện với bất kì ai trong gia đình, kể cả khi họ  có hỏi han chuyện gì. Câu anh trai Minoru bắt đứa em tinh nghịch của  mình phải tuân theo hiệu lệnh (OK) đã bàn giao trước, hễ cậu đồng ý  chuyện gì thì em trai cậu mới được quyền thực hiện. Hai cậu bé càng lì  lợm, cố chấp bao nhiêu thì cha mẹ chúng lại càng kiên quyết bấy nhiêu.  Bên cạnh đó là người dì xinh đẹp, luôn quan tâm tới chúng, cũng có một  đời sống tình cảm riêng, dù rất ít bộc lộ, với người thầy giáo của  chúng. Một hôm, cô đi làm về mua một hộp bánh ngon và hỏi xem hai đứa  cháu trai đang giả vờ học bài của mình có ăn không, cậu em thì đang đói  meo bụng lại thèm ăn vặt như bao đứa trẻ khác, trong khi thằng anh dứt  khoát không cho. Thế là đứa em tiu ngỉu đành im lặng, trông chúng dễ  thương đến lạ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Bên cạnh đó, chuyện phim còn khai thác tình nghĩa xóm giềng qua hình ảnh  những người phụ nữ nội trợ. Trong khi những người chồng, người cha,  người con trai cả trong gia đình đi làm ăn ở tận thành phố xa xôi thì ở  nhà, những phụ nữ siêng năng, an phận tất bật với công việc cơm bếp,  giặt giũ, thêu thùa, đan len...Nhưng cuộc sống vẫn có những hiểu lầm,  trở ngại xảy đến. Bà Haraguchi một sớm nọ cố tình qua nhà bà Hiyashi  mắng vốn chuyện tiền nong trong khi thực chất bà Hiyashi đã trao cho mẹ  của bà Haraguchi nhưng do bà lão tuổi cao nên tâm trí hơi đãng. Thấy  mình có lỗi vì xúc phạm bà Hiyashi, bà Haraguchi vội vàng qua nhà để nói  lời xin lỗi và mong mọi chuyện tốt đẹp. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Tuy vậy, chỉ vì hai cậu bé nhà Hiyashi không được mua cho cái TV mà  thành ra hai cậu trở nên rất hỗn với người lớn. Mỗi sáng hai cậu vẫn  thường đi học, chào hỏi người quen trong làng và rủ con trai bà  Haraguchi đi học. Nay, thấy hai đứa trẻ tính khí kì lạ, hỏi không thèm  trả lời, bà Haraguchi đâm ra chột dạ nghĩ rằng bà Hiyashi xấu bụng để  chuyện cũ và mách với các con của mình. Cũng chỉ hiểu lầm, cũng chỉ vì  mấy đứa trẻ vô tư lự mà làm bà Haraguchi một phen đi nói xấu bà Hiyashi  với các phụ nữ trong làng. May thay sau này, mọi chuyện cũng sáng tỏ.  Tôi lại nhớ chuyện của mẹ mình, mỗi khi bà trông thấy đám bạn tôi tỏ  thái độ kì lạ là bà lại về hỏi tôi xem là giữa tôi và chúng đã xảy ra  chuyện gì, rồi thi suy diễn lung tung, cũng có khi đúng, cũng có khi sai  be bét. Nhưng âu đã ở đời, thì những chuyện như thế này chỉ là hạt bụi,  hạt cát. Có thêm chúng, con người mới hiểu nhau, mới sống độ lượng và  khoan thai hơn sau những sự cố. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Điểm hay của tác phẩm này, đó chính là tính cộng đồng, những con người  thật thà có sao nói vậy sống cùng ngôi làng nhỏ, xa rời thế giới xô bồ  của thành phố Tokyo. Những câu chuyện vui buồn, giận hờn, những hiểu lầm  xích mích càng làm cho họ hiểu nhau hơn đã tình cảm cũng gắn bó hơn.  Chuyện muôn thưở của gia đình, láng giềng đã được Ozu khắc họa tuyệt hảo  không chỉ trong Good Morning. Ông tài giỏi vì đã chọn được phong cách  và lối đi riêng, không lẫn vào ai, mà còn là tượng đài lớn cho thế hệ  sau này. Nhiều đạo diễn thế hệ sau thử sức cùng ông, song không ai dám  chạm vào cái tinh tế nhất của con người với con người xung quanh nhiều  và tốt như ông. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Về phong cách dàn dựng, Ozu đã dùng những cú máy tĩnh - trung cảnh tạo  nên tên tuổi của ông, đồng thời đặt các góc máy rất thấp, đôi khi như  thể từ dưới nhìn lên trên. Tất cả các cảnh đối thoại hầu như đều quay  chính diện và để cho diễn viên nhìn thẳng vào khung hình - khán giả.  Không gian hẹp của những căn nhà, lối đi dọc hành lang hay các con hẻm  cực nhỏ với các ô cửa lớn đôi khi đối diện nhau, kẻ qua người lại lắm  lúc làm ta liên tưởng như họ đang sinh hoạt chung một mái nhà rộng. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Không phải là tác phẩm lớn với bề dày lịch sử hay sự kiện lớn, cũng như  không phải một phim quá xuất sắc trong sự nghiệp làm phim của mình, Good  Morning là một mẩu chuyện nhỏ dẫn chứng một vài thay đổi ban đầu của  thời cuộc với phương tiện kĩ thuật dần đi sâu vào tâm tưởng người Nhật  Bản. Ngày nay, khi đất nước Xứ sở mặt trời mọc này là một trong những  Quốc gia giàu có nhất nhì, tên tuổi của các hãng sản xuất đồ điện tử  luôn đi đầu. Sự chạm tay đến ngưỡng cửa kinh tế của Nhật luôn nhanh hơn  các nước cùng khu vực, bởi sự tự tôn, tự ti và cả lòng tự trọng hiếm  thấy ở bất kì đâu bằng Nhật Bản. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Good Morning khép lại cũng vào một buổi sáng, với một sự tan rã - chủ đề  quen thuộc của Ozu. Sự tan rã này chỉ là tạm chia tay, giữa ba người  bạn. Nó không phải là tan rã cách li biệt như cái chết, đám tang hay  viễn xứ. Nó kết đi cũng đem lại một hi vọng nào đó trên chuyến ga xe  lửa, nơi người thầy giáo và người dì của hai cậu bé đã bắt đầu nói những  câu chuyện, dù vẫn là thời tiết, nhưng đã có thứ gì đó khang khác giữa  họ. Những cuộc hợp tan ở đời là chuyện bình thản, ta nên đón nhận nó một  cách bình dị như thể sống rồi chết đi, có yêu thì mới có hận. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Grade: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;A- &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d6iPkHK1I/AAAAAAAACUw/5V4FC5X680w/s1600-h/goodmorning.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 112px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d6iPkHK1I/AAAAAAAACUw/5V4FC5X680w/s320/goodmorning.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433446204157930322" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d6hohZTbI/AAAAAAAACUo/5ncK3x-sjso/s1600-h/goodmorning+%281%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 112px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d6hohZTbI/AAAAAAAACUo/5ncK3x-sjso/s320/goodmorning+%281%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433446193677553074" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d6hA_hu5I/AAAAAAAACUg/WgrlKBoD1vU/s1600-h/goodmorning+%282%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 112px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d6hA_hu5I/AAAAAAAACUg/WgrlKBoD1vU/s320/goodmorning+%282%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433446183066516370" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d6g98H89I/AAAAAAAACUY/cMPKfcDLgzA/s1600-h/goodmorning+%283%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 112px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d6g98H89I/AAAAAAAACUY/cMPKfcDLgzA/s320/goodmorning+%283%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433446182246937554" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-164216596194963812?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/164216596194963812/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=164216596194963812' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/164216596194963812'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/164216596194963812'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/review-good-morning-yasujiro-ozu-1959.html' title='[Review]: Good Morning (Yasujiro Ozu, 1959)'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d7sP4bNhI/AAAAAAAACU4/Sdg0ak4Cghg/s72-c/Good+Morning+poster.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-7513133198671864830</id><published>2010-02-02T01:00:00.002Z</published><updated>2010-02-02T01:03:41.459Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><title type='text'>[Review]: Up in the Air (Jason Reitman, 2009)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5yLB8wZI/AAAAAAAACUQ/UYZEApcZWik/s1600-h/upintheair.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 178px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5yLB8wZI/AAAAAAAACUQ/UYZEApcZWik/s320/upintheair.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433445378307178898" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: arial; font-style: italic;"&gt;Có lẽ dư âm của &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Juno&lt;/span&gt; khiến người ta trông chờ vào &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Up in the Air&lt;/span&gt; và không  thất vọng, ít nhất với cá nhân tôi, vì tôi vốn ghét &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Juno&lt;/span&gt; nhưng lại  thích &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Up in the Air&lt;/span&gt; hơn. Bộ phim này ngoài kịch bản khá chắc chắn, thì  nó trông hoàn chỉnh, gọn gàng và súc tích hơn cái phim có sự rề rà kia.  Đôi khi do những nhân vật trong phim tạo được sự đồng cảm, đồng điệu nơi  người xem mà khán giả đâm ra thích bộ phim này. Cả ba diễn viên trong  phim đều có đề cử, nhưng thực chất khi xem mới biết ba nhân vật chỉ đủ  để ta thích chứ chưa tới mức gọi là xuất sắc. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Đầu tiên là Ryan Bingham - một người làm việc bằng cách di chuyển trên  máy bay khắp các thành phố, tiểu bang của nước Mĩ để thuyết trình triết  lý sống bản thân cho nhiều người ở nhiều nơi. Đó chưa phải là công việc  chính mà anh được giao. Natalie Kenner - cô nhân viên vóc dáng nhỏ nhắn,  xinh xắn, da trắng như tuyết, môi đỏ như son...mới là "công việc" mới  của Ryan. Nhiệm vụ của Ryan là phải hướng dẫn cô gái này hành nghề đuổi  việc mướn - chuyện tưởng như đùa. Mà kì thật nó đùa, bởi cái nghề nghe  qua đã thấy vô nhân đạo rồi, mà còn tạo cảm giác hài kịch. Thì đây là  một phim hài, nhưng không phải phim hài rẻ tiền thường gặp. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Thông qua công việc này mà Ryan và cả Natalie lần lượt đối diện với sự  thật và chính mình. Hàng ngày, họ bay nhiều nơi để gặp những nhân viên -  thậm chí là xuất sắc, là trục cột, là kinh nghiệm và thâm niên...nhưng  vẫn phải bị đuổi...qua webcam. Những người bị đuổi việc thì không thể  tin nổi sau bao năm tháng xây dựng, vất vả, cống hiến...đùng một cái  không lý do chính đáng bị thôi việc và còn có cả đống giấy tờ, lời chỉ  dẫn, lời khuyên đi tìm công việc mới. Nhiều người trong số họ, tức giận,  chửi rủa, đập phá, khóc lóc, thậm chí thề sẽ tự tử và...họ làm thật.  Thời buổi kinh tế thị trường đang khó khăn thế này, nhất là ở Mĩ, nhân  viên công ty như nấm buộc phải điều tiết, buộc phải từ bỏ đạo đức nghề  nghiệp để làm cái công việc cứu vãn công ty, nhưng liệu có cứu vãn nổi  chính mình ? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Thực ra, nghe đuổi việc thì đáng buồn thật, thậm chí có khi là bị đẩy  vào ngõ cụt, bởi từ nay họ sẽ sống ra sao, nuôi vợ - con, thuê  nhà..Nhưng nghĩ cho cùng, thì hãy đón nhận nó nhanh chóng, bởi một khi  có trong danh sách thôi việc, nghĩa là ta sẽ không thể có cơ hội được  làm ở đó nữa. "Chức vụ của anh không còn cần thiết trong công ty" câu  nói Natalie nói khi Ryan thách cô thử đuổi việc anh ngay hôm đầu họ gặp  mặt. Cứ xem chuyện bị đuổi là cánh cửa mới mở ra hi vọng và sự thay đổi,  biết đâu là tốt ? Nhưng chắc chắn chỉ tốt cho bộ phận nhân viên trẻ, họ  còn thời giờ, thời gian trong khi những kẻ già cả thì thật đáng thương.  Natalie - một người nhạy cảm, cũng không cầm lòng khi đuổi việc một ông  lão đáng tuổi ông ngoại ông nội mình. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Ryan Bingham dạy cho Natalie cách tiếp thu và đón nhận cũng như xử lý  tình huống, thậm chí là người nhiều năm bay và có thẻ V.I.P. nên đối với  Ryan, di chuyển trên sân bay phải hết sức chú trọng để tránh làm mất  thời gian. Anh cho rằng, đừng đứng sau người già vì họ di chuyển chậm và  nên đi sau người Châu á nhanh nhẹn và vội vã. Ryan có thể là người sống  biệt lập với gia đình và không còn khái niệm gia đình của riêng anh.  Anh có chị gái, em gái nhưng tất cả chỉ là kỉ niệm đẹp. Với anh, cuộc  sống nay đây mai đó đã cuốn lấy anh quá nhiều thời gian để trở về thực  tại, với những con người đang chờ anh. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Đó là Alex - một phụ nữ cũng với công việc di chuyển liên tục trên máy  bay, họ gặp nhau, nói chuyện tán tỉnh và bắt đầu quan hệ yêu đương không  ràng buộc, không níu kéo. Dù đã dẫn Alex về giới thiệu với chị em gái  của mình, dẫn nàng thăm lại ngôi trường xưa, chỉ cho nàng thấy hình ảnh  của mình trong đội bóng thời trung học...Ryan vẫn không thể tiếp tục  cuộc sống với Alex bằng hôn nhân hay hứa hẹn điều gì khác. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Natalie tốt nghiệp loại ưu, một cô bé mới lớn nên cách nhìn đời và tình  yêu cũng rành mạch hơn, khóc lóc khi bị bạn trai chia tay qua tin nhắn,  cãi vã với Ryan khi cho rằng anh là một thằng con nít mới 12 tuổi không  biết trân trọng tình yêu. Khi hay tin một trong những nhân viên bị mình  sa thải đã tự sát, Natalie xin thôi việc và đi đâu ai cũng từ chối cái  nghề quá khứ của cô. Ryan đã viết một lá thư đã xin cho Natalie công  việc mới tại San Fransisco. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; George Clooney nói các fans đừng buồn chứ ngoại hình chú ấy hẳn nhiên là  rất phong độ, đào hoa rồi nhưng chú ấy của Up in the Air và chú ấy của  Michael Clayton cùng một mẫu hình, nên nhìn thấy chán chán. Thấy chú  không có gì ấn tượng cả, nhưng phải công nhân vai Ryan hợp với chú. Cô  bé Anna Kendrick thì có phần trội hơn nhờ khuôn mặt đẹp, diễn xuất tự  nhiên nhưng chưa đủ là một Best Supporting Actress. Ngược lại, tuy vai  của Vera Farmiga bé bé nhỏ nhỏ xuất hiện như người tình cô đơn của Ryan  thì lại thứ nhất, quyến rũ ở cái nhìn và body cân đối, thứ hai là giọng  điệu khi cười nói ở quán bar lần đầu gặp Ryan, chưa kể Farmiga trước đây  có vai rất hay trong Down to the Bone và Never Forever...mà mãi đến  phim này mới được các nhà phê bình chú ý. Nhưng nói gì đi nữa, tựu chung  lại ba nhân vật này, không khó diễn chút nào. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Khen nhạc phim một chút, nghe hấp dẫn như phim hình sự - hành động, đã  cảm giác hứng khởi hơn khi xem. Bộ phim này được ca tụng hết lời, rating  của bình luận phim không dưới 8/ 10, phim đoạt doanh thu tương đối.  Nhiều người khen ngợi cặp đôi vô cùng ăn ý như...vợ chồng giữa Clooney  và Farmiga - tôi thích tất cả các đoạn có họ đóng chung, cảm giác thú vị  và hấp dẫn hơn. Bộ phim mở đầu và kết thúc với câu nói của Ryan về cuộc  sống của anh. Hãy bay cùng tôi, đây là nơi tôi sống...và có lẽ tôi sẽ  dành phần đời còn lại của tôi trên này...Chơi vơi...Bởi vì cuộc sống và  kiên định của Ryan Bingham như thế, ta có thể hiểu được anh và đồng cảm  được với những gì ta nhìn thấy ở anh trong suốt chiều dài bộ phim. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Grade: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5xsrH5eI/AAAAAAAACUI/avww3BMHAkI/s1600-h/upintheair+%281%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 178px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5xsrH5eI/AAAAAAAACUI/avww3BMHAkI/s320/upintheair+%281%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433445370158376418" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5xVBTtjI/AAAAAAAACUA/oc5yzGJu3AE/s1600-h/upintheair+%283%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 178px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5xVBTtjI/AAAAAAAACUA/oc5yzGJu3AE/s320/upintheair+%283%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433445363808974386" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5wxlLYBI/AAAAAAAACT4/sUQzdZSQqWk/s1600-h/upintheair+%286%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 178px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5wxlLYBI/AAAAAAAACT4/sUQzdZSQqWk/s320/upintheair+%286%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433445354295746578" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5fRGQK9I/AAAAAAAACTw/XwDNPlGw8os/s1600-h/upintheair+%287%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 178px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5fRGQK9I/AAAAAAAACTw/XwDNPlGw8os/s320/upintheair+%287%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433445053518326738" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5e7dn-NI/AAAAAAAACTo/WolBYytnFIk/s1600-h/upintheair+%288%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 178px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5e7dn-NI/AAAAAAAACTo/WolBYytnFIk/s320/upintheair+%288%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433445047710775506" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5ejT4f7I/AAAAAAAACTg/Ki_kvzT1x2c/s1600-h/upintheair+%289%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 178px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5ejT4f7I/AAAAAAAACTg/Ki_kvzT1x2c/s320/upintheair+%289%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433445041227464626" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5eIF3z_I/AAAAAAAACTY/sF0U7ueizkU/s1600-h/upintheair+%2810%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 178px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5eIF3z_I/AAAAAAAACTY/sF0U7ueizkU/s320/upintheair+%2810%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433445033920942066" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5d_uxxvI/AAAAAAAACTQ/tMjq87ZtWlo/s1600-h/upintheair+%2813%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 178px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5d_uxxvI/AAAAAAAACTQ/tMjq87ZtWlo/s320/upintheair+%2813%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433445031676593906" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-7513133198671864830?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/7513133198671864830/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=7513133198671864830' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/7513133198671864830'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/7513133198671864830'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/review-up-in-air-jason-reitman-2009.html' title='[Review]: Up in the Air (Jason Reitman, 2009)'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d5yLB8wZI/AAAAAAAACUQ/UYZEApcZWik/s72-c/upintheair.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-3751852350039792487</id><published>2010-02-02T00:50:00.006Z</published><updated>2010-02-02T01:00:44.801Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><title type='text'>[Review]: The Informers (Gregor Jordan, 2009)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d4j4WwvNI/AAAAAAAACTI/lfrCw_24PjA/s1600-h/informers.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d4j4WwvNI/AAAAAAAACTI/lfrCw_24PjA/s320/informers.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433444033264401618" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Phim này dựa theo tiểu thuyết của Bret Easton Ellis - người đã viết  American Psycho dựng thành phim khá thành công năm 2000. Cũng với đề tài  suy đồi đạo đức trong cả thanh thiếu niên và người trưởng thành ở Los  Angeles, bộ phim ít bạo lực nhưng đầy rẫy những cảnh khỏa thân trần trụi  của dàn diễn viên trẻ đẹp như mơ. Phim chiếu ra mắt tại Sundance 2009  bị chê tơi bời, nhận rating cực kì thấp, dù có tới bốn diễn viên thực  lực tham gia các vai như Mickey Rourke, Billy Bob Thorton, Kim Basinger,  Winona Ryder. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Cả Kim và Mickey thì không có gì quá khác biệt, vẫn cái kiểu thường nhật  của họ - bên thì quyến rũ với mái tóc vàng, bên thì hầm hố nam tính với  cách ăn mặc kiểu cow-boy. Những ngôi sao một thời này có lẽ đã mất dần  sức hấp dẫn và tài năng trên màn ảnh. Tiếc thay những diễn viên trẻ  trung của phim, ngoài khoản đẹp mã ra thì gần như không bộc lộ được cá  tính nào đặc biệt. Mời mọi người điểm qua mấy hình ảnh đẹp đẽ của phim  này, tuy phim có nội dung chán ngắt chồng chéo đủ thứ vớ vẩn nhưng bù  lại quay phim khá chuẩn. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Grade: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;C-&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d4jmedspI/AAAAAAAACTA/wwSKPhzCMtA/s1600-h/informers+%281%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d4jmedspI/AAAAAAAACTA/wwSKPhzCMtA/s320/informers+%281%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433444028464870034" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d4jKWE27I/AAAAAAAACS4/orMLpkXNNsQ/s1600-h/informers+%282%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d4jKWE27I/AAAAAAAACS4/orMLpkXNNsQ/s320/informers+%282%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433444020913494962" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d4XCL6UfI/AAAAAAAACSw/2r58QA3xeqU/s1600-h/informers+%283%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d4XCL6UfI/AAAAAAAACSw/2r58QA3xeqU/s320/informers+%283%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433443812564947442" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d4WxValAI/AAAAAAAACSo/Bz60vmXTLaQ/s1600-h/informers+%284%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d4WxValAI/AAAAAAAACSo/Bz60vmXTLaQ/s320/informers+%284%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433443808041407490" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d4Waz_b5I/AAAAAAAACSg/FvalWv9ljw0/s1600-h/informers+%285%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d4Waz_b5I/AAAAAAAACSg/FvalWv9ljw0/s320/informers+%285%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433443801995636626" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d30cRpKYI/AAAAAAAACSY/sWY7S06Ly6w/s1600-h/informers+%286%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d30cRpKYI/AAAAAAAACSY/sWY7S06Ly6w/s320/informers+%286%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433443218272889218" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d30FNkd7I/AAAAAAAACSQ/cW_ovU6Qstc/s1600-h/informers+%287%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d30FNkd7I/AAAAAAAACSQ/cW_ovU6Qstc/s320/informers+%287%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433443212081788850" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3z5V6kdI/AAAAAAAACSI/7wwJ0I6A1yk/s1600-h/informers+%288%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3z5V6kdI/AAAAAAAACSI/7wwJ0I6A1yk/s320/informers+%288%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433443208895566290" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3zflTO8I/AAAAAAAACSA/mcnnLGy76dQ/s1600-h/informers+%289%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3zflTO8I/AAAAAAAACSA/mcnnLGy76dQ/s320/informers+%289%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433443201980775362" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3zExrfYI/AAAAAAAACR4/qvI3SYfp8oo/s1600-h/informers+%2810%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3zExrfYI/AAAAAAAACR4/qvI3SYfp8oo/s320/informers+%2810%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433443194784939394" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3m6bJ6gI/AAAAAAAACRw/eL8TJnx8Iik/s1600-h/informers+%2811%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3m6bJ6gI/AAAAAAAACRw/eL8TJnx8Iik/s320/informers+%2811%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433442985847679490" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3mtHnseI/AAAAAAAACRo/ekp9VuUwzyg/s1600-h/informers+%2812%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3mtHnseI/AAAAAAAACRo/ekp9VuUwzyg/s320/informers+%2812%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433442982276084194" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3mT4bzbI/AAAAAAAACRg/kmu7olAIE7A/s1600-h/informers+%2813%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3mT4bzbI/AAAAAAAACRg/kmu7olAIE7A/s320/informers+%2813%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433442975501503922" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3lt1ShqI/AAAAAAAACRY/ngRtDC4lmZQ/s1600-h/informers+%2814%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3lt1ShqI/AAAAAAAACRY/ngRtDC4lmZQ/s320/informers+%2814%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433442965287765666" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3laVbY_I/AAAAAAAACRQ/qKCZ7O92344/s1600-h/informers+%2815%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3laVbY_I/AAAAAAAACRQ/qKCZ7O92344/s320/informers+%2815%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433442960053855218" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3dGRasAI/AAAAAAAACRI/lDE8uiCyr84/s1600-h/informers+%2816%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3dGRasAI/AAAAAAAACRI/lDE8uiCyr84/s320/informers+%2816%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433442817229369346" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3cj8WDvI/AAAAAAAACRA/5hjTFJePcaU/s1600-h/informers+%2817%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3cj8WDvI/AAAAAAAACRA/5hjTFJePcaU/s320/informers+%2817%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433442808014180082" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3cbP868I/AAAAAAAACQ4/EADKCrplM2k/s1600-h/informers+%2818%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3cbP868I/AAAAAAAACQ4/EADKCrplM2k/s320/informers+%2818%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433442805680499650" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3b-VcOWI/AAAAAAAACQw/20dqd_D--Tk/s1600-h/informers+%2819%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3b-VcOWI/AAAAAAAACQw/20dqd_D--Tk/s320/informers+%2819%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433442797918894434" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3I0VbZDI/AAAAAAAACQI/L4OJJ-FKP9w/s1600-h/informers+%2820%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3I0VbZDI/AAAAAAAACQI/L4OJJ-FKP9w/s320/informers+%2820%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433442468816970802" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3IR2hKuI/AAAAAAAACQA/Y7OWvlfxUKc/s1600-h/informers+%2821%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3IR2hKuI/AAAAAAAACQA/Y7OWvlfxUKc/s320/informers+%2821%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433442459560520418" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3IF-98pI/AAAAAAAACP4/D4wpElrlE-0/s1600-h/informers+%2822%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3IF-98pI/AAAAAAAACP4/D4wpElrlE-0/s320/informers+%2822%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433442456374735506" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3Hf2yP0I/AAAAAAAACPw/XFnaGJYiKgY/s1600-h/informers+%2823%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3Hf2yP0I/AAAAAAAACPw/XFnaGJYiKgY/s320/informers+%2823%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433442446139866946" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3G288EmI/AAAAAAAACPo/lpbVebNdPOw/s1600-h/informers+%2824%29.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 134px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d3G288EmI/AAAAAAAACPo/lpbVebNdPOw/s320/informers+%2824%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5433442435159822946" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-3751852350039792487?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/3751852350039792487/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=3751852350039792487' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/3751852350039792487'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/3751852350039792487'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/review-informers-gregor-jordan-2009.html' title='[Review]: The Informers (Gregor Jordan, 2009)'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2d4j4WwvNI/AAAAAAAACTI/lfrCw_24PjA/s72-c/informers.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-8859017023863709966</id><published>2010-02-01T12:39:00.003Z</published><updated>2010-02-01T12:46:21.109Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='TGDA'/><title type='text'>[TGDA]: Chân dung những triển vọng Oscar 2010</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;font-size:85%;"  &gt;(TGĐA Online) - Tạp chí Life vừa cho ra mắt một ấn phẩm đặc biệt bao gồm chân dung của 10 Diễn viên tiềm năng có thể giành được Tượng vàng Oscar vào tháng 3 sắp tới. Trong số này, có những cái tên đã quen thuộc với khán giả và có những cái tên vẫn còn xa lạ. Nhưng sau mùa giải Oscar lần thứ 83, họ có thể tạo được dấu ấn mới cho sự nghiệp riêng.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="text_details" id="ctl00_cphMain_Detail1_lbl_DetailContent"  style="font-size:85%;"&gt;&lt;style&gt; st1\:*{behavior:url(#ieooui) } &lt;/style&gt;  &lt;style&gt; &lt;!--  /* Style Definitions */  p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal  {mso-style-parent:"";  margin:0pt;  margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:12.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1  {size:595.35pt 842.0pt;  margin:56.7pt 56.7pt 56.7pt 56.7pt;  mso-header-margin:36.0pt;  mso-footer-margin:36.0pt;  mso-paper-source:0;} div.Section1  {page:Section1;} --&gt; &lt;/style&gt; &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/02/01/VeraFarmiga.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;1. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;" &gt;Vera  Farmiga&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;, phim &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-family:arial;" &gt;Up in  the Air&lt;/span&gt;  &lt;p  class="MsoNormal" style="font-family:arial;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Được dự đoán sẽ nhận một đề cử Oscar &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;Vai nữ phụ xuất sắc nhất&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; trong mùa giải năm  nay, Farmiga vốn đã là “con cưng” của các nhà phê bình phim tại Mĩ, bởi cô đã có  những vai diễn hay trong &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-family:arial;" &gt;Down to the Bone&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; (2004),  &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-family:arial;" &gt;The Departed&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; (2006),  &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-family:arial;" &gt;Joshua &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;(2007)…  Farmiga còn phải cạnh tranh với đàn em đồng bạn diễn của cô là Anna Kendrick  trong cùng bộ phim hài &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-family:arial;" &gt;Up in  the Air&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;. Dù rất khó nhận được tượng vàng vì chia phiếu bầu, Farmiga từ  đây sẽ được nhìn nhận như một diễn viên thực lực có tài năng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;&lt;/span&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/02/01/EmilyBlunt.jpg" width="450" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;p  class="MsoNormal" style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p  class="MsoNormal" style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;2. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:85%;" &gt;Emily Blunt&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;, phim  &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt;The Young Victoria&lt;/span&gt;  &lt;/p&gt;  &lt;p  class="MsoNormal" style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Blunt gây bất ngờ với đề cử Quả cầu vàng cho vai diễn Nữ  hoàng &lt;st1:state st="on"&gt;Victoria&lt;/st1:state&gt; thời trẻ trong phim cùng tên ra  mắt tại &lt;st1:city st="on"&gt;&lt;st1:place st="on"&gt;Toronto&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt;  hồi tháng 9. Mặc cho bộ phim này bị chê bai thậm tệ, Blunt vẫn có quyền hi vọng  đề cử Oscar thứ hai cho sự nghiệp diễn xuất khiêm tốn của mình sau &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt;The Devils Wears Prada&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;  (2006). Sở hữu một khuôn mặt khả ái, thanh tao và ngọt ngào, Blunt xuất thân từ  Anh quốc nơi sản sinh ra nhiều tài năng diễn xuất như Kate Winslet, Audrey  Hepburn… Nhiều người bảo cô có 90% cơ hội nhận đề cử BAFTA và chỉ khoảng 50% đề  cử Oscar. Mọi chuyện còn phụ thuộc vào tháng Hai sắp tới.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span class="text_details" id="ctl00_cphMain_Detail1_lbl_DetailContent"  style="font-size:85%;"&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt;&lt;/span&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/02/01/JeremyRenner.jpg" width="450" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p  class="MsoNormal" style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;3. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:85%;" &gt;Jeremy Renner&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;, phim  &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt;The Hurt Locker&lt;/span&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p  class="MsoNormal" style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Kathryn Bigelow là nữ đạo diễn có công giới thiệu tài năng  William Dafoe đến với Điện ảnh Mĩ, nay chị lại mang đến một gương mặt lạ và ấn  tượng chẳng kém là Jeremy Renner trong phim chiến tranh &lt;st1:place st="on"&gt;&lt;st1:country-region st="on"&gt;Iraq&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;  của mình. Danh sách đề cử &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:85%;" &gt;Nam diễn viên chính  xuất sắc nhất&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; năm nay khá gay cấn với rất nhiều tên tuổi lớn như Jeff  Bridges, George Clooney, Morgan Freeman, Collin Firth, Daniel Day-Lewis… Liệu  với thành công lớn của bộ phim, người ta sẽ dành cho Renner một đề cử Oscar đầu  tiên trong sự nghiệp khá lận đận của anh ?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p  class="MsoNormal" style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p  class="MsoNormal" style="font-family:arial;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/02/01/AnnaKendrick.jpg" width="450" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p  class="MsoNormal" style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;4. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:85%;" &gt;Anna Kendrick&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;, phim  &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt;Up in the Air&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  class="MsoNormal" style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;“Chậm mà chắc” là những lời mà các nhà phê bình dành tặng cho  Kendrick, khi cô khởi nghiệp từ phim teen cho đến những tác phẩm hài nghiêm túc  mà điển hình là &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt;Up in the  Air&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;. Cứ cái đà này, Kendrick sẽ sớm trở thành một Sandra Bullock thứ hai  với hầu hết các phim tham gia đều ăn khách. Nhận được sử hưởng ứng của NBR, LHP  Hollywood, &lt;st1:place st="on"&gt;&lt;st1:city st="on"&gt;Los  Angeles&lt;/st1:city&gt;&lt;/st1:place&gt;… Kendrick có rất nhiều khả năng đề cử chung với  đàn chị Vera Farmiga.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p face="arial" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p face="arial" class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/02/01/GaboureySidibe.jpg" width="450" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;p face="arial" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;5. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:85%;" &gt;Gabourey Sidibe&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;,  phim &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt;Precious&lt;/span&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;26 tuổi với vai diễn đầu tay trên màn ảnh, thành công của  Sidibe rất đáng khuyến khích khi cô thủ vai một nữ sinh 16 tuổi gặp rắc rối ở  trường học vì cha mẹ mình. Sidibe gần như nắm chắc một đề cử Oscar năm nay và  nếu có một bất ngờ đặc biệt nào đó xảy ra trong đêm trao giải, thì Sidibe là  người chiến thắng, tiếp tục mang vinh quang về cho diễn viên da màu ở Hollywood.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/02/01/ChristophWaltz.jpg" width="450" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;6. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:85%;" &gt;Christoph Waltz&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;,  phim&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt; Inglourious  Basterds&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Xuất thân tử Áo, Waltz được cho là phát hiện lớn của năm 2009  và là linh hồn của tác phẩm hành động bạo lực &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt;Inglourious Basterds&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; của  Quentin Taratino. Waltz giành hầu hết các giải thưởng diễn xuất cho &lt;st1:place st="on"&gt;&lt;st1:country-region st="on"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Nam&lt;/span&gt;&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:85%;" &gt; diễn viên phụ xuất sắc nhất&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;, trong đó có cả  &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:85%;" &gt;Cành cọ vàng&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;. Thủ vai một tên Đức quốc  xã độc đoán chuyên giết chết nạn nhân của mình bằng cách thông minh nhất, Waltz  được đánh giá là diễn viên có vai phản diện hay nhất 2009. Tuy nhiên, để giành  lấy tượng vàng, Waltz phải vượt qua diễn viên trẻ thực tài khác là Woody  Harrelson của &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt;The  Messenger&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/02/01/CareyMulligan.jpg" width="450" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;7. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:85%;" &gt;Carey Mulligan&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;,  phim &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt;An Education&lt;/span&gt;  &lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Khuôn mặt thanh tú và nụ cười hàm tiếu, Mulligan là ngôi sao  bắt đầu tỏa sáng dần từ những vai phụ rất nhỏ trước khi có một năm 2009 thành  công mỹ mãn. Đối thủ của Mulligan là đàn chị lão làng Meryl Streep và ngôi sao  kiếm tiền nhiều nhất 2009 Sandra Bullock. Được sự ủng hộ nhiệt tình của các nhà  phê bình và khán giả, nếu Mulligan đoạt giải Oscar thì cũng chẳng có gì bất ngờ,  bởi chuyện cô được đề cử đã rõ như ban ngày.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/02/01/AbbieCornish.jpg" width="450" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;8. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:85%;" &gt;Abbie Cornish&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;, phim  &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt;Bright Star&lt;/span&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Đến Hollywood khi đã là sao lớn trên màn bạc Úc châu, sự  nghiệp của Cornish ở Hollywood cứ tiến triển chậm chạp, không hề vội vã với các  chiêu thức lăng-xê rẻ tiền. Cornish đi từ các vai phụ cho đến thảm đỏ &lt;st1:place st="on"&gt;&lt;st1:city st="on"&gt;Cannes&lt;/st1:city&gt;&lt;/st1:place&gt; với phim &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt;Bright Star&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;, cô đóng vai  người yêu của nhà thơ trẻ bạc mệnh John Keats. Nhiều người hâm mộ tỏ ra phẫn nộ  khi lần lượt Quả cầu vàng, SAG… đều không đề cử Abbie Cornish. Có thể nói,  Cornish là hi vọng thực sự cho mùa giải Oscar năm nay, nếu như cô được đề cử  xứng đáng với tài năng mà mình hiện có.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/02/01/HelenMirren.jpg" width="450" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;9. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:85%;" &gt;Helen Mirren&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;, phim  &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt;The Last Station&lt;/span&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Ở tuổi 64, ít ai tin Mirren có thể thuyết phục khán giả trong  vai một bà lão Sonya Behrs sắp hết đời những vẫn đủ sức quyến rũ một chàng trai  trẻ! Đó là vai diễn độc đáo của chị trong &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt;The Last Station&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;. Bộ phim  tâm lí, rùng rợn này có qui mô nhỏ và không được quảng bá rầm rộ, trong khi hầu  hết những diễn viên trong phim đều diễn xuất tuyệt vời. Helen Mirren đã có một  Oscar năm 2007 cho &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt;The  Queen&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; (2006). Liệu chị có mang về tượng vàng lần thứ hai?&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt; &lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/02/01/SamRockwell.jpg" width="450" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;10. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:85%;" &gt;Sam Rockwell&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;, phim  &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt;Moon&lt;/span&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p style="font-family: arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Đa tài trong lĩnh vực Điện ảnh độc lập như đạo diễn, sản  xuất, biên kịch… năm 2009 Sam Rockwell còn được biết đến như một trong những Nam  diễn viên chính xuất sắc nhất khi thủ vai trong phim khoa học viễn tưởng &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt;Moon&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;. Cũng như Abbie  Cornish, mặc dù diễn xuất đầy ấn tượng, Rockwell dường như thiếu may mắn với các  giải thưởng. Anh dù sao vẫn đang là niềm hi vọng của giải Oscar không chỉ năm  nay mà là những mùa giải sau. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:85%;" &gt;Đức  Trần&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;(&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:85%;" &gt;LIFE Magazine&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span class="text_details" id="ctl00_cphMain_Detail1_lbl_DetailContent"&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-8859017023863709966?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/8859017023863709966/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=8859017023863709966' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/8859017023863709966'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/8859017023863709966'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/tgda-chan-dung-nhung-trien-vong-oscar.html' title='[TGDA]: Chân dung những triển vọng Oscar 2010'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-8005913499164442373</id><published>2010-02-01T00:22:00.000Z</published><updated>2010-02-01T00:23:47.128Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='TGDA'/><title type='text'>[TGDA]: Điểm qua 30 bộ phim đáng chờ đợi của Hollywood</title><content type='html'>&lt;div class="text_trich1"&gt;             &lt;span style="font-family: arial;"&gt;(TGĐA) - Một trong những sự kiện đáng chú ý của Điện ảnh  Hollywood dịp đầu năm là Tổng kết các phim nổi trội của năm cũ và một  danh sách dài các phim mới đáng xem nhất. Với những gì ta thấy ở năm  2009 qua những xuất phẩm giải trí hàng đầu (District 9, Star Trek,  Avatar…) hay những bộ phim tình cảm tâm lí ăn khách (The Proposal, New  Moon…) thì Điện ảnh Hollywood vẫn rất lớn mạnh. Năm 2010 của Hollywood  cũng sẽ hứa hẹn một mùa phim với những tác phẩm Điện ảnh qui mô mà bạn  không nên bỏ qua.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;                      &lt;span class="text_details"&gt;                 &lt;span id="ctl00_cphMain_Detail1_lbl_DetailContent" class="text_details"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;Top 15 Phim bom  tấn 2010 &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;1. Machete&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/Machete.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Đạo diễn lừng danh Robert Rodriguez sau  thành công lớn của &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;Sin  City&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; (2005) và&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt; Grindhouse &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;(2007) sẽ trình làng siêu phẩm hành động mới  nhất của mình vào ngày 16 tháng 4 tới. Chuyện phim xoay quanh nhân vật  Machete lang thang ở Texas sau trận ẩu đả, nhận được 150 ngàn đô với  lệnh giết một một tay chơi hạng sang. Kế hoạch thất bại và Machete phải  tìm cách tẩu thoát trước khi bị thanh toán bởi băng nhóm của kẻ lạ mặt.  Trên đường trốn, Machete cậy nhờ sự giúp đỡ của Sartana – một mỹ nữ đấu  súng, Benz – bạn thân cùng April – cô gái giỏi võ. Phim có sự tham gia  của Jessica Alba, Lindsay Lohan, Robert De Niro, Rose McGowan và  Michelle Rodriguez. Hãng Screen Gems phát hành ngày 16 tháng 4.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;2. Robin Hood&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/RobinHood.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Đạo diễn Ripley Scott và “con cưng” của  ông: Russell Crowe sẽ cùng trở lại trong xuất phẩm lịch sử hoàng tráng &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;Robin Hood&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; dựa  trên huyền thoại của nhân vật cùng tên. Anh quốc cuối thế kỉ 12, Earl of  Huntington trở lại ngôi làng miền Anh nước Anh sau chiến thắng Third  Crusade, để giải thoát ách thống trị của Sheriff of Nottingham tại nơi  đây. Phim có sự tham gia của Cate Blanchett trong vai Lady Marion. Với  kinh phí 130 triệu đô, bộ phim sẽ do Universal Pictures phát hành ngày  14 tháng 5. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;3. Inception &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/Inception.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Sự trở lại của đạo diễn Christopher Nolan sau  thành công vang dội của phim The Dark Knight hai năm trước chắc chắn sẽ  mang lại những bất ngờ. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;Inception&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; thuộc thể loại hành động – viễn tưởng pha chút  rùng rợn, nội dung phim còn được giấu kín. Tập hợp dàn diễn viên hùng  hậu: Leonardo DiCaprio, Ken Watanabe, Joseph Gordon-Levitt, Marion  Cotillard, Ellen Page, Cillian Murphy, Michael Caine…bộ phim sẽ chiếu  tại các rạp IMAX vào ngày 16 tháng 7 năm nay. Kinh phí lên tới 200 triệu  đô, hãng Warner Bros. Pictures giành được quyền phát hành phim. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;4. Wall Street 2: Money Never Sleeps&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/WallStreet2MoneyNever.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Đạo diễn nổi tiếng Oliver Stone sẽ làm tiếp  phần hai của phim li kì rùng rợn &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;Wall Street &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;từng giành giải Oscar năm 1987  của ông. Tài tử lão làng Michael Douglas vẫn sẽ thủ vai Gordon Gekko –  lúc này được thả tự do sau 23 năm trong tù, tìm gặp cô con gái Winnie để  hàn gắn quan hệ nhưng cuộc đời trớ trêu đẩy Winnie vào vòng tay của  Jacob – một thanh niên trẻ tiếp bước những bi kịch mà Gekko từng gặp  phải ngày xưa. Ông phải làm gì để Winnie không phải chịu đau khổ như mẹ  cô? Ngôi sao mới nổi Carey Mulligan sẽ đóng vai Winnie bên cạnh diễn  viên điển trai của loạt phim &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;Transformers &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;- Shia LaBeouf. Các ngôi sao còn lại có  Josh Brolin, Frank Langella, Susan Sarandon… Hãng 20th Century Fox  sẽ  phát hành phim vào ngày 23 tháng 4. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;5. Shutter Island&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/ShutterIsland.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Vì nhiều lí do khách quan mà siêu phẩm hành  động – giật gân của đạo diễn tài ba Martin Scorsese phải dời lịch chiếu  sang tận ngày 19 tháng 2 năm nay. Trước mắt,&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt; Shutter Island &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;sẽ tham gia tranh giải  tại LHP Berlin vào tháng 2. Cốt truyện được dựa trên cuốn tiểu thuyết  cùng tên năm 2003 của Dennis Lehane, xoay quanh một hòn đảo ngập trong  tội ác cuối những năm 50, buộc viên cảnh sát Teddy Daniels phải tìm đến  chốn nguy hiểm để giải cứu những nạn nhân vô tội. Phim do Paramount sản  xuất, phát hành, qui tụ hàng loạt ngôi sao đình đám: Mark Ruffalo, Ben  Kingsley, Michelle Williams, Emily Mortimer, Jackie Earle Haley,  Patricia Clarkson…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;6. Toy Story 3  &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/ToyStory3.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Mười năm sau thành công lớn của bộ phim  hoạt hình ăn khách nhất nhì Hollywood năm 1995, 1999, phần ba của loạt  phim về hai người bạn Woody, Buz và những người bạn đồ chơi của họ, sẽ  được dàn dựng qua tài của đạo diễn Lee Unkrich và hai diễn viên quen  thuộc Tom Hanks, Tim Allen. Hãng Pixar sẽ phát hành phim vào ngày 18  tháng 6. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;7. The Green Hornet&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/TheGreenHornet.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Đạo diễn Michel Gondry, người từng  thành công qua các phim tâm lý như &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: arial;"&gt;Eternal  Sunshine of the Spotless Mind&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; (2004), &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;The Science of Sleep&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; (2006)… là người  thay thế Châu Tinh Trì để dàn dựng bộ siêu anh hùng của mình qua tài  diễn xuất của diễn viên hài Seth Rogen – đồng viết kịch bản phim. Britt  Reid, nhà xuất bản của tạp chí Daily Sentinel bí mật điều tra một tội ác  liên quan đến hoạt đồng ngầm. Ngôi sao tham gia còn có Cameron Diaz,  Christoph Waltz và ca sĩ Châu Kiệt Luân trong vai anh trợ lí quèn của  Britt Reid. Dự kiến phim sẽ ra mắt 22 tháng 12, hãng Conlumbia Pictures  sản xuất. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;8. Prince of Persia:  The Sands of Time&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/PrinceofPersia.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Bộ phim phiêu lưu mạo hiểm được chờ đợi từ  giữa năm 2009 của ngôi sao Jake Gyllenhaal trong vai Dastan – vị hoàng  tử oai hùng của đế chế Persia thế kỉ thứ 6, trưởng thành từ một cậu bé  lang thang đường phố, trị vì vùng đất linh thiêng này bằng lòng quả cảm  và trái tim mạnh mẽ của mình. Phim có kinh phí khổng lồ 200 triệu đô, do  Mike Newell đạo diễn, Walt Disney phát hành ngày 26 tháng 5. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;9. Alice in Wonderland&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/AliceinWonderland.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Một xuất phẩm 3-D của Tim Burton do Walt  Disney sản xuất với sự tham gia của các ngôi sao Johnny Depp, Anne  Hathaway, Helena Bonham Carter trong câu chuyện tiếp nối nguyên bản của  Lewis Carroll về cô bé Alice Kingsley lúc trưởng thành (19 tuổi) vô tình  quay trở lại vùng đất thần tiên và phải đối đầu với thế lực độc ác của  Nữ hoàng sắc đỏ thâm hiểm. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;Alice in Wonderland&lt;/span&gt; dự đoán sẽ làm hài lòng cả khán giả  nhí và người lớn vào ngày công chiếu 5 tháng 3 sắp tới. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;10. Iron Man 2&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/IronMan2.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Sau thành công của phần một, siêu phẩm hành  động ba phần &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;Iron  Man &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;tiếp tục tập mới cũng với Robert Downey, Jr. trong vai người  hùng Tony Stark và cuộc chiến thiện ác. Hai người đẹp tóc vàng Gwyneth  Paltrow và Scarlett Johansson chắc chắn sẽ làm khuấy động không khí của  loạt phim mới này. Mickey Rourke, Sam Rockwell và Samuel L. Jackson cũng  góp mặt trong các vai quan trọng. Đạo diễn Jon Favreau dàn dựng,  Paramount Pictures phát hành ngày 30 tháng 4 tại Anh và 7 tháng 5 tại  Mĩ.  &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;11. The Wolfman&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/TheWolfman.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Phim kinh dị kinh điển &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;The Wolfman&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; năm  1941 sẽ được Joe Johnston dựng lại qua tài năng của các diễn viên đương  thời: Benicio del Toro, Anthony Hopkins, Emily Blunt và Hugo Weaving.  Năm 1880, Lawrence Talbot cùng cha đi tìm người anh trai mất tích nhưng  vô vọng. Bạn gái của anh trai anh là Gwen Conliffe quay trở lại và van  xin anh đi tìm chân tướng sự thật của vụ mất tích, đưa Lawrence đến với  một bi kịch mà chính anh không ngờ tới. Hãng Universal Pictures dời lịch  chiếu từ 9 tháng 11 năm 2009 đến 12 tháng 2 năm nay. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;12. Green Zone&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/GreenZone.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Mang thể loại chiến tranh, hành động và  rùng rợn, bộ phim dựa theo cuốn sách&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: arial;"&gt;  Imperial Life in the Emerald City&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; xuất bản năm 2006 bởi một nhà  báo hoạt động tại Baghdad trong cuộc chiến sinh tồn của những binh lính  Mĩ. Matt Damon đóng vai Roy Miller – nhân viên quân sự thi hành việc tìm  kiếm những quả mìn và thông báo cho CIA. Phim do Paul Greengrass dàn  dựng, Universal Studios phát hành ngày 12 tháng 3. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;13. Salt &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/Salt.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Ngôi sao Angelina Jolie trở lại với phim  hành động sau &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;Wanted&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;  (Truy sát) để nhập vai Evelyn Salt, nhân viên CIA, nấp dưới bóng một  điệp viên Nga, phải sử dụng tất cả những ngón nghề trng bao năm làm việc  để vừa bảo vệ chồng, vừa giữ gìn danh dự và bình yên của đất nước. Phim  dự kiến ra mắt ngày 23 tháng 7, do đạo diễn gạo cội Phillip Noyce dàn  dựng. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;14. The Expendables&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/TheExpendables.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Sylvester Stallone giữ cương vị đạo diễn  khi trình làng bộ phim mới nhất gồm rất nhiều ngôi sao hành động vào  ngày 20 tháng 8 năm nay. Lấy cảm hứng từ những siêu phẩm hành động thập  niên 80-90,&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt; The  Expendables&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; là cuộc đối đầu không khoan nhượng giữa những trào  lưu bạo động trong chính phủ của những doanh trại tập trung đào tạo  những binh lính có máu liều. Sylvester Stallone sẽ góp mặt trong vai thủ  lĩnh nhóm Expendable, bên cạnh những diễn viên cơ bắp một thời như:  Mickey Rourke, Bruce Willis, Arnold Schwarzenegger và hai ngôi sao thế  hệ kế tiếp là Jason Statham và Lý Liên Kiệt. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;The Expendables&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; do Lionsgate phát hành  hứa hẹn sẽ bùng nổ các rạp vào cuối mùa Hè 2010. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;15. Clash of the Titans&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/ClashoftheTitans2.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;Clash of the Titans&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; là phiên bản làm lại từ bộ phim  thần thoại Hy Lạp cùng tên năm 1981. Chuyện xoay quanh người anh hùng  Perseus, một người bị thần Hades cai quản địa ngục và là một trong những  người anh em của thần Zeus, hãm hại cả gia đình. Từ đó, Perseus đã tình  nguyện dẫn dẫn đầu một đoàn quân tới đánh bại thần Hades trước khi hắn  cướp được quyền lực từ thần Zeus và biến trái đất thành địa ngục. Đạo  diễn phim là Louis Leterrier từng làm &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;The Transpoter 2&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;, với sự tham gia của Sam  Worthington và Liam Neeson. Phim phát hành ngày 26 tháng 3 do Warner  Bros.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;Top 15 Phim tâm lý - tình  cảm 2010&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;1. Velentine's  Day&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/valentinesday.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Khởi chiếu trước Lễ Tình nhân hai ngày, &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;Velentine's Day &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;thật  sự là món quà hấp dẫn với những ai đang yêu. Bộ phim tình cảm hài hoành  tráng qui tụ hàng chục ngôi sao lớn nhỏ của Hollywood: Jessica Alba,  Jessica Biel, Ashton Kutcher, Julia Roberts, Anne Hathaway…và cả ca sĩ  nhạc đồng quê mới nổi Taylor Swift cùng nhiều tên tuổi khác, hứa hẹn một  kì Lễ ý nghĩa dành cho các đôi uyên ương. Đạo diễn phim là Garry  Marshall, hãng Warner Bros. phát hành ngày 12 tháng 2.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;2. Hereafter&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/Hereafter.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Bộ phim mang hơi hướng rùng rợn của đạo  diễn gạo cội Clint Eastwood có hai diễn viên trẻ tham gia là Cécile de  France, Bryce Dallas Howard bên cạnh Matt Damon trong câu chuyện tâm  linh bí ẩn mang phong cách kinh dị “Giác quan thứ sáu” khi mô tả nhân  vật chính – người có thể trò chuyện trực tiếp với cái chết... Phim do  Warner Bros. sản xuất cuối năm nay. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;3. Rabbit Hole&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/RabbitHole.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Bộ phim tâm lý tình cảm được trông đợi của  ngôi sao Nicole Kidman, hợp tác với đạo diễn John Cameron Mitchell và  các diễn viên như Aaron Eckhart, Dianne Wiest…Kịch bản phim dựng lại từ  vở kịch đạt giải Tony năm 2007, xoay quanh cuộc sống bấn loạn của Becca  và Howie sau cái chết cậu con trai bốn tuổi của họ. Becca phải cậy nhờ  những người thân như mẹ và em gái họ, trong khi kẻ vô tình giết chết con  trai họ cũng tự vấn lương tâm bằng cách chịu đựng nỗi mất mát ấy. John  Cameron Mitchell chuyên làm các phim đồng tính gây shock như &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;Shortbus&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;, &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;Hedwig and the Angry Inch  &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;bỗng trở về đề tài tâm lý gây chú ý cho rất nhiều người. Chưa có  thông tin chính thức về ngày công chiếu.  &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;4. Eat, Pray, Love&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/EatPrayLove.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Bộ phim dựa theo hồi kí cùng tên của nhà  văn Elizabeth Gilbert sẽ do ngôi sao Julia Roberts thủ vai chính Gilbert  trong nỗ lực sinh con nhưng thất bại, rơi vào tuyệt vọng để rồi cô tự  mình làm một chuyến hành trình nho nhỏ, ở đó cô gặp và yêu một người đàn  ông. Phim được ghi hình ở nhiều nơi như New York, Naples (Ý), Pataudi  (Ấn), và&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Bali (In-đô). Brad Pitt đồng sản  xuất bộ phim, với sự tham gia của những tên tuổi tài năng: Javier  Bardem, James Franco, Viola Davis, Richard Jenkins…Nhiều khả năng Eat,  Pray, Love sẽ tranh giải Oscar 2011 nếu như có kế hoạch khởi chiếu cuối  năm nay. Đạo diễn Ryan Murphy dàn dựng, Columbia Pictures phát hành. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;5. Blue Valentine&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/BlueValentine.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Mang màu sắc lãng mạn nồng nàn của Lễ tình  nhân, bộ phim là câu chuyện về một đôi vợ chồng tìm cách giữ cho tình  yêu của họ luôn bền bĩ và hạnh phúc sau những bất trắc của cuộc sống,  một bài học nhẹ nhàng dành cho những ai sắp bước vào cuộc sống gia đình  đầy thử thách. Diễn viên tóc vàng Michelle Williams nữ tính hơn bao giờ  hết bên cạnh Ryan Gosling. Derek Cianfrance sẽ giới thiệu phim tại LHP  Berlin 60 và tìm ngày trình chiếu vào mùa Thu năm nay. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;6. Never Let Me Go&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/NeverLetMego.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Kịch bản dựa theo tiểu thuyết cùng tên của  Kazuo Ishiguro mang màu sắc rùng rợn, khoa học viễn tưởng, bộ phim xoay  quanh cuộc đời của Ruth – cô gái trẻ và hai người bạn thân Kathy và  Tommy sinh hoạt ở một vùng quê bên ngoài nước Anh, trong một ngôi trường  bí mật và không được tiếp xúc với thế giới bên ngoài trong nhiều năm.  Họ là những con người vô tính được cấy ghép để duy trì sinh sản. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;Never Let Me Go &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;là  phim thuần Anh, với sự tham gia của các diễn viên nữ người Anh: Keira  Knightley, Carey Mulligan, Sally Hawkins, Charlotte Rampling…Đạo diễn  người Anh Mark Romanek dàn dựng, Fox Searchlight Pictures phát hành  nhưng chưa có ngày công chiếu chính thức. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;7. The Twilight Saga: Eclipse&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/Eclipse.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Tiếp nối thành công từ series phim ma cà  rồng đang cực kì hút khán giả teen, hãng Summit Entertainment dành quyền  phát hành phần ba của &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;Twilight &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;của tựa Eclipse vẫn do Kristen Stewart, Taylor  Lautner và Robert Pattinson thủ vai chính. Bộ phim có sự tham gia của  những diễn viên trẻ đầy tài năng như Catalina Sandino Moreno, Bryce  Dallas Howard, Cameron Bright, Dakota Fanning …càng khiến cho mức độ ảnh  hưởng của hiệu ứng Twilight mạnh dần lên từng ngày. Nội dung của &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;Eclipse &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;vẫn nhai  lại điệp khúc: sự sống và cái chết của Bella đồng thời để cô lựa chọn  giữa tình yêu cho Edward hoặc là tình bạn của Jacob.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt; Eclipse &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;do Summit  Entertainment sản xuất, phát hành ngày 30 tháng 6. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;8. The Tree of Life&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/TheTreeofLife.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Sau nhiều trục trặc ở khâu phát hành, phim  tâm linh mới nhất của Terrence Malick vẫn chưa có ngày ra rạp chính  thức, mặc cho sự chờ đợi háo hức của người hâm mộ đối với “cặp đôi” Sean  Penn và Brad Pitt. Mọi thông tin như hình ảnh, nội dung và trailer của &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;The Tree of Life&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;  được tiết lộ khá dè chừng. Khán giả chẳng biết đề tài của phim là gì  nhưng thành công của The New World năm năm trước đủ để họ tin cậy vào  Terrence Malick. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;The  Tree of Life &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;đang chờ một tín hiệu khả khi phim tham gia tranh  giải Cành cọ vàng ở Cannes 2010 sắp tới ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;9. Shanghai &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/Shanghai.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Sau nhiều lần thay đổi nhân sự và kế hoạch,  bộ phim li kì rùng rợn&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt; Shanghai &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;của Mikael Håfström cũng đã được xếp lịch ra  mắt vào tháng 4. Trong phim này, John Cusack đóng vai một người Mĩ sang  Thượng Hải điều tra cái chết của bạn mình. Anh khám phá bí mật về chính  phủ Mĩ, bên cạnh đó lại yêu một quí cô bí ẩn và nguy hiểm (do Củng Lợi  thủ vai). Các ngôi sao còn lại của phim gồm Châu Nhuận Phát, Ken  Watanabe, Rinko Kikuchi…và hai người đẹp Việt Nam: Lý Nhã Kỳ, Vũ Thu  Phương. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;10. London Boulevard &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/LondonBoulevard.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Là bộ phim đầu tay của nhà biên kịch  William Monahan, tập hợp dàn diễn viên tài năng như Keira Knightley,  Colin Farrell, Ray Winstone… Chuyện phim xoay quanh một nữ diễn viên trẻ  đang lên, mắc vào lưới tình của một tên tội phạm khét tiếng vừa được  trả tự do. Cả hai cùng trốn chạy khỏi sự truy đuổi nhưng cô gái không  đành lòng dứt bỏ sự nghiệp đang lên như diều gặp gió của mình. Phim đang  quay và chưa có ngày ra rạp chính thức. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;11. You Will Meet a Tall Dark Stranger&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/YouWillMeetaTallDarkS.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Nếu bạn là fan trung thành của đạo diễn Mỹ  tên tuổi Woody Allen, phim hài mang đề tài gia đình của ông &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;You Will Meet a Tall Dark  Stranger &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;chắc chắn sẽ khiến bạn chú ý. Allen mời khá nhiều ngôi  sao lớn của Hollywood vào phim này như: Antonio Banderas, Josh Brolin,  Naomi Watts, Anthony Hopkins và cả ngôi sao của “Triệu phú ổ chuột”  Freida Pinto. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;12. Fair Game &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/FairGame.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Dựa trên câu chuyện có thật của Valerie  Plame – nhân viên CIA của Nhà trắng, bộ phim là chuỗi những sự kiện  chính trị rùng rợn nổ ra đe dọa cuộc sống của cả gia đình Plame, đặc  biệt là Joseph C. Wilson – chồng cô, người đã tiết lộ một bí mật khủng  khiếp của Tổng thống Bush trong cuộc chiến Iraq vừa qua. Tính mạng của  Joseph và con trai họ rơi vào nguy hiểm và chính Plame phải là người nỗ  lực tìm ra sự an toàn. Hai diễn viên Naomi Watts và Sean Penn từng diễn  chung trong&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt; 21  Grams&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; (2003). Doug Liman đạo diễn và hiện vẫn chưa có nhà sản  xuất chính thức cho phim. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;13.  Knight &amp;amp; Day&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/Knightandday.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Bộ phim hài pha chút máu trinh thám, kết  hợp Tom Cruise và Cameron Diaz sau gần 10 năm họ từng đóng chung trong  Vanilla Sky. Roy Miller là một điệp vụ bí mật mắc vào lưới tình của June  Havens và phải đưa cô vào phi vụ mới của mình, khiến mọi chuyện dở khóc  dở cười. James Mangold – người từng thực hiện thành công&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt; Girl, Interrupted &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;(1999)  và &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;Walk the Line &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;(2005)  sẽ đạo diễn bộ phim, 20th Century Fox sản xuất ngày 2 tháng 7. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;14. Sex and the City 2 &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/sexandthecity2.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Ngôi sao duyên dáng Sarah Jessica Parker và  những người bạn của cô sẽ trở lại trong tập mới của phiên bản điện ảnh  đình đám mùa Hè năm ngoái. Vẫn là những chuyện tình yêu, tình dục và cái  nhìn của những phụ nữ trung niên thành đạt,&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt; Sex and the City 2 &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;hứa hẹn hoành  tráng và hấp dẫn hơn với khách mời là Miley Cyrus và Penelope Crúz. Phim  do Michael Patrick King dàn dựng, phát hành ngày 28 tháng 5, New Line  Cinema sản xuất. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: arial;"&gt;15. The Ghost  Writer&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div&gt;&lt;img style="border: 5px solid rgb(86, 108, 112); margin: 5px;" src="http://tgda.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/29/TheGhostWriter.jpg" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Tại LHP Berlin năm nay, tác phẩm mới nhất &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: arial;"&gt;The Ghost Writer &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;(Người  chấp bút) của đạo diễn gạo cội đầy tai tiếng Roman Polanski sẽ tham gia  tranh giải Gấu Vàng. The Ghost Rider sẽ hứa hẹn là một trong những phim  tâm lý hình sự đáng xem nhất 2010 với tài diễn xuất của các ngôi sao  như Ewan McGregor, Pierce Brosnan, Tom Wilkinson… Chuyện phim kể về  người chấp bút chịu viết hồi ký cho cựu thủ tướng Anh Adam Lang. Rắc rối  diễn ra khi kế hoạch viết bắt đầu, người trợ lý lâu năm của Adam Lang  bị giết một cách bí ẩn, khởi đầu cho một bi kịch khác. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Đức  Trần &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-8005913499164442373?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/8005913499164442373/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=8005913499164442373' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/8005913499164442373'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/8005913499164442373'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/02/tgda-iem-qua-30-bo-phim-ang-cho-oi-cua.html' title='[TGDA]: Điểm qua 30 bộ phim đáng chờ đợi của Hollywood'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-1297049471602269614</id><published>2010-01-31T00:52:00.007Z</published><updated>2010-01-31T01:02:08.125Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><title type='text'>[Review]: My Friend and His Wife (Shin Dong-il, 2006)</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: arial; font-style: italic;"&gt;Đây có thể xem là khám phá mới, tuy nhỏ thôi, của nền Điện ảnh chuyên nghiệp Hàn quốc, nơi có những nhân tố mới mẻ chỉ xuất hiện vài năm trở lại đây. Với bi kịch tột cùng, Shin Dong-il chứng tỏ anh thích gây cho khán giả những bất mãn và tạo cho diễn viên những đất diễn nội tâm. Mọi thứ tuy vẫn còn vụng về và rời rạc nhưng xem ra, có thể hi vọng vào những gì Shin thể hiện ở bộ phim này. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Ra mắt tại Hàn quốc năm 2006, dĩ nhiên thể loại và dàn diễn viên không mấy tiếng tăm không đủ lôi kéo người xem đến rạp. Ý thức được điều đó và cũng muốn giới thiệu tác phẩm đến các LHP Quốc tế - đất sống cho phim nghệ thuật, thử nghiệm, Shin Dong-il đã mang phim đi nhiều nơi như và được đánh giá tốt. Có không nhiều những bộ phim ghi hình đặc biệt như My Friend and His Wife, không phải ở khía cạnh máy cầm tay rung liên tục mà là vì trong phim, tác giả cho người xem thấy những cận cảnh, những khung hình mà ta chưa hề nghĩ nó sẽ được đưa lên phim, ít nhất là với phim Châu á hiện nay. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Khởi đầu câu chuyện là kì nghỉ của cặp vợ chồng trẻ, hạnh phúc Jae-mon và Ji-sook, họ đang gọi điện nói lời cảm ơn chân thành đến người bạn mà họ rất mực yêu quý - Ye-joon. Thậm chí, ta có thể hiểu ngay mối quan hệ tình cảm giữa họ thân thiết khi Jae-mon nói đùa rằng Ye-joon có thể đến chỗ của hai vợ chồng anh và cả ba sẽ ngủ chung một giường ! &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Chỉ với cách nói và biểu lộ trên khuôn mặt hai vợ chồng, ta có thể đoán biết trước những sự kiện không-bình-thường diễn ra sau đó, giữa họ. Bắt đầu từ những buổi học Anh văn, Ye-joon đang làm việc cho công ty chứng khoán, giàu có, lịch lãm và rành ngoại ngữ, nhưng chưa hề có người phụ nữ nào trong đời. Anh đến nhà bạn để ôn luyện cho hai vợ chồng trước khi họ thực hiện kế hoạch đi Mĩ tìm thời vận. Những tưởng mọi chuyện sẽ tốt đẹp thì một buổi sáng khi Jae-mon, một đầu bếp bình thường đang đứng ngắm nhìn qua ổ cửa sổ hình ảnh chiếc máy bay lao vun vút trên bầu trời. Khát khao của hai vợ chồng anh bỗng chốc sụp đổ khi Jae-mon hay tin anh đã bị lừa, mất cả căn nhà hiện tại và tất nhiên, chuyến đi Mĩ chỉ còn là xa vời. Giấc mơ Nữu Ước hay sao ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Ye-joon chấp nhận giúp đỡ hai vợ chồng bạn mình, vì những lúc anh cô đơn buồn bã, chỉ cần anh gọi điện thì Jae-mon dù đang ân ái với vợ vẫn phải tìm mọi cách đến với bạn của mình. Ta có thể hiểu lầm rằng Ye-joon yêu Jae-mon hoặc ngược lại, vì ở đời này, chắc tìm được đôi bạn tri kỉ thế này thật là khó khăn. Ye-joon cho họ mượn số tiền lớn để trang trải cuộc sống chật vật khi Ji-sook mang thai và hạ sinh một cậu bé kháu khỉnh. Lúc ấy, Ye-joon lại quá tất bật với công việc, thắng một cú đậm và để dành tiền chỉ mong giúp đỡ bạn mình. Quá bận với công việc, Ye-joon làm Jae-mon thất vọng vì những lúc anh cần đến người bạn chia sẻ niềm vui làm cha mà không có, Ye-joon cũng khiến cho đồng nghiệp ganh tỵ và ghen ghét bởi sự may mắn và lạnh lùng của anh. Quan trọng hơn, khi Ye-joon tâm sự anh thích đặt tên con trai là Min-hyuk thì Jae-mon vì yêu quý bạn, đã tự đặt tên cho con mình là Min-hyuk. Một phép ẩn dụ dành cho kẻ mơ mộng một mối quan hệ yêu đương như vợ chồng giữa hai người đàn ông, Ye-joon và Jae-mon. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Từ dạo ấy, Jae-mon đâm ra buồn chán vô cớ, cáu gắt với vợ con, dường như với anh tình bạn còn quan trọng hơn cả. Nó có thể là câu trả lời chính xác khi một lần vợ anh hỏi rằng giữa cô và Ye-joon, ai quan trọng hơn. Ji-sook ngày càng trở nên e dè khi trông thấy Jae-mon về nhà mặt nặng mặt nhẹ, thậm chí khi muốn đi sang Paris xem triển lãm tóc để học tập, Ji-sook phải diện đẹp, nấu nhiều thức ăn, và thỏ thẻ xin chồng một chuyến đi. Anh đồng ý. Đến Paris, hình ảnh Nữ Thần Tự Do lại mang một dụng ý khá đặc biệt trong tâm tưởng của Ji-sook, cô vẫn khát khao đến Mĩ dù cuối cùng đã thú nhận rằng ở đó không phải là thế giới tốt nhất mà cô từng nghĩ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Một buổi tối khi buồn bã bởi đồng nghiệp, Ye-joon tìm đến với Jae-mon, họ nhậu nhẹt no say đến mức Ye-joon phải nhờ bạn mình xuống đường đỗ xe ở chỗ đúng quy định. Cả hai người đàn ông đều chẳng tỉnh táo, nhà lại có trẻ em thì thật là nan giải. Cậu bé khóc toáng, Ye-joon vô tình nhận cú điện thoại từ sếp trên, yêu cầu anh giải quyết công việc. Một mớ bòng bong diễn ra trong tiếng quát tháo, la hét và tiếng trẻ nhỏ khóc. Trong lúc tức giận và vội vã, Ye-joon vô tình đặt thằng bé úp mặt xuống nệm sau khi dỗ dành không được. Anh quên rằng, đứa trẻ quá nhỏ để có thể tự mình lật ngửa người lên, thay vì nằm sấp và để cho mũi của nó úp xuống nệm, gây ra việc đứa bé tắt thở và chết sau đó ít lâu. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Căm phẫn và đau đớn tột cùng, Jae-mon vẫn đón nhận hung tin và một mình anh gánh chịu tất cả theo nghĩa đen và bóng. Về mặt tinh thần, anh đánh mất vợ và tình yêu của cô, đánh mất danh dự bản thân vì cái tội ác giết con rất khó dung tha, có chăng là hình phạt giảm nhẹ vì anh say xỉn. Về mặt hình thức, Jae-mon tuy vô tội nhưng vẫn phải tù đày thay cho bạn mình vì anh quá yêu quý Ye-joon và vì công việc của Ye-joon đang quá thuận lợi. Nếu bị kết tội, Ye-joon mất tất cả. Jae-mon hi sinh vì bạn, liệu có bao nhiêu người được như anh ? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Một thời gian sau, Jae-mon ra tù, vẫn tay bắt mặt mừng cùng Ye-joon. Lúc này đây, anh mở tiệm ăn riêng và siêng năng lao động, dù vẫn không nguôi ngoai hình ảnh người vợ cũ. Trong khi đó, Ji-sook trở về Mĩ sau vài năm học tập và thành đạt. Cô mở tiệm làm đầu khang trang, mời Ye-joon đến dự - nơi bắt đầu nảy sinh tình cảm giữa họ. Những khao kháy đàn bà rất riêng khi Ji-sook những đêm một mình. Còn Ye-joon có thể rằng anh đã thầm yêu cô từ lâu, và cũng bởi vì nhiều năm qua anh chưa yêu người đàn bà nào. Họ đến với nhau, nồng nhiệt nhưng không nhiều hạnh phúc. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Ngay khi Ye-joon và Ji-sook quyết định đi xa để sống cuộc hôn nhân riêng, những cản trở lại bắt đầu xuất hiện. Tình cờ, Ji-sook nghe được Ye-joon đang van xin chồng cô đừng tiết lộ chuyện cũ. Thật ra thì trong lúc tức tối, Ye-joon tự nhận anh đã giết con trai nhỏ của họ nhưng sự thật, không ai biết và có lẽ trong cơn say Ye-joon cũng chẳng biết rằng đó chỉ là một tai nạn, một tai nạn thật sự. Sự vô tình đã giết chết Ye-joon từ giây phút đó. Ji-sook ngủ với người khách lạ, sau đêm đó, cô trao tiền cho kẻ qua đường trong khi chính anh ta cũng móc ví ra. Rốt cuộc, số tiền của cô nhiều hơn và người đàn ông lạ lẩn đi mất cùng món tiền qua đêm. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Mặc dù biết rõ sự thật, Ji-sook vẫn đến gặp Jae-mon lần cuối, cô tuyệt nhiên không hỏi gì nhưng chính Jae-mon lại tự ghi nhận mình giết con - càng chứng tỏ những gì Ye-joon nói là thật và cô càng đau lòng hơn khi biết chồng mình, đến nước này mà vẫn bênh vực cho bạn tốt. Cô trở về, đúng ngày hẹn cùng Ye-joon ra đi. Nhưng kết cục cho họ là một bi kịch. Ye-joon tự biết mình như một kẻ đã sống quá lâu với vợ chồng họ, đã đưa đến cho họ cả hạnh phúc lẫn cay đắng. Ý thức được sự hiện diện thừa thãi của mình lúc đó, Ye-joon không thoát ra ngọn lửa cùng người bạn thân thiết nhất của đời mình. Anh ở lại, mặc cho ngọn lửa to lớn đang dần thiêu trụi tất cả. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Ye-joon đứng nhìn lặng lẽ, bóng dáng của Ji-sook khuất dần sau ánh đèn đường. Với kết thúc, Shin muốn bộ phim được lòng khán giả phương Tây vốn thích cái gì rõ ràng hơn chăng ? Anh đã để cho hai nhân vật Jae-mon và Ji-sook trở về sống chung với nhau tại một vùng ngoại ô. Nơi đó, từ bỏ công việc đầu bếp trong khi vợ anh vẫn tiếp tục nghề làm đẹp mái tóc. Hình ảnh cho thấy đang mang thai, đứa con là câu hỏi lớn, vì nó có thể ảnh hưởng đến cuộc sống đang êm đềm của họ, nếu đứa con được sinh ra. Nó chưa hẳn là đứa bé của , vì trước anh, đã quan hệ với ít nhất hai người đàn ông là Ye-joon và một vị khách trẻ. Chưa kể trong thời gian khác ở Mĩ chẳng hạn, cô có thể đã ngủ với ai đó...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Bộ phim đầu tay của Shin Dong-il là Host &amp;amp; Guest, cũng chạm đến đề tài nam giới và tình bằng hữu vượt mức bình thường giữa họ, dù thật ra họ hoàn toàn không phải là một cặp đồng tính. Có lẽ đó là chất lãng mạn riêng của Shin, làm thi vị hóa mối quan hệ xưa nay được cho là đồng đội, cũ kĩ với quan niệm. Với My Friend and His Wife, tác giả đặt những giả thiết của mình cho mối quan hệ tay ba khá quen thuộc mà người ta thường nghe thường thấy. Cách xử lí câu chuyện của Shin có phần hơi sa đà vào mất mát, bi đát nhưng là cái nhìn riêng của tác giả nhằm miêu tả một thế giới ba người không thể nào có được hạnh phúc trọn vẹn. Mở đầu với hình ảnh hai vợ chồng và kết thúc cũng không có gì thay đổi, chỉ sợ lại có kẻ thứ ba xen vào một lần nữa. Khán giả đặt hi vọng vào những nhà làm phim trẻ như Shin Dong-il và Lee Yoon-ki cho thế hệ tương lai khoảng 10, 20 năm nữa. Sau những đổ vỡ, mất mát và tai tiếng từ giới showbiz Hàn, bộ phim tâm lý mang chút không khí tang thương, rùng rợn như thế này tiếp tục khiến cho nền Điện ảnh Hàn quốc phát triển tự do và nhiều hướng hơn. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Grade: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;B+ &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TWYozKncI/AAAAAAAACPY/o3xfybiAQHw/s1600-h/my_friends.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TWYozKncI/AAAAAAAACPY/o3xfybiAQHw/s320/my_friends.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432702769272888770" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TWMF0IzXI/AAAAAAAACPQ/KA_jG_gAR-g/s1600-h/my_friends+%282%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TWMF0IzXI/AAAAAAAACPQ/KA_jG_gAR-g/s320/my_friends+%282%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432702553723293042" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TWL5X3Q2I/AAAAAAAACPI/ibTtsTKg_Mg/s1600-h/my_friends+%283%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TWL5X3Q2I/AAAAAAAACPI/ibTtsTKg_Mg/s320/my_friends+%283%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432702550383477602" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TWLouC8rI/AAAAAAAACPA/79G06a0XjO4/s1600-h/my_friends+%287%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TWLouC8rI/AAAAAAAACPA/79G06a0XjO4/s320/my_friends+%287%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432702545913115314" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TWLZfR-iI/AAAAAAAACO4/WpZaGGxn5kk/s1600-h/my_friends+%288%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TWLZfR-iI/AAAAAAAACO4/WpZaGGxn5kk/s320/my_friends+%288%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432702541824653858" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TWKy_-0xI/AAAAAAAACOw/ShToueKXZxc/s1600-h/my_friends+%289%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TWKy_-0xI/AAAAAAAACOw/ShToueKXZxc/s320/my_friends+%289%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432702531492827922" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVz8bonNI/AAAAAAAACOo/pTEz8wChk_I/s1600-h/my_friends+%2810%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVz8bonNI/AAAAAAAACOo/pTEz8wChk_I/s320/my_friends+%2810%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432702138887740626" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVzc0oRBI/AAAAAAAACOg/HXaM90HzByY/s1600-h/my_friends+%2811%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVzc0oRBI/AAAAAAAACOg/HXaM90HzByY/s320/my_friends+%2811%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432702130402640914" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVzAUgk-I/AAAAAAAACOY/-RtTTAm9dvs/s1600-h/my_friends+%2812%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVzAUgk-I/AAAAAAAACOY/-RtTTAm9dvs/s320/my_friends+%2812%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432702122751726562" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVy6EDEJI/AAAAAAAACOQ/2nkv-En853Q/s1600-h/my_friends+%2814%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVy6EDEJI/AAAAAAAACOQ/2nkv-En853Q/s320/my_friends+%2814%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432702121072070802" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVypipOsI/AAAAAAAACOI/qULqTq5yjPc/s1600-h/my_friends+%2815%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVypipOsI/AAAAAAAACOI/qULqTq5yjPc/s320/my_friends+%2815%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432702116636998338" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVh2Un1nI/AAAAAAAACOA/AYZ7vfM4LI0/s1600-h/my_friends+%2816%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVh2Un1nI/AAAAAAAACOA/AYZ7vfM4LI0/s320/my_friends+%2816%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432701828010071666" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVhjL5F3I/AAAAAAAACN4/qZTW30f2CUI/s1600-h/my_friends+%2817%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVhjL5F3I/AAAAAAAACN4/qZTW30f2CUI/s320/my_friends+%2817%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432701822873180018" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVhRwkYLI/AAAAAAAACNw/L_AzVAMnKb0/s1600-h/my_friends+%2819%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVhRwkYLI/AAAAAAAACNw/L_AzVAMnKb0/s320/my_friends+%2819%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432701818195173554" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVhFXyvVI/AAAAAAAACNo/pGGVwJV1YGw/s1600-h/my_friends+%2820%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVhFXyvVI/AAAAAAAACNo/pGGVwJV1YGw/s320/my_friends+%2820%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432701814870031698" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVgzCtolI/AAAAAAAACNg/XCqrzJfLtuw/s1600-h/my_friends+%2821%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVgzCtolI/AAAAAAAACNg/XCqrzJfLtuw/s320/my_friends+%2821%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432701809949778514" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVL9pzwZI/AAAAAAAACNY/hVioTW-roY8/s1600-h/my_friends+%2822%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVL9pzwZI/AAAAAAAACNY/hVioTW-roY8/s320/my_friends+%2822%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432701452020859282" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVLhbxYlI/AAAAAAAACNQ/huBC_rxRPt0/s1600-h/my_friends+%2824%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVLhbxYlI/AAAAAAAACNQ/huBC_rxRPt0/s320/my_friends+%2824%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432701444445790802" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVLMFzl1I/AAAAAAAACNI/Wr9Z6p1xnTU/s1600-h/my_friends+%2825%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVLMFzl1I/AAAAAAAACNI/Wr9Z6p1xnTU/s320/my_friends+%2825%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432701438716516178" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVK2R3VII/AAAAAAAACNA/5_WC-C4eRxs/s1600-h/my_friends+%2827%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVK2R3VII/AAAAAAAACNA/5_WC-C4eRxs/s320/my_friends+%2827%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432701432861512834" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVKpyFs2I/AAAAAAAACM4/X32fQbADweA/s1600-h/my_friends+%2828%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TVKpyFs2I/AAAAAAAACM4/X32fQbADweA/s320/my_friends+%2828%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432701429507011426" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TUu_kDRCI/AAAAAAAACMw/1vUcsTiBQy0/s1600-h/my_friends+%2831%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TUu_kDRCI/AAAAAAAACMw/1vUcsTiBQy0/s320/my_friends+%2831%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432700954317374498" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TUucCNxaI/AAAAAAAACMo/upJf2DeJFI4/s1600-h/my_friends+%2832%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TUucCNxaI/AAAAAAAACMo/upJf2DeJFI4/s320/my_friends+%2832%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432700944780215714" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TUuG3WazI/AAAAAAAACMg/_WFYEmERDr8/s1600-h/my_friends+%2834%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TUuG3WazI/AAAAAAAACMg/_WFYEmERDr8/s320/my_friends+%2834%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432700939097500466" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TUt7NZYLI/AAAAAAAACMY/B2qY0XUvNQ0/s1600-h/my_friends+%2835%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TUt7NZYLI/AAAAAAAACMY/B2qY0XUvNQ0/s320/my_friends+%2835%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432700935968743602" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TUtobP4NI/AAAAAAAACMQ/l6NouALw1VM/s1600-h/my_friends+%2836%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TUtobP4NI/AAAAAAAACMQ/l6NouALw1VM/s320/my_friends+%2836%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432700930926567634" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-1297049471602269614?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/1297049471602269614/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=1297049471602269614' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/1297049471602269614'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/1297049471602269614'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/01/review-my-friend-and-his-wife-shin-dong.html' title='[Review]: My Friend and His Wife (Shin Dong-il, 2006)'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TWYozKncI/AAAAAAAACPY/o3xfybiAQHw/s72-c/my_friends.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-5848748352749873582</id><published>2010-01-31T00:48:00.002Z</published><updated>2010-01-31T00:52:30.752Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><title type='text'>[Review]: Lust, Caution (Ang Lee, 2007)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TUSHo5YMI/AAAAAAAACMI/I79lcGkRtsg/s1600-h/lust+caution.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 370px; height: 277px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TUSHo5YMI/AAAAAAAACMI/I79lcGkRtsg/s400/lust+caution.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432700458268975298" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;Chất chứa tình cảm, những dư chấn mãnh liệt và mạnh mẽ trong tâm hồn cô gái có tên Vương Giai Chi, bộ phim từ tiểu thuyết cùng tên xuất bản năm 1979 của Trương Ái Linh phơi bày sự thật trần trụi bên trong mỗi con người khi đứng trước lí lẽ của con tim và nhiệt huyết. Tình yêu và sự trả thù bao giờ cũng cần một ngọn lửa nhất định để nuôi dưỡng sự bùng nổ nào đó. Vương Giai Chi có cả hai, nhưng cô vẫn phải chọn một để tránh kết cục bi đát. Tuy nhiên, kết cục bi đát hơn chính là việc Vương Giai Chi không chọn lựa. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Bộ phim &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Lust, Caution&lt;/span&gt; sau thành công vang dội của &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Brokeback Mountain&lt;/span&gt; hai năm trước, cho thấy Lý An không xa rời với văn hóa phương Đông. Ông đã trở lại vùng đất tốt để diễn đạt câu chuyện theo phong cách rất gần với Hollywood. Điểm đặc biệt nhất của &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Lust, Caution&lt;/span&gt; ngoài phần kịch bản ổn, diễn xuất đột phá thì quay phim đã tạo nên một số hình ảnh ấn tượng như cảnh quay chéo tay khi các cô các bà chơi mạc chược, cú máy hấp dẫn cuối phim chẳng hạn. Những cảnh quay đẹp và khó trong phim đều nằm trong những tình huống khai thác tâm lí nhân vật và ngược lại, những cảnh không mô tả nhân vật về mặt tinh thần thì các góc máy đều không có gì đặc biệt. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Kịch bản được chấp bút bởi, mang màu sắc vừa tình cảm lại vừa giáo dục và hơi rườm rà như của Clint . Không khi đó, diễn xuất đột phá của Thang Duy trong vai nữ chính sẽ gây bất ngờ cho nhiều người, những ai vốn quá quen thuộc với một hình ảnh thật khác biệt của một nhân vật nữ giàu sức sống, đầy đem mê và cũng đau khổ, bi đát như Vương Giai Chi. Đây là một nhân vật có lý tưởng và có mục đích. Ngay từ khi còn là sinh viên trong trường ĐH ở HK, thì đã là thiếu nữ mạnh dạn, nhạy cảm và thông minh. Không đau khổ trước thân phận lưu lạc xa gia đình của mình, Vương Giai Chi gắn bó tình yêu với bạn hữu, cũng từ đó cô tham gia vào đội Thanh niên yêu nước chống Chính phủ. Những xuất diễn mang đề tài đả kích của nhóm bạn cô đã mau chóng gắn kết tình yêu quê hương, đồng loại và họ vào với nhau. Không một ai rời nhóm, dù biết phía trước là bao khó khăn, vất vả, thậm chí là cái chết cận kề. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Có nhan sắc, có học thức tốt và tài ăn nói, diễn xuất mà Vương Giai Chi trở thành người hóa thân vào nhân vật Mã phu nhân giàu có, hiểu biết, ung dung, nữ tính và thanh tao, hòng tìm mọi cách tiếp cận Dinh tiên sinh để moi thông tin. Dinh tiên sinh là một con cáo già không dễ qua mặt, dù thực lòng hắn vẫn vị Mã phu nhân quyến rũ bởi nhan sắc, trước hết là thế còn quan trọng nhất vẫn là đêm họ cũng ăn tối với nhau đầu tiên. Không phải ánh mắt Mã đưa tình mà vì cách đối đáp bản lĩnh của cô đã thu phục một kẻ không phải trăng hoa mấy gió tầm thường như bao gã đàn ông khác. Chỉ bấy nhiêu đó thôi đủ thấy Dinh tiên sinh không dễ qua mặt. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Hoạt động của nhóm ngày càng cạn kiệt bởi khi Giai Chi đóng giả Mã phu nhân, cô phải hoàn toàn là một phụ nữ giàu có chịu chơi, trong khi nhóm hội của cô lại quá ngây thơ trong việc làm của mình, bởi vì ngay từ đầu bọn họ đã bị kẻ khác theo dõi và gây rối. Kết thúc một cuộc ẩu đả lớn với cái chết. Vương Giai Chi quá sợ hãi bỏ chạy đi mất và không quay trở về. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Ba năm sau, thời thế đổi thay nhưng cuộc chiến vẫn không thay đổi. Vương Giai Chi trở về sống với dò, đang học tiếng Nhật, hàng ngày vẫn phải xếp hàng đi xin gạo. Tình cờ cô gặp lại Dụ dân. Anh vẫn tiếp tục hoạt động của mình, cùng với kẻ cầm đầu nhờ cậy Vương một lần nữa. Cô nhận lời và nhiệm vụ lần này cực kì khó khăn, cô có thể sẵn sàng tự mình giết chết Dinh tiên sinh khi hắn không đề phòng. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Gặp lại cố nhân, đã đến lúc Dinh tiên sinh không thể kìm lòng, anh ta lao vào Vương như mãnh thú, đánh đập và hành hạ thân xác cô, nhưng ngược lại Vương có vẻ khao khát điều ấy. Ba năm gặp lại, dường như họ không có xa cách, Vương bắt đầu có những tình cảm sâu đậm hơn với người đàn ông mà cô phải giết trong khi với Dụ dân, cô trách móc anh sao không thể hiện tình yêu với cô sớm hơn - thay vì che giấu nó để đặt lý tưởng lên hàng đầu. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Lúc cô nói câu đó, tức ẩn dụ rằng chuyện của cô và anh không thể tiếp tục, cho dù cô có giết được Dinh tiên sinh hay không. Người xem hẳn không thể đoán được rằng kết cục dành cho Vương là bi đát dù cô đã bảo với kẻ thù rằng Hãy chạy đi, chạy đi. Dinh tiên sinh thoát cuộc ám sát. Vương Giai Chi và đồng bọn bị bắt, bị bắn chết và quẳng xác xuống vực sâu như địa ngục. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Lust, Caution&lt;/span&gt; có một kết thúc đủ mạnh để người xem không đến nỗi thất vọng, vẫn day dứt trong lòng câu hỏi: Tình yêu có tồn tại ? Tình yêu như thế nào ? Tình yêu có lớn hơn cuộc chiến ? Tuy nhiên, xét tổng thể thì&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt; Lust, Caution &lt;/span&gt;không phải là một phim xuất sắc, ít nhất với &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Brokeback Mountain&lt;/span&gt; hay &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Ngọa Hổ Tàng Long&lt;/span&gt;. Nhưng &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Lust, Caution&lt;/span&gt; vẫn có điểm nhấn kết phim đó là hình ảnh Vương Giai Chi lúc cô còn là sinh viên tập kịch, những người chiến hữu gọi tên cô, nét mặt Chi khó đoán, giống như cô hiện tại lẫn lộn giữa dục tình và lý tưởng cao đẹp của cuộc đời. Suy cho cùng, mọi thứ tất cả đều không thắng nổi tình yêu sau đậm và bí ẩn mà Chi dành cho Dinh tiên sinh. Trong khi với anh, hồi chuông cảnh tỉnh reo lên lúc mà người phụ nữ (anh yêu ?) bị hành hình. Bóng mờ và làn khói, tình như ảo ảnh, rất khó nắm bắt nhưng cũng rất khó dứt. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Xem phim của Lý An, có cảm giác đường dây kịch bản sắp xếp không hiệu quả. Chẳng hạn như &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Brokeback Mountain&lt;/span&gt; thầy dài lê thê ở những phận đoạn giữa đến gần cuối, &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Ngọa Hổ Tàng Long&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;  thì cũng tương tự, đến&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt; Lust Caution&lt;/span&gt; lại thấy phần kết phim quá vội, trong khi cả phần đầu phim không có gì gọi là dông dài dù thời đểm dàn trải trong vòng 5 năm. Cũng có thể với cái kết hơi hẫng và hơi thất sủng vì tội ác là kẻ chiến thắng nên&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Lust, Caution&lt;/span&gt; tạm gọi là không hợp khẩu vị Hollywood cho lắm. Nhưng nhìn chung, Lý An tiếp tục tạo cảm xúc chân thật và gần gũi đến với người xem, đặc biệt là phim của ông, dù có những triết lí nhưng lại nhẹ nhàng, dễ hiểu với cả văn hóa Phương Tây. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Kinh phí 15 triệu thu về 65 triệu toàn cầu được cho là một trong những phim NC-17 có doanh thu cao nhất. Lý An không có ý định chỉnh sửa cắt cảnh nóng trên phim, nhưng sau đó ông vẫn phải biên tập lại để phim được chiếu tại Trung Quốc. Nữ diễn viên Thang Duy sau khi nhận được sử ủng hộ từ các nhà phê bình Quốc tế thì ngay tại Đại lục, hình ảnh của cô bị cấm vận một thời gian, mãi đến năm 2009 cô mới quay trở lại màn ảnh rộng. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Grade: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;B &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3085062867680395006-5848748352749873582?l=vagabond7th.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vagabond7th.blogspot.com/feeds/5848748352749873582/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3085062867680395006&amp;postID=5848748352749873582' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/5848748352749873582'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3085062867680395006/posts/default/5848748352749873582'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vagabond7th.blogspot.com/2010/01/review-lust-caution-ang-lee-2007.html' title='[Review]: Lust, Caution (Ang Lee, 2007)'/><author><name>Mr Ra^u as Vagabond</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02131903356226544666</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/TMes8N4m0BI/AAAAAAAACsw/6smqjtEfHIE/S220/63320_1183021472785_1745685512_350177_3762576_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S2TUSHo5YMI/AAAAAAAACMI/I79lcGkRtsg/s72-c/lust+caution.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3085062867680395006.post-1012793032365579196</id><published>2010-01-31T00:40:00.004Z</published><updated>2010-01-31T00:47:19.280Z</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><title type='text'>[Review]: Five Senses of Eros (2009)</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;Nối tiếp dòng phim ngắn hộp thành một phim dài trước đây của Hàn như &lt;/span&gt;&lt;em face="arial"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;emptation&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;of Eva&lt;/span&gt;, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Sad Movie&lt;/span&gt;...bộ phim &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Five Senses of Eros&lt;/span&gt; tập hợp năm câu chuyện đúng chất phim ngắn, dài chưa tới 30 phút, với mỗi phim là một điểm nhấn khác biệt. Qui tụ dàn diễn viên thực lực không hoàn toàn quen thuộc với đa số người xem phim Hàn bình thường, bộ phim tổng hợp này để lại những cảm xúc khá đặc biệt, một chút hi vọng, một chút thất vọng và cả sự thích thú lẫn tiếc nuối. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Điều cần bàn ở đây chính là dung lượng của 5 phim ngắn, nhìn tổng thể mỗi phim đều toát lên cảm giác n
